Đây là chuyện thứ nhất.
Thứ hai, hắn ta lo lắng, một khi phía bên mình xuất thủ, có lẽ sẽ dẫn xuất càng nhiều cường giả, càng nhiều nhân vật, bao gồm thế lực cửu giai khác.
Những người Kiếp Nạn, Thiên Phương mang theo người của bọn hắn trực tiếp đi cùng, cho nên cần khôi phục trở về.
Nhưng cửu giai khác… cũng làm như thế sao?
Không thể mang theo hết mọi người, tất nhiên vẫn tồn tại thế giới của Đế Tôn cửu giai khác trong Hỗn Độn, vẫn đang tịch diệt ẩn tàng, nhưng hôm nay có thể sẽ khôi phục.
Hỗn Thiên xuất thủ, có lẽ sẽ khiến những người này xuất hiện.
Huống chi, dù hắn ta không xuất thủ, những người này có lẽ cũng sẽ xuất hiện, cho nên, có lẽ tốt nhất hắn ta hiện tại cần ở chỗ này, ngăn cản mọi cường giả muốn nhập trận.
Nhưng nhân thủ không đủ!
Bên Ngũ Hành giới, có lẽ chính là nhân thủ của Ngũ Hành Chi Chủ để lại, hiện tại Xuân Thu đang đối phó, đây là trên mặt nổi, trong bóng tối thì sao?
Giờ khắc này, Hỗn Thiên nhìn về phía Lý Hạo nơi xa… không cầu ngươi có thể đối phó Kiếp Nạn.
Nhưng tối thiểu có thể kéo dài một chút.
Nhưng khi cảm nhận được khí tức của Kiếp Nạn, hắn ta đã cường đại đến mức không người nào có thể tiếp nhận, bước chân Hỗn Thiên khẽ động, hắn ta không thể tiếp tục nhìn nữa, nếu nhìn tiếp, phương đông bên này sẽ phải sập bàn.
Một khi sập thì người khó chịu cũng không chỉ có ba vị bên phương đông này.
Hỗn Thiên của hắn ta cũng sẽ bị thương nặng.
Thiên tai, địa nạn.
Vô số lực lượng đại đạo hiển hiện, ôn dịch hoành hành, chỉ trong chớp mắt, ngay cả Đế Tôn, khi ngửi thấy một chút khí tức, lây dính một chút lực lượng ôn dịch thì đều đầu váng mắt hoa.
Tu sĩ yếu hơn, giờ phút này, thậm chí sắc mặt của bọn họ đã tím tái, nhanh chóng lùi lại.
Kiếp Nạn còn chưa hoàn toàn xuất thủ, thế mà bọn họ đã không thể thừa nhận, khủng bố đến cực hạn.
Hư không nhóm lửa, bỗng nhiên bắt đầu bị đốt cháy.
Một số võ sư Ngân Nguyệt lập tức ho khan liên tục, trên thân bỗng nhiên bốc cháy, lùi lại mấy bước, thế mà giống như bị cái gì đó làm trượt chân, đường đường Đế Tôn, giờ phút này, thế mà tựa như mấy đứa trẻ con, trong nháy mắt ngã quỵ, trong chớp mắt lại bị vô số lực lượng Hỗn Độn bao trùm, suýt chút nữa đã bị xoắn nát.
Đây chính là Kiếp Nạn!
Kiếp Nạn Chi Chủ đi từng bước một về phía trước, nhìn Lý Hạo, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, khi hắn ta càng ngày càng đến gần, võ sư Ngân Nguyệt đều gặp xui xẻo.
Thiên tai và thảm họa nhân tạo…
Nam Quyền chỉ hơi không cẩn thận, lực lượng hỏa diễm đã mạnh lên, thế mà gã không kiểm soát, để mấy người bên cạnh gặp nạn theo, mấy người lập tức bị đốt lây, sắc mặt ai cũng cực kì khó coi.
Nam Quyền cũng rất vô tội, mình cũng bị đốt đến mức đầu óc choáng váng, giờ phút này cũng cảm thấy bất đắc dĩ, còn có chút kiêng kị và sợ hãi.
Bọn họ không sợ địch nhân cường đại, thế nhưng loại người như Kiếp Nạn Chi Chủ, dường như khi tới gần ngươi thì sẽ mang đến vô số tai nạn cho ngươi, còn là cái loại ngoài ý muốn, không thể không khiến người khác vô cùng thống khổ, vô cùng kiêng kỵ.
