Y xuất quyền, thần văn hiển hiện!
Thần văn sinh tử lập tức tách ra vô hạn quang mang!
Vô số lực lượng sinh tử trong nháy mắt bị y rút ra hết, ợ một tiếng, bật cười: "Thì ra chỉ đơn giản như vậy, đa tạ Xuân Thu đạo hữu!"
Xuân Thu giờ phút này lại bị Thiên Phương đánh vỡ nát, có chút hoảng hốt.
Đa tạ ta về chuyện gì?
Mà Lý Hạo cũng không nhịn được bật cười, hắn hiểu ý Tô Vũ, thế nhưng... Thật oan uổng, ta giữ lại Xuân Thu, không phải là bởi vì ngươi, cũng không phải bởi vì Nhân Vương, càng không phải là bởi vì nàng ta sẽ không chết, mà còn có thể tịch diệt đạo của Thiên Phương.
Các ngươi hiểu lầm rồi!
Đương nhiên, hắn giờ phút này sẽ không giải thích, khẽ cười, ra vẻ cao thâm: "Ta đã sớm biết Thiên Phương sẽ dùng thủ đoạn này đánh vỡ điểm yếu đuối trong nội tâm của chúng ta, hắn không muốn chúng ta chết quá thảm, không muốn chúng ta hao phí quá nhiều lực lượng, dẫn đến việc mất cân bằng... Cho nên, hắn sẽ chỉ dùng thủ đoạn đơn giản nhất, giết chết chúng ta... Tô Vũ, không cần cám ơn ta, đây cũng là vì ngộ tính của ngươi không tệ!"
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn hắn, nhìn chung quanh hắn, lồng giam Ngũ Hành đang nhanh chóng áp chế, ép đến mức Hắc Hổ trên đỉnh đầu Lý Hạo điên cuồng gào thét, nhưng lại không làm nên chuyện gì, y không nhịn được nói: "Ta luôn cảm thấy, ngươi không có ý như vậy, nếu ngươi có thể đánh vỡ lồng giam này, ta sẽ tin ngươi, bằng không... Vẫn không tin lắm, vừa rồi cũng chỉ là biểu lộ cảm xúc mà thôi!"
Lý Hạo cười ha ha: "Chuyện này có đáng gì? Ta đang đợi Nhân Vương tiền bối, tiền bối không phá Âm Dương, ta dẫn đầu phá vỡ Ngũ Hành, chẳng phải là Nhân Vương sẽ xếp hạng chót sao, tâm ngài ấy cao ngạo, vậy về sau sao có mặt mũi để gặp chúng ta?"
Nhân Vương nghe thế thì giận dữ!
"Lão tử không tin!"
Dứt lời, trường đao hoành không, khí huyết ở đỉnh đầu hiển hiện, trong nháy mắt ngưng tụ thành một cây đao, giờ phút này, bốn phương tám hướng tựa như hiển hiện vô số thân ảnh, tựa như Tân Võ trùng sinh.
"Nhân Vương vô địch!"
"Nhân Vương vô song!"
"Chúc phúc cho Nhân Vương chúc, chúc phúc cho Tân Võ!"
Tiếng gầm thét vang vọng đất trời, ánh mắt Nhân Vương trở thành sắc đỏ, mang theo một chút điên cuồng, xem thường ai đấy?
Phương Bình ta, chỉ cần càng nhiều người, ta sẽ càng mạnh, thường được gọi là "người phát điên"!
Trước mặt mọi người, thương sinh Hỗn Độn đang nhìn, ta có thể mất mặt sao?
Một tiếng rống to, trên trường đao như hiện lên một cái miệng lớn, một cỗ lực lượng thôn phệ cường hãn vô biên trong nháy mắt hiển hiện, há miệng,trực tiếp cắn ra một lỗ hổng trên Âm Dương Ma Bàn!
Nhân Vương gào thét một tiếng, miệng lớn biến mất, một đao đánh xuống, một tiếng ‘ầm’ vang lên, Ma Bàn bị phá hủy!
Thời khắc này, Nhân Vương có chút lảo đảo, lại cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Lý Hạo, ngươi không phải đang đợi ta sao?
Ta đã phá!
Ngươi thì sao?
Giờ khắc này, thương sinh Hỗn Độn như đang lau mồ hôi vì Lý Hạo, Nhân Vương đã phá vỡ Âm Dương, Tô Vũ đã phá vỡ sinh tử, Lý Hạo có thể đánh vỡ lồng giam Ngũ Hành hay không?
