Virtus's Reader
Tinh Môn

Chương 3548: CHƯƠNG 3543: HẮC ÁM TIÊU TÁN 2

Giờ khắc này, nàng ta chỉ có thể hi vọng lôi kéo được người này, cường giả dưới trướng người này không ít, lại kế thừa thời gian, nếu có mấy phần mưu kế như Lý Hạo, không nói giết chết ai, tối thiểu, trước khi thời gian không bị tước đoạt thì còn có mấy phần lực ngăn cản.

Chỉ khi nào thời gian không còn... Đám người này sẽ không đáng để quan tâm!

Dù có không ít bát giai, nhưng cũng không đáng chú ý.

Bát giai, trong mắt bọn Thiên Phương, không nói một quyền đấm chết một người, nhiều thêm vài quyền, cũng có thể đánh chết.

Trong lòng, nàng ta càng oán thầm vô số lần.

Lý Hạo ngu xuẩn!

Không, là Lý Hạo điên rồi, vì sao phải từ bỏ thời gian?

Ngươi nhìn thế cục bây giờ này... Chẳng lẽ ngươi trông cậy vào một tên tiểu gia hỏa nghịch chuyển càn khôn?

Lý Hạo ngươi không thể mạnh hơn người này sao?

Ký thác hi vọng vào tay một đám người tương lai không rõ tình hình... Lý Hạo, ngươi thật sự váng đầu rồi!

Ánh mắt nàng ta nhìn về phía Nhân Vương, gửi hi vọng vào Nhân Vương thì còn có lối ra, tốt nhất có thể thay đổi thế cục.

Mà Nhân Vương giờ phút này chỉ yên lặng quan sát, dường như đang quan sát cái gì đó, cũng không lên tiếng, như người ngoài cuộc, nhưng hình như hắn ta vẫn kiêng kị những cửu giai kia, Nhân Vương vẫn luôn ngang ngược càn rỡ, hôm nay lại không hề phách lối.

Ngược lại hắn ta khiếm tốn hơn rất nhiều.

Đến bây giờ, hắn ta cơ hồ không có động tĩnh gì, cũng không mở miệng nói chuyện.

"Nhân Vương cũng sợ sao?"

Xuân Thu nhìn tứ phương, giờ phút này, bỗng nhiên nàng ta cảm thấy bi ai.

Thì ra... Chỉ có ta là còn muốn lấy nghịch chuyển càn khôn, hy vọng có thể đánh bại cửu giai, thì ra, Nhân Vương cũng từ bỏ, Lý Hạo dứt khoát hơn, trực tiếp biến mất, không biết có phải nản lòng thoái chí hay không, tìm một nơi nào đó số hết quãng đời còn lại đi, hay là như thế nào đó, đến bây giờ, nàng ta cũng chưa từng nhìn thấy thân ảnh của Lý Hạo.

Giờ khắc này, nàng ta đột nhiên nhìn về phía Hỗn Thiên, quát khẽ: "Hỗn Thiên!"

Người khác không nói, ngươi thì sao?

Ngươi muốn nhìn mấy người này giao thời gian ra sao?

Người này cảm thấy ngươi là Hoàng của nơi đây, có lẽ... Chỉ có ngươi mới có thể ngăn cản!

...

Hỗn Thiên giờ phút này còn đang hấp thu lực lượng trật tự, sau khi lực lượng trật tự nhập thể, lực lượng hỗn loạn thịnh vượng trước đó bắt đầu bình phục.

Hắn ta thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, chiến lực của hắn ta không tăng lên, cảnh giới lại triệt để vững chắc, trùng kích cửu giai cũng ngay dưới mí mắt, có thể làm thế bất cứ lúc nào.

Hắn ta lập tức an tâm hơn nhiều.

Giờ phút này, hắn ta nhìn thoáng qua Thiên Phương, lại nhìn Tô Vũ, khẽ cười một tiếng, không còn cực kỳ kiêng kị giống như trước đó, giờ phút này, tiếng cười của hắn ta ngược lại đã khôi phục vẻ bình thản như ngày xưa.

"Tiểu hữu... Không, Vũ Hoàng!"

Hắn ta cười nói: "Những người này, Vũ Hoàng cũng không nên bị lừa, đám người này đều là người phá diệt Hỗn Độn còn sót lại ở trăm vạn năm trước, chỉ thấy cái lợi trước mắt trong Hỗn Độn, hấp thu Hỗn Độn chi linh, giờ phút này, bọn họ chưa khôi phục được chiến lực đỉnh phong, đều là cường giả cửu giai! Một khi bị bọn hắn nắm giữ thời gian, thời gian vững chắc Hỗn Độn, bọn hắn sẽ hoàn toàn khôi phục chiến lực... Cho dù là ta, chỉ sợ... Cũng khó mà địch nổi!"

