Trong lúc đó.
Nơi sâu Hỗn Độn.
Các vị Đế Tôn cửu giai mở hai mắt ra, các thạch điêu giờ phút này bất ngờ vỡ nát hết, không còn phong ấn bản thân, đến mức này cũng không cần phong ấn bản thân nữa.
Có người cười khẽ: "Đại đạo Hỗn Độn đã bình phục!"
"Bản tôn có thể giáng lâm... Chỉ là không cách nào khôi phục đỉnh phong, không đủ linh tính."
"Nếu đồng lòng, không đủ linh tính thì sao chứ? Coi như không đủ, chúng ta giáng lâm, cũng không yếu hơn Hỗn Thiên, sợ là sợ... Có người ẩn tàng linh tính, có thể bộc phát đỉnh phong bất cứ lúc nào, hốt gọn chúng ta luôn một lần!"
Lời này vừa dứt, đám người đồng loạt nhìn về phía Kiếp Nạn.
Lời này cũng chỉ có Kiếp Nạn mới dám nói.
Trước kia, Kiếp Nạn và Thiên Phương có mối quan hệ rất tốt, nhưng hôm nay... Từ khi phân thân Kiếp Nạn giáng lâm bị Lý Hạo giết chết, Kiếp Nạn vẫn luôn rất không hài lòng về Thiên Phương.
Đương nhiên, Thiên Phương khiến bọn hắn cảm giác... đích xác giống như hắn ta đang ẩn giấu điều gì đó.
Giờ phút này, Thiên Phương nghiêng đầu nhìn lại, giọng nói này không giống Kiếp Nạn.
Quả nhiên, trên thực tế, cũng không phải Kiếp Nạn lên tiếng, chỉ là Kiếp Nạn Đế Tôn cười mà như không cười, đám người lúc này mới chợt hiểu, không phải hắn ta, trong nháy mắt nhìn vè phía nơi phát ra thanh âm trước đó.
Sau đó, ai cũng nôn nao.
Là gã!
"Sinh Tử, ngươi đang nói ta sao?"
Thiên Phương nhìn gã.
Sinh Tử Đạo Chủ!
Vẻ mặt Sinh Tử Đạo Chủ lạnh nhạt, lộ ra vẻ rất khó chịu: "Không nói Thiên Phương huynh, Thiên Phương huynh hiểu lầm rồi, nói ai người đó biết!"
Gần nhất, gã rất khó chịu.
Tất cả cửu giai, không nói người khác, gã và Kiếp Nạn là xui xẻo nhất.
Phân thân Kiếp Nạn đã chết hai lần, mà bản thể đại đạo của gã trực tiếp bị Hỗn Loạn cắt đứt một đoạn, thương tổn như vậy còn tệ hơn là một bộ phân thân bị giết, vô cùng nặng nề hơn, Sinh Tử luân hồi suýt chút đã bị đánh vỡ.
Mà lần trước... Nhiều Đế Tôn cửu giai ngăn cản Hỗn Loạn như vậy, biết rõ Hỗn Loạn muốn giết gã, những người này thế mà đều che giấu thực lực, đây mới là chuyện gã thấy xui xẻo nhất.
Gã há có thể không hận!
Đã sắp hận đến mức muốn giết chết đám khốn kiếp này.
Thiên Phương khẽ nhíu mày: "Thiên địa mới sắp hiển hiện, Tử Vong chi đạo của ngươi cũng ở trong đó, vẫn có thể thu hồi, đã trôi qua nhiều ngày như vậy, tân thiên này, dù tốc độ thời gian trôi chậm một chút, sợ rằng cũng đã trôi qua vạn năm, thậm chí lâu hơn!"
"Tử Vong chi đạo của ngươi hẳn là sẽ càng cường đại, đối với ngươi, nếu đoạt lại được, ngược lại là cơ hội... Có gì mà bất mãn đây?"
Sinh Tử Đế Tôn trầm mặc một hồi, lúc này mới không nhiều lời thêm.
Cũng đúng.
Chỉ là, gã vẫn nhắc nhở một câu: "Tử Vong chi đạo chính là do đại đạo của ta phân chia ra, chư vị... Cũng không nên nhớ thương!"
