Hỗn Độn vô cùng an tĩnh.
Chỉ có Chư Thiên đạo tràng bắt đầu náo nhiệt.
Càng ngày càng có nhiều tu sĩ biết tới Chư Thiên đạo tràng, biết đến nơi luận đạo thần bí này... Được rồi, kỳ thật không hề thần bí chút nào, lối vào của Chư Thiên đạo tràng đã có mặt ở khắp mọi nơi.
Vì Lý Hạo mượn lực hai lần, sau hai lần đó, hơn vạn Đế Tôn được lợi, bây giờ, tên của đạo tràng đã sớm vang vọng Hỗn Độn… dù là Đế Tôn ở phương Nam, Bắc, Tây cũng đã nghe tiếng gió, một số Đế Tôn cường đại thậm chí không tiếc ức vạn Hỗn Độn Xích, mạo hiểm đến đây, chỉ vì muốn xem Chư Thiên đạo tràng.
Bây giờ Hỗn Độn cũng đã biết rõ ai mới là bá chủ ở tứ phương Đông Nam Tây Bắc.
Tân Võ phương đông, Xuân Thu phương nam, Hỗn Thiên phương tây, Ngũ Hành phương bắc... Có lẽ, Tân Võ có thể coi là trung tâm, phương đông chân chính là ở Tứ Phương vực, mà nơi đây có bộ tộc Hỗn Độn xưng bá.
Ngân Nguyệt Vương Lý Hạo thành lập Chư Thiên đạo tràng, trong mắt mọi người... Người này không giống như là bá chủ, hắn giống truyền đạo giả chân chính hơn, thậm chí được không ít Đế Tôn ca tụng là Hỗn Độn Đạo Chủ.
Truyền Đạo Chi Chủ!
Lý Hạo kỳ thật cũng không quan tâm, cũng không chú ý đến hư danh này.
Lúc này, hắn đang tạo dựng hệ thống Hỗn Độn của mình.
4000 Đạo Vực, 5000 Đạo Vực.
Hắn lấy thăng trầm, trật tự làm hạch tâm cho hai nghìn giới vực, lấy Sinh Tử, Tịch Diệt Phục Tô, Dục Vọng làm hạch tâm cho ba nghìn đại đạo phần đầu.
5000 giới vực, một khi hoàn thiện, hắn sẽ có thể chân chính đi đến đỉnh của thế giới, đỉnh của Hỗn Độn.
Tối thiểu ngay trước mắt... Các Đế Tôn khác còn không có khẩu vị lớn như hắn, lấy giới thành đạo!
Một đạo một giới, kỳ thật những người như Nhân Vương chưa hẳn không làm được, quan trọng là... Tiêu hao quá lớn.
Lớn đến không thể tưởng tượng nổi!
Tính tới bây giờ, Lý Hạo đã giết chết quá nhiều cường giả, cướp đoạt quá nhiều thế giới, mà bây giờ, hắn vẫn chưa thể hoàn thành kiến thiết Đạo Vực.
…
Bên trong đạo hà.
Nước trường hà không ngừng chảy, vô số lực lượng đại đạo lao nhanh ra.
Trong Hỗn Độn cũng có vô số lực lượng Hỗn Độn mãnh liệt lao tới.
Lý Hạo ngồi xếp bằng ở phía trên, mở từng phương tiểu giới, giờ phút này, tiểu giới còn rất yếu, bây giờ, Lý Hạo đã xem như cực kỳ thâm hậu trong việc khống chế và cảm ngộ đại đạo, Chư Thiên đạo tràng tồn tại đã cho hắn quá nhiều ý tưởng và cảm ngộ.
Giới vực không ngừng mở ra.
Thời điểm thích hợp, hắn cũng sẽ điều chỉnh một chút, tiến hành điều chỉnh, sửa đổi đại đạo giới vực trước kia, mỗi một lần đều sẽ gây ra những đợt sóng lớn.
Trong trường hà, giờ phút này, chỉ có Nhị Miêu và đạo kỳ đang quan sát.
Đạo kỳ là vì cung cấp cảm ngộ đại đạo, nhiệm vụ chính của Nhị Miêu là phục chế một số đại đạo bất cứ lúc nào, cung cấp để Lý Hạo thí nghiệm, thử có thể hoàn chỉnh dung hợp hay không, có Nhị Miêu tồn tại, Lý Hạo phát hiện khi tạo dựng Đạo Vực thì sẽ đơn giản hơn nhiều.