Nhân Vương và Tô Vũ đã lần lượt phá vỡ đạo của Thiên Phương.
Lý Hạo nhìn lồng giam càng ngày càng nhỏ, cảm nhận được thế thần hóa thành mãnh hổ trên đỉnh đầu cũng bị áp chế từng tấc một, giờ phút này, sức áp chế của đại đạo xung quanh càng ngày càng mạnh.
Giờ phút này, nếu không phá được Ngũ Hành, vậy ngược lại thật mất mặt.
Lực lượng Ngũ Hành kỳ thật mạnh hơn lực lượng Âm Dương, Sinh Tử một chút, mặt khác chỉ là hai loại đại đạo, Ngũ Hành lại là năm loại đại đạo, đối với Thiên Phương, mỗi một loại lực lượng đại đạo đều không yếu.
Cho nên, trên thực tế, áp lực của Lý Hạo sẽ lớn hơn.
Không phải Lý Hạo biện minh, mà... Sự thật là như vậy.
Lúc này, Thiên Phương lại trấn áp Xuân Thu, lần này chỉ là trấn áp, mà không phải tuyệt sát, ngón tay đè Xuân Thu xuống, quay đầu nhìn về phía Lý Hạo, ta cũng muốn nhìn xem, ngươi làm cách nào phá Ngũ Hành của ta!
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời, Ngũ Hành vờn quanh.
Giờ phút này, Lý Hạo bỗng nhiên nhìn về phía Viên Thạc nơi xa, trong mắt hiện ra một chút ý cười.
Viên Thạc giờ phút này đang vuốt ve đầu Nhị Miêu, thấy Lý Hạo nhìn mình thì trong lòng căng thẳng, nhìn ta làm gì?
Mặc dù ta tu Ngũ Hành, nhưng giờ phút này, lực lượng Ngũ Hành đều bị ngươi cướp hết, ta không thể làm được, lần này ngươi cũng đừng trông cậy vào lão sư làm gì, ta cũng không làm được gì cả.
"Ngũ Hành..."
Lý Hạo cười, trong chốc lát, kiếm ý hiển hiện, một cỗ kiếm ý hiển hiện giữa thiên địa, đó là...
Viên Thạc chấn động trong lòng!
Đây là... Bích Quang Kiếm!
Hay cho tên tiểu tử này!
Ngươi lấy lão sư làm đối tượng mô phỏng.
Chỉ thấy kiếm ý màu xanh biếc kia trong nháy mắt đã dung nhập trong lồng giam Ngũ Hành, chỉ trong chớp mắt, năm đại đạo hiện lên, giờ phút này có chút rung chuyển, Bích Quang Kiếm ý lại lập tức dung nhập trong Ngũ Hành!
Ngay cả Thiên Phương cũng khẽ giật mình.
Sao lại như vậy?
Ngũ Hành chi đạo, Ngũ Hành vờn quanh, từng vòng Ngũ Hành đan xen, sẽ không hòa vào đại đạo khác, nhưng giờ khắc này, Bích Quang Kiếm ý của Lý Hạo lại dung nhập trong đó.
Lý Hạo bật cười!
Quả nhiên!
Lão sư vẫn rất có thiên phú, Ngũ Hành chi đạo của ông đã dung nhập Bích Quang Kiếm ý, thời khắc này, Lý Hạo cũng chỉ đang bắt chước, hồi tưởng lúc trước lão sư dung nhập như thế nào.
Lão sư, ngài vì tán gái mà phát minh ra được thủ đoạn phá đạo!
Đáng tiếc, cả đời này của ngài đều bị nữ nhân ngăn trở... Nếu không, ngài sẽ mạnh hơn nữa, cũng tốt, hôm nay, đồ đệ dùng thủ đoạn của ngài, phá Ngũ Hành của Thiên Phương!
Trong chốc lát, kiếm ý triệt để dung nhập!
Lồng giam Ngũ Hành lập tức rung chuyển, kiếm ý truyền ra tiếng thét, đại đạo Ngũ Hành bị kiếm ý vờn quanh, trong chớp mắt, kiếm ý bừng bừng phấn chấn, một tiếng ‘ầm’ vang lên, lồng giam Ngũ Hành trực tiếp nổ tung!
Thiên Phương thấy thế thì khẽ cười, giống như nghĩ tới điều gì đó, nhìn về phía Viên Thạc cách đó không xa, lại bật cười: "Thú vị... Bích Quang Kiếm phá Ngũ Hành đạo của ta, đây là do Viên Thạc nghĩ ra được sao?"