Virtus's Reader
Tinh Môn

Chương 3390: CHƯƠNG 3385: THU HOẠCH 1

Thế giới Thiên Phương.

Phân thân Thiên Phương bị chém, khí huyết Nhân Vương cường hoành vô song, Nhân Vương của thời khắc này có thể nói đã mạnh tới mức cực hạn.

Dung nhập hết tất cả cường giả của Tân Võ!

Phải biết, cường giả Tân Võ, không đơn giản chỉ là cường giả bên trong vũ trụ đại đạo, nhưng người như Chí Tôn, Dương Thần, Kiếm Tôn kỳ thật đều đã thoát khỏi Tân Võ, nhưng hôm nay, ai cũng bị hắn ta cưỡng ép dung hợp.

Một đao chém giết đối phương, hắn ta có chút suy yếu, nhưng vẫn cường hoành không gì sánh được.

Giờ phút này, Long Chiến cũng lung lay sắp đổ!

Hiển nhiên, gã cũng đã tiêu hao không nhỏ khi rung chuyển đại đạo Hỗn Độn.

Hỗn Thiên ngược lại vẫn tốt…

Nhưng một khắc sau, Hỗn Thiên lại cảm nhận được nguy cơ, không nhịn được mắng nhỏ một tiếng, hắn ta kỳ thật coi như nhã nhặn, cũng không thích chửi tục, nhưng bây giờ vẫn không nhịn được mắng: "Khốn kiếp!"

Ầm!

Xuất đao!

Ánh mắt Nhân Vương băng hàn!

Hắn ta xuất thủ.

Ai cũng tưởng hắn ta bị điên, nhưng trong lòng của hắn ta rõ ràng, hắn ta tỉnh táo hơn bất kì ai.

Thế nhân đều say, chỉ có ta là tỉnh táo!

Giết Thiên Phương, dung Tân Võ, là bởi vì phân thân Thiên Phương mang đến uy hiếp quá lớn, đây chỉ là phân thân, nếu là bản tôn thì khó có thể tưởng tượng, Hỗn Thiên không nguyện ý xuất toàn lực, Long Chiến bất lực, vậy để mình tới.

Nhưng bây giờ, Thiên Phương đã chết.

Nếu giết chết Hỗn Thiên và Long Chiến…

Có thể giết vì sao không giết?

Minh hữu?

Đánh rắm!

Cái gì mà minh hữu, minh hữu của Tân Võ có lẽ chỉ có một, là Ngân Nguyệt.

Nhưng nếu Ngân Nguyệt dính đến lợi ích của Tân Võ, Phương Bình hắn ta sẽ giết không tha!

Không ai có thể làm chủ vận mệnh của Tân Võ, ai cũng không thể, hắn ta tuyệt sẽ không ký thác hi vọng vào bất kì người nào, bất kì kẻ nào… ngay cả Chí Tôn cũng không được, Tân Võ, cuối cùng vẫn là Tân Võ của hắn ta, Tân Võ của đám người bọn họ, nhưng cuối cùng vẫn sẽ do hắn ta lãnh đạo Tân Võ.

Xuất đao!

Hỗn Thiên lùi lại.

Trở tay xuất đao, Long Chiến gào thét, hóa thành Kim Long, thân thể to lớn vô cùng quét ngang hư không, ánh mắt gã lạnh nhạt, cũng chẳng suy nghĩ gì nữa.

Nhân Vương nào đâu phải người tốt?

Giờ phút này, Nhân Vương đã đạt đến đỉnh phong, nhưng sẽ biến mất, dù sao lực lượng dung hợp được không phải của chính hắn ta, cho nên, thừa dịp hiện tại còn có thể giết chết một số người, hắn ta đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Long Chiến đã đoán trước từ lâu, khoảng khắc Thiên Phương chết, gã đã đoán là như vậy.

Hỗn Thiên quay lại, xuất thủ, ra quyền, trấn áp thiên địa!

Vì sao quay lại, mà không trốn chạy?

