Giết sạch tất cả kẻ địch, mới có hôm nay, Vạn Giới mới chính thức thực hiện đại thống nhất, giờ phút này, một cỗ ý chí thống nhất dường như cảm giác được gì đó, điên cuồng bộc phát.
Tiếng cười khẽ của Tô Vũ truyền ra, mang theo vô hạn nhu hòa: "Ngươi muốn đại nhất thống sao? Đại nhất thống, ngươi không làm được, nhưng ta từng làm được, cho nên... Ý chí của ngươi không tính là gì trong mắt ta, ngược lại cực kỳ phù hợp với ta!"
"Ngươi có biết, vì sao trong khoảng khắc đi ra, ta đã lựa chọn ngươi, để cho ngươi kế thừa lực lượng quy tắc không... Bởi vì... Ta cảm nhận được ý chí nồng đậm của ngươi, ngươi muốn thống nhất Hỗn Độn sao? Đáng tiếc, ngươi không làm được... Nhưng ta làm được!"
Ngụy Hỗn Độn, đó cũng là Hỗn Độn!
Thống nhất Hỗn Độn, Chư Thiên Vạn Giới, chỉ có ta mới làm được!
Dù là Lý Hạo, dù là Phương Bình, bọn họ đều chưa từng làm được, chỉ có ta mới là Hoàng thống nhất Hỗn Độn!
Ý chí đại nhất thống vô dụng đối với ta, ngược lại càng phù hợp với ta.
Hỗn Thiên... khoảng khắc nhìn thấy ngươi, ta đã thích ngươi, ngươi biết không?
Tiếng cười của Tô Vũ truyền vang, giờ phút này, lại là truyền ra từ trong miệng Hỗn Thiên.
Cực kì doạ người!
Một cỗ ý chí cường hãn, ý chí điên cuồng, điên cuồng ép bức ý chí của Hỗn Thiên, Hỗn Thiên giống như có chút mờ mịt, đại nhất thống, là thứ hắn ta truy đuổi suốt cả cuộc đời...
Nhưng hắn ta vẫn chưa từng hoàn thành!
Giờ phút này, lực lượng tinh huyết trong cơ thể điên cuồng trôi đi, hỗn loạn và lực lượng trật tự cũng điên cuồng hội tụ tới phía ý chí của Tô Vũ, thậm chí ý chí kiên định đại nhất thống cũng đang hội tụ tới phía Tô Vũ.
Tiếng cười của Tô Vũ như ma âm: "Ngươi và Ma Diễm đều đang muốn nhất thống Hỗn Độn... Ta từng quan sát được một chút ở trong trường hà, Ma Diễm, trước khi chuyển thế, có lẽ đã suy nghĩ giống như ngươi, có lẽ, các ngươi còn quen biết nhau..."
Long Chiến!
Hỗn Thiên hiện ra ý nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy càng thêm mờ mịt, mình hình như đã mất khống chế, máu tươi trong cơ thể đang bị người này điên cuồng rút đi!
Ngay cả ý chí cũng đang sụp đổ.
Long Chiến... Ta sắp bước theo gót ngươi sao?
"Hắn đang đoạt xá!"
Giờ phút này, mấy vị cửu giai bị đánh lui vì tân thiên tự bạo, đến lúc này mới nhận ra được điều gì đó, ai cũng kinh hãi!
Đoạt xá!
Đến cấp độ này, ai sẽ đi đoạt xá người khác?
Không nói đại đạo không xứng, vả lại, tất cả mọi người là cường giả, ý chí cường hãn, ngươi có bản lĩnh đoạt xá, vậy chính mình cũng có thể đúc lại bản thể, làm gì phải đoạt xá người khác?
Nhưng Vũ Hoàng này, thế mà... Đang đoạt xá Hỗn Thiên!
Đây cũng là thủ đoạn của Ma Đạo!
Ngay lập tức, một đám người phát lạnh trong lòng, tất cả đều là âm mưu, đám người này cho Hỗn Thiên Trật Tự chi đạo, từ thời khắc kia trở đi, đó chính là âm mưu lớn nhất, trật tự đã bị đám người này xâm nhiễm, bị Vũ Hoàng này xâm nhiễm.
Mà ý chí kiên trì đại nhất thống của Hỗn Thiên càng thỏa mãn nhu cầu của đối phương.
Người này đã chân chính hoàn thành đạo Hỗn Độn đại nhất thống.
Giờ phút này, linh của ý chí đại nhất thống thậm chí chủ động vứt bỏ Hỗn Thiên, dựa sát vào Tô Vũ, người phù hợp hơn!
Trong miệng Hỗn Thiên lại truyền ra tiếng cười của Tô Vũ, mang theo dáng vẻ của một người có văn hóa: "Đoạt xá? Sai rồi, không phải đoạt xá, mà là... Kế thừa! Nếu Hỗn Thiên không làm được, vậy ta sẽ hoàn thành di chí này! Các ngươi thấy được, là máu của hắn, tự mình lựa chọn ta, là linh của hắn, tự mình lựa chọn ta, là ý chí của hắn tự tán loạn..."
Y dường như đang giải thích, nhưng dường như lại đang trào phúng.
Được rồi, y thừa nhận, đây chính là đoạt xá!
Về phần thân thể bản thân phế đi, trực tiếp biến thành năng lượng, y đã quen, y làm gì có thân thể của riêng mình, thân thể của y đã hóa thành tử linh, đã biến mất từ rất lâu trước kia.
Y đã trải nghiệm tử vong quá nhiều lần.
Không sao cả.