Kiếp Nạn cười khẽ: "Sinh Tử, Tử Vong chi đạo, ngươi chủ tu, ai sẽ đoạt thứ yêu thích của ngươi chứ? Chỉ là... Mọi người chắc chắn, hôm nay, bản tôn sẽ giáng lâm sao? Chúng ta nhiều người, nếu đồng lòng, đừng nói Hỗn Thiên, tất cả cường giả trong Hỗn Độn liên thủ, chúng ta cũng có thể đánh chết hết..."
Dù không phải đỉnh phong, nhưng cũng không sao.
Sợ là sợ... Có người nào đó muốn gây chuyện!
Một đám cửu giai, thật sự nghe lời như thế, vậy bọn hắn cũng không phải là cửu giai.
Có người cười khẽ: "Không giáng lâm, chẳng lẽ mãi mãi bị vây ở nơi này? Mặc dù không cách nào khôi phục đỉnh phong, nhưng giáng lâm mới có cơ hội, không giáng lâm, linh tính không cách nào khôi phục, nếu ai đó làm chút gì đó ở trong Hỗn Độn, muốn ngăn trở cũng khó... Thời gian qua, ta đã sống quá mệt mỏi! Cũng không trông cậy vào việc có thể khôi phục tại nơi sâu Hỗn Độn, đi thôi, cùng nhau xuống dưới, trăm vạn năm đã trôi qua, tiếp tục kéo dài nữa thì còn có cơ hội sống sao?"
Cửu giai nào cũng có suy nghĩ riêng của mình.
Dường như ai cũng hết lòng tin, người nào đó đang âm thầm hấp thu lực lượng linh tính, có khả năng khôi phục lại đỉnh phong.
Đương nhiên, đám người này cũng không phải ăn chay.
Giờ phút này, từng ánh mắt đối diện nhau, dường như đã đạt được thỏa thuận gì đó, ai khôi phục đỉnh phong... Người đó sẽ là kẻ địch chung!
Chắc chắn phải giết!
Trừ phi mọi người cùng nhau khôi phục.
Nếu không, dù là Thiên Phương, muốn khôi phục đỉnh phong, đám người cũng sẽ liên thủ giết hắn ta, một người không được, vậy thì mười người!
Thiên Phương ngươi rất mạnh, nhưng nếu chắc chắn giết chết hết mọi người thì hắn ta đã làm vậy từ lâu rồi.
Làm gì đợi đến hôm nay!
Thiên Phương Đế Tôn cũng không nói gì, hắn ta biết tâm tư của mọi người, khẽ cười, cũng không nói lời nào.
"Chư vị đều đã quyết định... Vậy thì... Giáng lâm đi!"
Thiên Phương thở dài một tiếng: "Trăm vạn năm qua, đối với chúng ta... Cũng là khoảng thời gian dài dằng dặc, quên mất, hôm nay... thọ nguyên của ta tròn hai trăm vạn năm."
Trong lòng mọi người khẽ động!
Hai trăm vạn năm!
Thiên Phương đã hai trăm vạn tuổi.
Cổ lão không gì sánh được!
Ở đây, không có cửu giai nào thọ như Thiên Phương, dù tuổi của những người khác cũng không nhỏ, nhưng cũng không bằng Thiên Phương.
Hỗn Độn, rốt cuộc đã tồn tại bao lâu?
Bọn hắn kỳ thật không biết.
Cửu giai, sống bình thường, có thể sống bao lâu?
Bọn hắn cũng không biết.
Bây giờ, Thiên Phương để bọn hắn biết ít nhất là hai trăm vạn năm, có vẻ vẫn còn có thể tiếp tục sống sót.
"Chúc mừng!"
Kiếp Nạn Đế Tôn bật cười: "Không ngờ trong chớp mắt thật sự đã trôi qua trăm vạn năm, hai trăm vạn thọ nguyên... dài dằng dặc, tưởng tượng trăm vạn năm trước..."
Nói đến đây, hắn ta lại bật cười: "Hình như không phải quá vui sướng!"