Giờ phút này, một số người đã biết rõ mọi chuyện.
Nhưng lại có một chút nghi hoặc.
Vì sao... Nhân Vương có thể bồi dưỡng ra một mặt Âm gian cường hãn hoàn toàn giống mình, coi như Tân Võ Âm gian vẫn tồn tại, vẫn luôn bị nội thiên địa của Nhân Vương phong tỏa, theo lý thì thứ này cũng chỉ có thể coi là một trong số các phân thân, không nên mạnh mẽ như vậy.
Trừ phi...
Còn có một số biến cố ở trong đó.
Vả lại, nếu loại đạo lưỡng cực này hoàn toàn dung hợp, hẳn là cực mạnh, vì sao... Nhân Vương phải tách ra, dù cho tới bây giờ, cũng chỉ mở miệng gọi một tiếng nhi tử, nhưng lại chưa từng hợp thể?
Bọn họ không hiểu.
Nhưng giờ khắc này, sau khi ba đại cường giả bị Nhân Vương giết chết, mà Nhân Vương đang điên cuồng hấp thu lực lượng đại đạo Âm Dương của ba người kia, những người khác cũng đang rất sốt ruột.
Không ngờ bên Nhân Vương lại sập bàn trước!
Quan trọng là, còn là ba vị cửu giai sập bàn!
Trong chớp mắt này, thế cục đã thay đổi một chút.
Kiếp Nạn Đế Tôn điên cuồng oanh kích Tô Vũ, đánh Tô Vũ liên tục bại lui, sắc mặt hắn ta lại rất khó coi.
Có nhiều cửu giai!
Hơn 20 vị.
Nhưng bây giờ, ba vị nhanh chóng bị giết, cục diện thay đổi lớn, mà cửu giai như bọn hắn ngược lại không thể đánh bại đối thủ, nhất là hai bên Thiên Phương và Hỗn Thiên, tổng cộng 9 vị cửu giai đang ác chiến với hai người họ, thế mà cũng không thể đánh bại bọn họ.
Còn có bên Lý Hạo... mặc dù ba người Âm Ám đang chiếm ưu thế, thế mà cũng không thể hạ gục hắn.
Tại sao có thể như vậy!
Đám người này giống như đều cường đại hơn trong tưởng tượng, giờ phút này, Nhân Vương đang hấp thu lực lượng Âm Dương, đồng thời hấp thu với Phương Vô Song kia, cứ tiếp như thế, có lẽ ai cũng sẽ cường đại hơn!
"Hai mặt một thể..."
Hắn ta thì thào một tiếng, đột nhiên nhìn về phía Thiên Phương nơi xa.
Thiên Phương vẫn bình tĩnh thản nhiên trước sau như một, dù năm đại cường giả phong tỏa hắn ta, dù là tất cả mọi người chưa khôi phục lại đỉnh phong, dù hắn ta cũng chỉ là cường đại hơn hơn mọi người một chút.
Nhưng giờ khắc này, một chọi năm, hắn ta vẫn bình tĩnh như vậy.
"Thiên Phương!"
Kiếp Nạn đột nhiên hét to: "Chúng ta cùng nhau bị phong bế trăm vạn năm, chẳng lẽ, trong mắt ngươi, bọn người mới này đáng giá để ngươi đi tín nhiệm hơn chúng ta sao?"
Giờ phút này, thế cục đã thay đổi.
Hắn ta nhất định phải nghĩ biện pháp ứng phó!
Đám người này khó đối phó hơn trong tưởng tượng, rõ ràng nhân số chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng giờ phút này lại có cảm giác sắp rơi xuống thế hạ phong.
" m Ám... Các ngươi đang làm cái gì vậy?"
Hắn ta nổi giận gầm lên một tiếng!
Hắn ta rất tức giận, Tô Vũ cường hãn, một mình hắn ta trấn áp thì rất khó, nhưng tốt xấu gì cũng áp chế được đối phương, nhưng bên Âm Ám, ba người trấn áp một mình Lý Hạo, thế mà cũng không có biện pháp nào.
Thật sự khiến người khác tức giận!
Cứ tiếp tục như thế, chờ Nhân Vương hấp thu xong lực lượng Âm Dương chi lực, có lẽ thế cục sẽ nghịch chuyển, nghĩ đến chuyện này, đột nhiên hắn ta nhìn về phía Hỗn Thiên, trong lòng khẽ nhúc nhích.
Hỗn Thiên, một mình hắn ta kềm chế 4 vị cửu giai!
Trong chốc lát, hắn ta đã có quyết định, cắn răng, gầm nhẹ: "Hỗn Thiên tiểu hữu!"
Hỗn Thiên vừa đánh vừa lui, giờ phút này đã ở trong khu vực biên giới.
