Lấy thời gian làm mồi nhử.
Ai có thể từ chối đây?
Ít nhất không phải là Hỗn Loạn.
Có lẽ, Hỗn Độn này còn có người sẽ từ chối, nhưng khi những cửu giai này theo đuổi thời gian, đang ở ngay trước mắt, chỉ thiếu một bước liền có thể chấp chưởng thời gian... dù Hỗn Loạn biết rõ Lý Hạo lợi dụng hắn ta, nhưng hắn ta vẫn chấp nhận.
Chấp nhận rồi!
Đây là mưu đồ công khai.
Đây cũng là thứ Lý Hạo am hiểu nhất, để cho ngươi không cách nào kháng cự mưu đồ công khai này, hắn cũng có dùng mưu toan ngấm ngầm, nhưng cuối cùng đều sẽ để người ta biết đây chính là bẫy rập, nhưng ngươi... Không thể không tham dự vào.
Ở đây, tất cả mọi người biết, đây chính là kế hoạch của Lý Hạo.
Câu Hỗn Loạn vào cuộc!
Đầu tiên là khôi phục linh tính của Hỗn Loạn, để hắn ta khôi phục chiến lực, lại ngưng tụ lực lượng thời gian, không ai dám để một vị cửu giai, cửu giai uy tín lâu năm chấp chưởng thời gian, Thời Quang Chi Chủ tân sinh, bọn hắn có thể khống chế.
Chỉ khi nào thời gian được khống chế bởi một vị cửu giai uy tín lâu năm, bọn hắn hiểu rất rõ lẫn nhau.
Mọi người đều biết tất cả mưu đồ nhằm vào thời gian, biết hết, cho nên, mưu đồ đều sẽ công cốc, khi Hỗn Loạn chấp chưởng thời gian thì sẽ có năng lực lật ngược bàn cờ, mà Lý Hạo trước mặt thì không.
Hỗn Thiên nói vì sao không đàm luận với hắn ta?
Vì sao Lý Hạo phải đàm luận với hắn ta?
Hắn ta là cửu giai sao?
Hỗn Thiên rất mạnh, nhưng sự cường đại này được xây dựng là vì cửu giai chưa chân chính toàn lực giáng lâm, không có nghĩa là Hỗn Thiên thật sự có thể giết chết cửu giai, cũng không có nghĩa là hắn ta nhất định, trăm phần trăm sẽ có thể bước vào cửu giai.
Đã như vậy... Vì sao phải lựa chọn ngươi?
Ngươi có quá nhiều yếu tố chưa được xác định!
Mà Hỗn Loạn mới thì đã xác định trăm phần trăm, Đế Tôn cửu giai hàng thật giá thật, cực kỳ hiểu rõ mấy người Thiên Phương, tương tự, mấy người Thiên Phương cũng hiểu rõ Hỗn Loạn.
Người như vậy không chọn, chọn ngươi làm gì?
Giờ phút này, toàn bộ biên giới phương tây đã trở nên hỗn loạn, khí tức của đại lượng cường giả lưu động, những cửu giai vốn không định giáng lâm bây giờ, phân thân không mạnh, nếu bị giết thì cũng là tổn thất rất lớn đối với bọn hắn.
Vả lại, nhiều người giáng lâm, linh tính bị rút ra nhiều, bản tôn muốn giáng lâm chỉ sợ sẽ phiền phức hơn.
Cho nên, không phải vạn bất đắc dĩ, bọn hắn kỳ thật không nguyện ý giáng lâm ngay lúc này.
Nhưng bây giờ... Ai có thể dễ dàng tha thứ?
Nơi xa.
Khí tức của Hỗn Loạn Đế Tôn bừng bừng phấn chấn, thét lên: "Nếu thời gian chắc chắn phải có người nắm giữ, vì sao không thể là ta? Chư vị, ta nắm giữ thời gian thì chắc chắn sẽ gây bất lợi cho chư vị sao?"
Cho tới bây giờ, hắn ta còn muốn giãy dụa.
Nếu mọi người cảm thấy Lý Hạo không thích hợp, Lý Hạo hiện tại đã cho ta... Ta phù hợp cỡ nào chứ!
Cứ để như vậy đi!
Giờ khắc này, đám người Thiên Phương vô cùng hờ hững, cho ai thì cho, cũng không thể cho ngươi.
Ngươi là Hỗn Loạn cửu giai, chế tạo rung chuyển vốn là bản tính của ngươi, đây là chuyện thứ nhất, bây giờ, trật tự bắt đầu sụp đổ, Hỗn Loạn lại không bị hạn chế, vốn là thứ có sức uy hiếp lớn nhất.
Sau đó, hắn ta lại còn nắm giữ thời gian... Ngươi sẽ cho mọi người đường sống sao?