Kiếp Nạn cười lạnh: "Hỗn Thiên, ngươi thật sự xem mình là Hoàng Giả sao? Ngươi xứng sao? Còn nữa... Hôm nay giao ra thời gian, ngược lại còn có đường sống, nếu không giao... Ngươi cảm thấy, người đi ra từ trong thiên địa mới này có thể sống sót sao?"

Giao ra, vậy sẽ tránh được một trận chiến.

Không giao, vậy cũng phải đoạt!

Thời gian đến cấp độ này, chưa hẳn sẽ nhanh chóng tán loạn.

Trên trường hà, chân Tô Vũ đạp lên ngôi sao, khẽ gật đầu, giống như nhận ra cái gì đó: "Thì ra là thế... Cửu giai..."

Nói đến đây, y hơi có vẻ nghi hoặc: "Phân chia về mặt thực lực trong vạn giới ta hơi khác với Hỗn Độn, cửu giai này... là thực lực cỡ nào?"

Hỗn Thiên giờ phút này ngược lại tỏ vẻ thân thiết hơn rất nhiều: "Vũ Hoàng không biết thôi, Hỗn Độn tu vạn đạo, trên 9000 đạo tắc mới là cửu giai! Ta thấy Vũ Hoàng tương đương với Lý Hạo, Ngân Nguyệt Vương trước kia, tu khoảng 5000 đại đạo pháp tắc, trên thực tế đã xem như bát giai, trên 2000 đạo tắc đều xem như bát giai, chỉ là đạo tắc của Vũ Hoàng cường hãn, đã thành quy tắc trật tự, vậy sẽ có chiến lực 8000 đạo tắc, cũng coi là cường giả đỉnh cấp số một tại Hỗn Độn ta!"

Lần này, Tô Vũ dường như đã hiểu rõ: "Thì ra là thế, ta đã hiểu... Nói như vậy, trong vạn giới ta, 2000 đạo tắc, tối thiểu có trên 20 Quy Tắc Đại Đạo, nhưng... Vạn Giới Đạo ta thì mạnh hơn, 16 đại đạo trở lên, hẳn là cũng gần như thế... Cũng chính là... Quy Tắc Chi Chủ nhất đẳng!"

Y ngược lại đã hiểu rõ.

Y gật đầu.

Những người khác không rõ cũng không sao, y cũng không quan tâm, quay đầu nhìn thoáng qua, so sánh một chút, khẽ gật đầu, thì ra là thế.

Đã hiểu.

Quy Tắc Chi Chủ nhất đẳng không yếu, ngày xưa, một số cường giả đỉnh cấp của vạn tộc mới xem như nhất đẳng, đều là bá chủ của các giới.

Thì ra ở đây chỉ là bát giai.

Thời kỳ đỉnh phong, Quy Tắc Chi Chủ nhất đẳng vạn giới cũng có vài chục vị, đương nhiên, đã chết không ít, nhưng cũng ra đời không ít, bây giờ vẫn có hơn mười vị, không tính nhỏ yếu.

Hơn mười vị Đế Tôn cấp độ bát giai ra đời... Còn được.

Xem ra, vạn tộc ta không tính yếu.

Tô Vũ bật cười.

Đương nhiên, chênh lệch giữa bát giai cũng rất lớn, từ 2000 đến 9000, thế mà đều xem như bát giai, chênh lệch này... Thật lớn, đám người trước mắt này rõ ràng đều là cửu giai.

Tô Vũ cũng âm thầm líu lưỡi.

Thật không ít!

Hơn 20 vị.

Hèn chi tên mõ già Thời Quang kia gài bẫy ta, chạy khắp nơi, chạy trốn thì thôi đi, còn kéo theo mình, bây giờ đã hiểu, chính là tìm mình để chặn giáo thôi đúng không?

Cái hố này có chút lớn!

Lúc này, Dương Thần nơi xa có chút lo lắng, muốn nói cái gì đó, nhưng đã bị Chí Tôn ngăn cản, Chí Tôn khẽ lắc đầu.

Dương Thần lộ vẻ nghi ngờ.

Giờ phút này, thế cục rất nguy hiểm, y thật ra rất quen thân với đám người trước mắt này, cho dù trí nhớ trước kia không tính quá rõ ràng, nhưng theo thời gian thống nhất, ký ức đã rõ ràng hơn.

Năm đó, đám người này đã truyền thụ rất nhiều thứ cho mình.

Bây giờ, bọn họ đã đi ra từ thiên địa mới, cục diện rất tồi tệ.

Y muốn nhắc nhở vài câu, Trương Đào lại cản y.

Vì sao?

Đương nhiên, y cũng biết Trương Đào có nhiều mưu đồ, mặc dù giờ phút này không hiểu, nhưng y vẫn đè nén một chút lo lắng trong lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!