Giờ khắc này, trong miệng Hỗn Thiên truyền đến tiếng kêu rên thống khổ của bản thân Hỗn Thiên: "Khốn kiếp... Ngươi có thể giết chết ta... Vì sao... Phải làm như vậy..."
Đoạt xá!
Trong cửu giai, không, dù là cấp độ Đế Tôn, cơ hồ chưa từng xảy ra chuyện này.
Một nhân vật đỉnh cấp, thế mà đoạt xá hắn ta!
Đáng hận!
Quan trọng là, ý chí của hắn ta thế mà thật sự không địch lại đối phương, đây là vì sao?
Đối phương không phải cửu giai, ta mới thật sự là người đã bước vào cửu giai!
"Bởi vì... năng lượng trong cơ thể ngươi nồng đậm!"
Tiếng cười của Tô Vũ cũng truyền ra từ trong miệng Hỗn Thiên, như thể một người có hai bộ mặt, giờ phút này, tiếng cười vang lên: "Chiến nói, ta không đánh bại được hạn chế mà Lý Hạo gây ra cho ta, ta nghĩ, khi ta cũng dung nhập Hỗn Độn này, ta chẳng phải sẽ phá vỡ được sao? Nào có phức tạp như vậy, người đọc sách thì muốn đơn giản hóa mọi chuyện, càng đơn giản càng tốt... Hỗn Thiên huynh, ta sẽ chiếu cố năng lượng của ngươi thật tốt... Còn xin đạo hữu hãy lên đường thôi!"
"Tên khốn!"
"Ngăn cản hắn..."
Bên ngoài, mấy vị cường giả điên cuồng xuất thủ, cũng bị năng lượng thiên địa bạo tạc, bị ngăn cản lần nữa.
Mà chỉ trong một lát như vậy... Một tiếng ‘ầm’ vang lên!
Như thể thiên địa oanh minh!
Dường như Hỗn Độn rung chuyển một chút, một cỗ năng lượng hỗn loạn không gì sánh được quét sạch tứ phương, thân thể Hỗn Thiên lập tức vỡ nát, biến thành máu tươi, một cỗ ý chí cường hãn hấp thu tất cả năng lượng.
Lực lượng trật tự trong nháy mắt hợp thể!
Tiếng nói lạnh lùng vang lên: "Võ Hoàng, được rồi, không cần tiếp tục rung chuyển lực lượng hỗn loạn nữa!"
Trong hư không, thân ảnh Võ Hoàng không hề xuất hiện, nhưng lại ngừng cướp đoạt trong nháy mắt.
m thầm hùng hổ... Mặc dù giờ phút này cũng khôi phục một chút ký ức thuộc về Hỗn Loạn, thế nhưng... Vừa nghĩ tới gia hỏa âm tàn Tô Vũ, hắn ta lập tức xua đuổi suy nghĩ cướp đoạt đại đạo của Hỗn Loạn.
Tên điên này sẽ làm thịt ta!
Làm thịt ta không đáng sợ, tôn tử này rất có thể sẽ chôn xuống ta, cởi hết, cái mông chỉ thẳng lên trời, để cho quần hùng Hỗn Độn thưởng thức vô số năm tháng, vậy quá tàn nhẫn!
Lão tử đã từng trải nghiệm, cũng không muốn trải nghiệm nữa!
Bùm!
Một tiếng vang thật lớn, một bóng người màu đỏ ngòm hiện lên ở nơi ban đầu của Hỗn Thiên, bóng người màu đỏ ngòm dần dần hòa tan, một lát sau, áo trắng như tuyết, một người hiện ra, khôi phục thành bộ dáng của Tô Vũ trước đó!
Y nở nụ cười, nhấc tay, giống như đang thích ứng với thân thể mới, dáng vẻ tươi cười xán lạn: "Huyết dịch thật mạnh, lực lượng huyết dịch của cường giả Hỗn Độn thật cường hãn, ta thấy chư cường Hỗn Độn còn chưa khai phát hết, không bằng... Đều để ta nuốt huyết dịch, ta chắc chắn sẽ vượt qua tất cả cường giả!"
"Vạn Giới ta có kinh nghiệm này, kinh nghiệm rất nhiều năm... Ha ha ha!"
Ma âm truyền vang, rung động lòng người!
Ngay cả Thiên Phương, giờ phút này cũng nhíu mày không thôi, một đám ma đầu!
Tô Vũ này... Vốn tưởng rằng khí tức Hoàng Đạo nồng đậm, kết quả, thế mà... Nuốt máu đoạt xá!
Nếu so sánh, Âm Ám Diện của Nhân Vương dường như cũng không tính là gì.
Mà mặc dù Lý Hạo tàn nhẫn vô tình, nhưng so với vị này... Hình như... Hình như cũng có thể chấp nhận, tối thiểu, Lý Hạo không nuốt máu!
"Lại thêm một ma đầu!"
Nơi xa, Xuân Thu bay ngược ra, thì thào một tiếng, trong lòng cũng đang cuồng mắng!
Đầu năm nay, chỉ có thật sự thành ma thì mới có thể lăn lộn được sao?
Lão nương cũng muốn thành ma!
Trước đó, Nhân Vương và Vũ Hoàng nhìn có vẻ rất thảm, nàng ta còn rất vui vẻ, kết quả... Hiện tại chỉ có ta thảm thôi sao?
Những người này, đều cất giấu gì đó!
Đáng chết!
Ta thật thảm quá đi!
Hỗn Thiên, vị cường giả một lòng muốn đại nhất thống Hỗn Độn, thành công thành lập trật tự, thế mà... Bị một vị Hoàng Giả của Ngụy Hỗn Độn đoạt xá, không thể tin nổi!