Bởi vì… phương đông cần quản thúc, không thể để cho Tân Võ và Ngân Nguyệt độc chiếm, hai người này thật khó dây dưa, cần phải bị kiềm chế bởi Long Chiến, hắn ta không thể để cho Long Chiến bị giết, nếu không, Tân Võ sẽ hoàn toàn chiếm giữ phương đông, tất nhiên sẽ tiến quân đến ba bên khác.

Nhân Vương là một tên gia hoả điên cuồng, Lý Hạo kia cũng không tốt lành gì.

Đều là cá mè một lứa!

Cho nên, hắn ta không lui, mà là xuất thủ, ra quyền, trật tự rành mạch, thiên địa giống như có quy tắc hơn nhiều, Nhân Vương cười lạnh, trước đó đối phó Thiên Phương cũng không thấy ngươi để bụng như thế.

Hỗn Thiên, cũng không phải người tốt.

Lấy một địch hai!

Đao khí nối liền trời đất, giờ phút này, vạn phật triều tông, đại đạo như đang triều bái hắn ta, lực lượng bốn phía Hỗn Độn hội tụ, trực tiếp nổ tung!

Mà lúc này, Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười sáng chói, cũng không nhúng tay, mà là lập tức biến mất.

Xuất kiếm!

Kiếm xuất, vẻ mặt Hồng Nguyệt Đế Tôn tái nhợt, trong nháy mắt lùi lại, Phượng Viêm thấy thế thì cũng lập tức hét to xuất thủ!

Lý Hạo nói một cách âm trầm: "Xuất thủ!"

Lôi Đế, Quang Minh, Vạn Hóa, đạo kỳ…

Những cường giả này còn chưa bị dung hợp, giờ phút này, ai cũng đánh tới từ phương xa trong nháy mắt, vượt qua hư không đi đến đây, không hề nói lời dư thừa, ai cũng lần lượt xuất thủ!

Long Chiến lùi lại, hét to: "Nhất định phải làm như vậy sao?"

Vừa giải quyết nguy cơ của cửu giai, còn chỉ là phân thân, hai người này thế mà đã muốn săn giết bộ tộc Hỗn Độn của gã, đáng giận!

Tuy đã đoán trước, nhưng cũng không ngờ tới việc sau khi thôn phệ Tân Võ, Nhân Vương thời khắc này cường hãn không thể tưởng tượng nổi, gã liên thủ với Hỗn Thiên giờ phút này thế mà cũng chỉ là ngang tay.

Đương nhiên, gia hỏa gian trá như Hỗn Thiên tất nhiên sẽ không ứng phó toàn lực.

Hắn ta… có lẽ cũng muốn bản thân mình yếu hơn một chút.

Bởi vì, đạo của mình và đạo của hắn ta có chút xung đột, mặc dù hi vọng giữ lại mình để kiềm chế Tân Võ, thế nhưng không hy vọng mình lớn mạnh, tốt nhất là bộ tộc Hỗn Độn bị diệt, mình và Tân Võ, Ngân Nguyệt không chết không thôi, chính mình trốn trong bóng tối…

Đây có lẽ là kết quả Hỗn Thiên hy vọng nhìn thấy nhất.

Một vị cường giả không có thế lực, lẻ loi một mình, ẩn trong bóng tối mới là nhân vật sẽ khiến Tân Võ và Ngân Nguyệt kiêng kỵ nhất, mà người của mình đều phải chết, lúc này mới phù hợp với lợi ích của Hỗn Thiên.

Trong khoảng khắc này, Long Chiến đã hiểu rõ mọi chuyện.

Mà Nhân Vương và Lý Hạo tất nhiên cũng đều hiểu đạo lý này, cho nên Lý Hạo cũng không vây giết Long Chiến, bởi vì xác suất rất thấp, Hỗn Thiên sẽ dốc toàn lực ngăn cản… thậm chí Lý Hạo phát hiện có lẽ vẫn còn cường giả ẩn nấp trong bóng tối, có lẽ chính là người của Hỗn Thiên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!