Virtus's Reader
Tinh Môn

Chương 3416: CHƯƠNG 3411: CƠ HỘI TỚI 3

Lý Hạo không nói thêm gì nữa, hắn khống chế Phi Thiên Hổ, đi thẳng đến những thế giới bát giai khác, lão tử lấy ra một ít lực lượng Hỗn Độn của từng thế giới, với tư cách là bá chủ phương bắc, giới Vực Ngũ Hành không thể không quan tâm chút nào...

Đó là một vấn đề đau đầu cho các ngươi!

Chẳng mấy chốc, đã có một số náo động ở phía bắc.

Trong hai ngày liên tiếp, có một số thay đổi trong một số thế giới bát giai, và trên toàn thế giới xung quanh, một lượng lớn lực lượng Hỗn Độn đã được hấp thụ, chờ cường giả xuất hiện, bên kia đã biến mất.

Cũng không còn gì cả... Chỉ có một số biến động, giống như, hơi Hỗn Loạn.

Đột nhiên, có một số náo động ở phía bắc.

Có thể hấp thu một lượng lớn lực lượng Hỗn Độn gần thế giới bát giai, đồng thời cũng có thể tránh tai mắt bọn hắn, cho thấy, lực lượng Hỗn Độn hấp thu này, không phải là yếu đuối, mà là cường giả đỉnh cao.

Đối với cường giả bát giai, đây chính là khiêu khích!

Nhưng... Nó cũng khá răn đe!

Ta có thể âm thầm, gần thế giới của ngươi, hấp thu lực lượng Hỗn Độn, sau đó ta có thể âm thầm đến gần giới vực của ngươi và chiến đấu với ngươi!

giới vực Ngũ Hành.

Đúng lúc này, tám vị Đế Tôn bát giai tụ tập lại, Thiên Kim Đế Tôn đau đầu: "Hắn có phải quá kiêu căng rồi không? Ta biết hắn rất mạnh, hắn là cửu giai, nhưng hắn vừa mới đến, thực lực còn chưa khôi phục đến đỉnh phong, ta cũng biết hắn vừa mới đến, hắn cần rất nhiều lực lượng Hỗn Độn mới bổ sung cho bản thân... Có thể khiêm tốn một chút, hoặc thông qua chúng ta cung cấp tài nguyên..."

Cần gì phải như thế?

Làm náo loạn cả phương bắc, làm cho phương bắc có chút sợ hãi.

Chỉ là lần này đến lần khác, bọn hắn không có nhiều điều để nói.

Hơn nữa, còn phải đi theo chùi đít cho hắn!

Tiêu diệt hoàn toàn lực lượng Hỗn Loạn mà đối phương không kiêng nể gì để lại!

Thiên Kim Đế Tôn không hiểu được suy nghĩ của Hỗn Loạn Đế Tôn.

ngươi muốn gì?

Mà Kim Dương và những người khác cũng cau mày, lúc này, Hỏa Diễn lên tiếng: "Có phải là... Hắn có kế hoạch của riêng mình? Hắn lấy Hỗn Loạn làm chủ, lúc này mọi người đang hoảng sợ, chẳng lẽ là cố ý tạo ra Hỗn Loạn để hắn có thể phát triển nhanh chóng? Mà không tìm chúng ta, lo lắng chúng ta sẽ hạn chế hắn…Cho nên hi vọng thực lực khôi phục đủ mạnh mới đi tìm chúng ta, mà lần trước chính ta chào hoie hắn cũng nhắc nhở chúng ta một câu, nói chúng ta không cần lo lắng gì cả…”

Hắn đoán như thế, mấy người khác nghĩ xong cũng thấy có lý.

Tuy nhiên, Thiên Kim Đế Tôn nhanh chóng cau mày: "Ta không lo lắng về sự Hỗn Loạn ở phía bắc, nhưng lo lắng... Có những người khác ở phía bắc đã cài vào một ít người, vốn dĩ càng khiêm tốn sẽ càng có nhiều cơ hội, hiện tại ta lo bị phát hiện sau đó truyền ta nơi khác, khiến cho các nơi khác lại liên thue! Hắn đúng là cửu giai thật, nhưng Hỗn Độn hiện tại khó chống đỡ được toàn bộ thực lực của một cửu giai… khi đó sẽ rất phiền toái.”

Hắn có chút buồn bực!