Nghe thấy thế thì hắn ta lập tức nhìn về phía Kiếp Nạn Chi Chủ, như thể trong nháy mắt đã hiểu rõ tâm tư của Kiếp Nạn, trong nhóm người này, Lý Hạo và Kiếp Nạn có thù, Thiên Phương quá mạnh, thật sự có thực lực giết chết đám người này.
Ngược lại là mình... Giờ phút này chỉ mới miễn cưỡng bước vào cửu giai, mặc dù cũng mạnh, nhưng chỉ cần đám người này có người có thể khôi phục đỉnh phong, cũng sẽ không sợ mình.
Lúc này, Nhân Vương đã chém giết mấy người.
Thế cục thay đổi!
Kiếp Nạn muốn liên minh với mình.
Hắn ta rất nhanh đã phản ứng lại, lập tức suy nghĩ lợi và hại trong đó, người khiến hắn ta kiêng kỵ không nhiều, nhưng hắn ta rất kiêng kị Thiên Phương... kỳ thật hắn ta cũng khá kiêng kỵ mấy người Lý Hạo mặc dù bọn họ không phải cửu giai.
Mà giờ khắc này, Nhân Vương còn thi triển hai mặt một thể, hắn ta cũng đang nghi hoặc.
Trong chớp mắt, hắn ta lùi lại, trật tự thành lập, ngăn cản mấy vị cường giả vây giết, ánh mắt sắc bén, nhìn về phía mấy người này, âm trầm nói: "Còn muốn vây giết ta sao?"
Mấy người này cũng dừng bước.
Còn cần vây giết Hỗn Thiên không?
Thanh âm của Kiếp Nạn lại vang lên: "Đi đối phó Nhân Vương đi!"
Lời này vừa dứt, mấy người chần chờ trong nháy mắt, một khắc sau, không ai nói thêm lời nào, đồng loạt thay đổi phương hướng, đi thẳng đến chỗ Nhân Vương.
Nhân Vương đang hấp thu năng lượng, khi thấy thế thì sắc mặt đại biến, không nhịn được giận mắng: "Lại là lão tử! Lão tử thật sự dễ ức hiếp như thế sao? Xuân Thu sắp bị đánh chết kìa, các ngươi đi đánh nàng ta là được! Tô Vũ, Viên Thạc cũng được, đi đối phó lão Trương cũng được, dựa vào cái gì cứ nhắm vào lão tử?"
Thật quá đáng!
Lại tới nữa!
Hắn ta tức giận đến mức phát cuồng, quát: "Lão tử không đùa nữa, các ngươi tự chơi đi..."
Nói rồi liền muốn chạy trốn, đi thẳng đến bên Chí Tôn, bên kia còn có một vị cửu giai đang ác chiến cùng chư cường Tân Võ, hắn ta biến sắc, lập tức muốn bỏ chạy.
Một khi Nhân Vương chạy... Thế cục lại phải khôi phục lại bộ dáng khó khăn như trước.
Mà Tô Vũ lại nhìn về phía Lý Hạo, khẽ nhíu mày, lại liếc mắt nhìn Thiên Phương Đế Tôn.
Mặc dù y đi ra không lâu lắm, nhưng cũng biết, Thiên Phương này... Chỉ sợ mới là người khó đối phó nhất.
Hiện nay tựa như là đồng bọn, nhưng rõ ràng không phải.
Y kỳ thật cũng đang ẩn giấu át chủ bài, thế nhưng... y phải đề phòng vị này, kết quả, Nhân Vương bạo phát, hiện tại một khi Nhân Vương chạy mất thì rất phiền phức, nhưng một khi át chủ bài của mình lộ hết, Thiên Phương này... Mình rất có thể sẽ làm áo cưới cho người này!
Y nhíu mày không thôi.
Giờ phút này vẫn luôn bị Kiếp Nạn áp chế, kỳ thật y cũng rất khó chịu, y cũng không phải người dễ tức giận, nhưng mới đến, còn làm phát nổ thời gian, cũng coi là chặt đứt đường lui của Lý Hạo.
Y nghĩ rằng, lần này ra ngoài nên khiêm tốn một chút, đến thời khắc mấu chốt cũng như có chút niềm tin.
Kết quả... tên mõ già Thời Quang lại bất động như núi.
Hình như thật sự không sợ.
Hoặc là, không có thủ đoạn gì nữa?
Nhưng đến mức này... Y cũng không thể đợi thêm, chờ đợi thêm nữa, Nhân Vương chạy thật, hắn ta chưa chắc là đang đe dọa, tính cách của Nhân Vương thật sự có khả năng chạy trốn.
Trong đầu, giờ phút này y cũng đang suy nghĩ.
Cuối cùng, y vẫn lập tức đưa ra quyết định.