Không cho mọi người đường sống, chúng ta có thể để ngươi thành công sao?
Thanh âm Thiên Phương mang theo một chút lạnh lùng: "Hỗn Loạn, không nên sai lầm, vì thứ không có được mà lầm đường lạc lối, còn phá hủy tình cảm giữa mọi người trong nhiều năm qua!"
"Tự mình phế bỏ thời gian, để thời gian trở về bên Lý Hạo... Nếu không... Hôm nay, ngươi khó thoát khỏi cái chết!"
Phân thân Thiên Phương trong nháy mắt xuyên thẳng qua hư không.
Giờ phút này, phân thân của hắn ta cũng không yếu, lập tức biến mất.
Các cửu giai khác lúc này cũng cùng thi triển thần thông, mặc dù cũng chỉ là phân thân, riêng lẻ không bằng Hỗn Loạn, nhưng đều là phân thân cửu giai, khống chế được đại đạo.
Còn có khá nhiều người nên chỉ trong chớp mắt đã bao vây Hỗn Loạn.
Trong hư không, lôi đình hiển hiện.
Đó là Kiếp Nạn Đế Tôn.
Bốn phía, Ngũ Hành vờn quanh như là lồng giam, đó là Ngũ Hành Đạo Chủ.
m Dương Ma Bàn hiển hiện, ma diệt thiên địa, đó là Âm Dương Đế Tôn.
Quang ám lấp lóe, lúc này thì như ban ngày, lúc sau lại như đêm tối, đó là Quang Ám Đạo Chủ.
...
Phân thân của các vị Đế Tôn cửu giai đều vô cùng hờ hững.
Hỗn Loạn, ngươi độc đạo thành đế, vốn không tính quá mạnh, có thể thành cửu giai đã không dễ, sao cứ phải yêu cầu xa vời hơn?
Mà suy nghĩ của Hỗn Loạn Đế Tôn giờ phút này thay đổi không ngừng.
Hắn ta nghĩ tới việc từ bỏ!
Hắn ta cũng không phải là người không buông bỏ được, giống như trước đó, ngay cả đạo linh Hỗn Loạn hắn ta cũng có thể từ bỏ, chạy trốn.
Nhưng giờ khắc này, hắn ta biết rõ mình đã bị Lý Hạo lừa, nhưng giờ khắc này... Vẫn lựa chọn kiên trì, hắn ta cắn răng, trong mắt chứa đầy vẻ hung ác, ta biết đây là bẫy, đây là muốn để ta cõng nồi, nhưng ta... Cam tâm tình nguyện!
Vào cửu giai mới có thể hiểu, dù đã đến cửu giai, ngươi không phải tồn tại cấp cao nhất thì sẽ không có quyền đàm luận bất cứ chuyện gì cả.
Chỉ khi nào trở thành người chưởng khống thời gian, lúc đó mới có hi vọng trấn áp đám người Thiên Phương.
Hắn ta rống to: "Ai cũng có quyền được cường đại! Các ngươi chung quy chỉ là phân thân, muốn ngăn ta, không thể nào đâu! Bản tọa hôm nay chắc chắn sẽ chấp chưởng thời gian, mặc dù ta chiến tử ở đây, nhưng các ngươi cũng đừng hòng sống tốt!"
Liều mạng đi!
"Ngu xuẩn mất khôn!"
Thiên Phương lập tức biến mất, sau một khắc, tiếng nói lạnh nhạt vang lên: "Hắn không ngăn nổi sự dụ hoặc của thời gian, đã váng đầu, chư vị, phá đạo của hắn, để hắn thanh tỉnh một chút!"
Đại chiến trong nháy mắt bộc phát.
Mà dù sao Hỗn Loạn Đế Tôn cũng là bản tôn, hơn nữa còn khôi phục đại lượng linh tính, vả lại trật tự nơi đây đã sụp đổ, Hỗn Loạn Chúa Tể lúc này cũng là cực kỳ cường hãn.
Thiên Phương xuyên qua không gian, rất khó phá, nếu bản tôn ở đây, Hỗn Loạn hoàn toàn không thể nào phá vỡ.
Nhưng bây giờ, phân thân cuối cùng chỉ là phân thân.
Lần trước, bọn Lý Hạo khó phá vỡ, không có nghĩa là Hỗn Loạn cũng khó phá vỡ, xuất quyền, không gian rung chuyển, hư không chấn động, vạn đạo tràn ngập, tất cả không gian phong tỏa phát ra tiếng ‘răng rắc’, hư không bị phá, Thiên Phương có chút nhíu mày, bị ép thoát ra.
Cửu giai chính là cửu giai, vẫn rất khác biệt với bát giai.
Lần này giáng lâm lại rất vội vàng, trên thực tế còn không cường đại bằng phân thân lần trước, nhưng bây giờ, ai quan tâm tới những chuyện này!