Ngoài ra, ngươi tạo hỗn loạn thì đến phương bắc làm gì?

Đi đến khu vực khác có phải tốt hơn không!

Lúc này, Kim Dương Đế Tôn đột nhiên nói: "Có phải hắn đang muốn tạo ra hệ thống Hỗn Loạn của riêng mình không, hắn cố ý muốn có chỗ đứng ở phía bắc, cho nên sẽ quấy rầy phương bắc trước... Nếu không gặp chúng ta, hắn cũng lo lắng chúng ta sẽ chặn hắn, hắn lo lắng sẽ có vài đạo hữu ngăn cản hắn, dù sao thì... Phía bắc này vẫn là lãnh thổ của một vài đạo hữu."

Nói thế cũng có lý.

Đó là tất cả những gì ta có thể nghĩ ra!

Thiên Kim Đế Tôn trầm giọng nói: "Hy vọng đi, ta sợ tin tức này sẽ truyền ra, không có lợi cho kế hoạch tiếp theo, thật sự là…”

Không còn gì để nói nữa!

Hơi bực mình!

Giới vực Hỗn Thiên.

Hỗn Thiên Đế Tôn cũng cau mày liên tục.

Hỗn Loạn thật to gan.

Hay là hắn ta đã biết, ta biết hắn giáng lâm, cho nên mới hành động không kiêng nể gì như thế, cửu giai thì ghê gớm lắm sao?

Ngươi chỉ là một kẻ yếu trong cửu giai!

Không chỉ vậy, ngươi còn không có chiến lực đỉnh phong… Vậy mà dám làm càn như thế, sợ ta không biết ngươi giáng lâm sao?

Hỗn Thiên nheo mắt.

Bóng đen đã đi qua đó, mà vẫn chưa có nhiều tin tức, nhưng... Bây giờ ta có thể chắc chắn rằng Hỗn Loạn đã đến phía bắc!

Hơn nữa, sự hấp thu một lượng lớn lực lượng Hỗn Độn gần đây có lẽ là để chuẩn bị cho sự phục hồi của chính hắn.

Là... Người càng yếu thì càng phô trương.

Tuy rằng Thiên Phương giáng lâm cũng rất cẩn thận, nhưng lại bị thiệt thòi, lần sau sẽ khiêm tốn một chút, ngươi thì hay rồi, bản tôn giáng lâm, nếu chết là chết thật, còn dám làm càn như vậy!

Ta vẫn muốn đợi một thời gian, rồi đi xem, bí mật thăm dò dấu vết của đối phương, bây giờ xem ra... Không cần phải như vậy!

Nếu ngươi khoa trương như vậy, có thể sớm thôi, ngươi sẽ bộc lộ cơ thể thật của mình.

"Ta muốn xem... Ngươi đã hồi phục được bao nhiêu!"

Hỗn Thiên Đế Tôn khịt mũi lạnh lùng, trong nháy mắt biến mất.

Ngã ba phía Bắc.

Hỗn Loạn Đạo Chủ không vội, hắn nhàn nhã chạy về phía bắc, vừa dừng lại vừa đi bộ, nhiều năm cũng không trở về, Hỗn Độn cũng đã thay đổi, có cảm giác cảnh còn người mất.

Giờ phút này, dưới hông của hắn... Thế mà cũng cưỡi một con thú.

Đương nhiên không phải một con hổ mà là một con chim khổng lồ.

Đế Tôn cửu giai, vẫn phải có chút thể diện này.

Cảm nhận được uy lực của Ngũ Hành đang dần dày lên, hắn nở vài nụ cười, ngay sau đó, hơi nhíu mày, lẩm bẩm: "Có chút thú vị, ngươi đã chuẩn bị trước cho ta chưa?"

Ở phía bắc, dường như có một số hương vị hỗn Loạn.

Một cảm giác có chút bối rối!

Biết ta đến cho nên chuẩn bị kịp để ta vào ở sao?

Quả nhiên là có người giúp đỡ cũng thuận tiện hơn.

Chỉ mới vài ngày, mình tự cho là đi nhanh, thế mà đối phương đã sắp xếp xong xuôi, cảm nhận được một sợi khí tức Hỗn Loạn yếu ớt, hắn ngược lại còn nở nụ cười thân mật!

Cũng tốt!

Bản thân hắn cũng đỡ phiền toái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!