Mà Lý Hạo lại thấy được nhiều hơn.
Hắn dung nhập đại đạo Hỗn Độn, kỳ thật vẫn luôn đang quan sát, trong hư không tràn ngập linh tính, tràn ngập lực lượng đại đạo, chỉ là những người khác không nhìn thấy mà thôi, cái gọi là tai nạn đều không phải là ngoài ý muốn.
Mà là linh tính chi đạo đang thao túng bọn họ.
Không có tai nạn vô duyên vô cớ!
Chỉ có… do người làm ra.
Đương nhiên, đối với kẻ yếu, không nhìn thấy không sờ được, mình đường đường là Đế Tôn, có mấy người suýt chút đã tự giết chết mình, uy hiếp như này hơn xa những cường giả trực tiếp một quyền đấm chết ngươi.
Thật là đáng sợ!
Mấy vị Đế Tôn bát giai, giờ phút này, cũng bộc phát khí tức, trong mắt Vụ Sơn Đế Tôn tựa như nổi lên vận mệnh của đối phương, muốn xem xét, nhưng hai mắt trong nháy mắt phún huyết, thứ hắn nhìn thấy là kim quang, là đại đạo, là cường hãn chói mắt!
Kích thích vận mệnh của đối phương, thậm chí căn bản là không có cách kích thích, chính mình còn bị phản phệ.
Trên thân Lôi Đế, lôi đình nổi lên bốn phía, nhưng lôi kiếp Hỗn Độn bốn phía lại áp chế hắn ta khiến hắn ta không cách nào bộc phát, không cách nào nâng đầu.
Vạn Hóa, đạo kỳ, Không Tịch đều muốn bộc phát, nhưng giờ phút này, ai cũng cảm nhận được áp chế, áp chế vô hình.
Năm vị Đế Tôn bát giai lập tức bị đối phương áp chế.
Thật là đáng sợ!
"Rút lui thôi!"
Lúc này, Không Tịch không thể không truyền âm cho Lý Hạo: "Chạy về phía phương tây, phương tây có Hỗn Thiên, chúng ta còn có cơ hội…"
Y không ngại chiến đấu, nhưng đối phó với cường giả rõ ràng không có cách nào đối phó, y cũng chỉ có thể nhận mệnh.
Giờ phút này, y cũng có chút lo lắng cho phụ thân của mình.
Phụ thân đang tác chiến với Thiên Phương, Kiếp Nạn đã cường hãn như vậy, vậy Thiên Phương càng đáng sợ, mấy người Nhân Vương có thể địch nổi Thiên Phương hay không?
Lý Hạo còn chưa trốn, rốt cuộc hắn đang đợi cái gì?
…
Lý Hạo đang đợi, chờ đợi một thời cơ.
Chờ thời điểm linh tính sinh động nhất!
Giờ phút này còn chưa phải.
Chỉ là bắt đầu.
Đại đạo có linh, linh, khống chế đại đạo, cái này là đạo linh, đạo linh sẽ để cho đại đạo tự nhiên có thứ tự, đây chính là quy tắc đơn giản.
Mà lúc này, linh, bởi vì linh tính Hỗn Độn đã suy yếu nhiều năm qua, kỳ thật không sống động, nhưng theo ý chí cửu giai hiện ra, bọn hắn có thể khống chế linh, cho nên đạo linh đang dần dần sinh động lên.
Đang dung hợp!
Những tu sĩ trước đó chết đi, linh của bọn hắn đang hội tụ, như vậy mới có thể để cho Kiếp Nạn Chi Chủ giáng lâm cường đại, để cho đại đạo của mình cực kì có linh tính.
Kiếp Nạn từ đầu đến cuối không hề xuất thủ toàn lực, bởi vì linh tính không đủ.
Giờ phút này xuất thủ, hắn ta cũng có thể thắng, nhưng không cường đại như trong mong muốn, có lẽ sẽ đánh đổi một số thứ, một khi trả giá quá đắt, hắn ta có thể sẽ gặp chuyện không may, bởi vì nơi đây còn có một vị Thiên Phương Chi Chủ.
Thiên Phương sẽ để cho hắn ta đặt chân sao?
Chưa hẳn!
Cho nên, hắn ta phải gìn giữ mức độ mạnh nhất, hắn ta sẽ phải thôi động linh tính đến cực hạn.