Phục chế một đạo, đích xác có chỗ đặc biệt.
Ngươi muốn dùng đạo gì, vậy thử dung hợp... Lại không tiện hủy đi đạo nguyên bản, để Nhị Miêu phục chế một đầu ra, không quan tâm mạnh yếu, tất nhiên sẽ hoàn thành thí nghiệm.
Nhị Miêu nằm nhoài trên trường hà, yên lặng quan sát.
Giờ này ngày này, Lý Hạo mạnh hơn trước kia rất nhiều, cũng thành thục hơn nhiều, sau khi đại đạo lao nhanh thì càng cường hãn, thế nhưng là... Bây giờ, cửu giai đã bắt đầu hiển hiện trong Hỗn Độn, nó cũng không biết, Lý Hạo có thể vượt qua những gian nan này hay không.
Hôm nay, nó kỳ thật cũng đang suy nghĩ một số chuyện gì đó.
Nhớ Chiến.
Nó kỳ thật cũng đang nghĩ, rốt cuộc Chiến có thấy được tương lai, có nhìn thấy cái tên không ngừng bộc phát chiến tranh khiến người ta phiền chán này hay không... Nhân Vương nói Chiến là người vô trách nhiệm, không muốn bị vấy bẩn, cho nên từ bỏ sự sống.
Nhị Miêu kỳ thật đã nghe thấy.
Nó muốn nói không phải... Nhưng sự thật giống như đang chứng minh chính là như vậy, Chiến chỉ là không muốn đón nhận các chuyện phiền não vô biên cho nên mới lựa chọn rời đi.
Mà mọi thứ, trắc trở của Tân Võ lại để Nhân Vương gánh chịu.
Trắc trở của Hỗn Độn... Có lẽ... Là Lý Hạo đang gánh chịu.
Thời gian...
Là thứ tốt, cũng là thứ xấu xa.
Những cửu giai kia giống như rất hi vọng dùng Thời Quang Đạo của Lý Hạo để làm cái gì đó, bây giờ cũng coi như là chân tướng đã phơi bày, không biết Lý Hạo có thể vượt qua khó khăn ngột ngạt đó hay không.
Hơn nữa, Hỗn Độn khai thiên...
Lần này, nếu thành công dung hợp 5000 Đạo Vực, chiến lực của Lý Hạo tăng lên tới một điểm cực hạn, trong thời gian ngắn, hắn sẽ rất khó tăng lên nữa, đến phía trên 5000 đạo tắc, nếu không có trận đại chiến như lần này thì rất khó có đủ năng lượng để Lý Hạo bổ sung cho hơn ngàn giới vực.
Vậy... Phải chăng bắt buộc phải khai thiên?
Lý Hạo vẫn luôn hi vọng võ sư Ngân Nguyệt có thể nhanh chóng cường đại lên, nhưng sự thật chứng minh, thời gian quá mức ngắn ngủi, bây giờ, muốn đi đường tắt thì chỉ có khai thiên!
Thiên địa sơ khai, thời gian xuất hiện, vạn đạo sinh sôi...
Lúc này, nếu đại lượng tu sĩ tiến vào bên trong, cùng nhau tham dự khai thiên, vậy mới có cơ hội đi tắt, ngay lập tức vượt mặt các lão bối.
Cho nên lúc này, chuyện Nhị Miêu lo lắng kỳ thật không phải là chuyện Lý Hạo có thể hoàn thành tạo dựng 5000 đạo tắc hay không...
Tuyệt đối không có vấn đề gì!
Nó tin tưởng Lý Hạo tuyệt đối có thể dễ dàng hoàn thành, bởi vì hắn là Lý Hạo.
Thế nhưng... Nhị Miêu lo lắng chuyện kế tiếp.
Khai thiên, nhất định phải hoàn thành trước khi cửu giai giáng lâm, nếu không rất khó lại có cơ hội như vậy, nhưng nếu khai thiên, tất nhiên sẽ gây nên một số người xuất thủ, cường giả trong Hỗn Độn, cường giả của thế giới cửu giai, thậm chí Đế Tôn cửu giai cưỡng ép giáng lâm phân thân... Thậm chí cả bản tôn!