Thôn phệ thời gian, để vạn thể đều thành Xuân Thu!
Chuyện này... Có thể làm được không?
Không được phải không?
Nào có nhiều năng lượng như vậy, nào có nhiều lực lượng đại đạo như vậy, huống chi, ta cũng không khống chế được đúng chứ?
Nàng ta đang nghĩ ngợi, Thiên Phương hiển hiện, khẽ cười: "Ta còn tưởng rằng ngươi thật sự sẽ không sử dụng!"
Ngươi đang dùng!
Mặc dù không phải dùng để đối phó ta, nhưng đối với Xuân Thu cũng giống như nhau.
Nhưn vậy thì càng tốt!
Đúng như Xuân Thu nghĩ, phân thân của nàng ta nhiều, vả lại đều là chính nàng ta, giờ phút này lại có vạn đế chi linh chấp chưởng, thế nhưng chuyện này cũng không được.
Không có đủ năng lượng, phân thân sao có thể cường đại?
Trừ phi...
Ngay một khắc này, Lý Hạo quát khẽ một tiếng, bỗng nhiên một tay bắt thiên địa, chộp về phía Xuân Thu, Xuân Thu khẽ giật mình, trong nháy mắt, đỉnh đầu nàng ta hiện ra một dòng sông dài, bỗng nhiên đi thẳng đến đại đạo Hỗn Độn!
Đó là Ngân Nguyệt trường hà!
Chỉ trong nháy mắt, một người hiển hiện, lại là Nữ Vương, thời khắc này, Nữ Vương kinh hồn táng đảm, thế nhưng rốt cuộc không quản được gì, vô số lực tín ngưỡng bộc phát, lập tức dung chính mình vào đại đạo Hỗn Độn!
Ngay lập tức, đại đạo Hỗn Độn kết nối với Ngân Nguyệt trường hà!
Một cỗ lực lượng Hỗn Độn lao thẳng đến, dung nhập Xuân Thu!
Thiên Phương khẽ cười, ta chấp chưởng đại đạo Hỗn Độn, Lý Hạo thế mà mượn đầu tiểu đạo chi hà này, muốn đoạt lấy lực lượng Hỗn Độn, thỏa mãn nhu cầu của Xuân Thu, nghĩ quá đơn giản!
Xuân Thu vẫn luôn dung hợp Ngân Nguyệt trường hà, hiển nhiên, đây không phải ý tưởng đột phát của Lý Hạo, mà là hắn đã sớm tính toán một bước này.
Trong một cái chớp mắt, đại đạo Hỗn Độn trên đỉnh đầu Thiên Phương hiển hiện, giờ phút này, trên đại đạo như xuất hiện một lỗ hổng, vô số lực lượng Hỗn Độn dung về phía Xuân Thu!
Thiên Phương hừ lạnh một tiếng!
Hắn ta có thể để Lý Hạo cường đại, nhưng sẽ không để Xuân Thu cường đại, đây không phải là kết quả hắn ta muốn nhìn thấy.
Bên trong đại đạo Hỗn Độn, vạn đạo bỗng nhiên chấn động!
Nữ Vương kêu thê lương thảm thiết một tiếng!
Trong chốc lát, giống như vạn tiễn xuyên tâm, nàng ta chỉ là thất giai, giờ phút này dung nhập đại đạo Hỗn Độn, mượn dùng tín ngưỡng, mở ra một đầu thông đạo, nhưng Thiên Phương khẽ động, nàng ta đã cảm nhận được thống khổ trong nháy mắt bị xé rách!
Chỉ một cái chớp mắt, Nữ Vương đã có dấu hiệu bị triệt để xé nát.
Quá mạnh!
Dù là Thiên Phương đã chia thành ba phần, giờ phút này, đối phó Nữ Vương cũng chỉ dùng một chút dư lực cũng đã dư sức, ngay lập tức, kiếm Lý Hạo xuất hiện, vạn kiếm hiển hiện, lực lượng kiếp nạn đột nhiên bộc phát, tràn vào bên trong đại đạo Hỗn Độn!
Ầm ầm!
Tiếng nổ lớn chấn động!
Một viên thần văn đi thẳng đến đại đạo Hỗn Độn, chính là thần văn chữ "Kiếp".
Thiên Phương lập tức biến mất, chớp mắt hiển hiện, chộp tới phía thần văn chữ "Kiếp"!
Một giây sau, bỗng nhiên hắn ta bật cười: "Lý Hạo, ngươi coi ta như mù sao?"
Ngay lập tức!
Ầm!
Đại đạo Hỗn Độn lại nổ tung, chỗ sâu đại đạo, một con chó bỗng nhiên kêu thê lương thảm thiết!
Thiên Phương cười lạnh, lần này, hắn ta thật sự đang cười lạnh.
Hắc Báo đã dung nhập, ngươi coi ta thật sự không biết sao?
Ta ngu xuẩn như vậy sao?
Ngươi muốn làm cái gì?
Để nó thôn phệ bản nguyên Hỗn Độn sao?
Thừa dịp giờ phút này rung chuyển, để Hắc Báo xuất thủ sao?
Ngươi quá coi thường ta!
Lý Hạo biến sắc: "Ngươi đã biết!"
"Ta đã sớm chấp chưởng đại đạo Hỗn Độn, ngươi cho rằng... Có thể che giấu ta sao?"
Hắn ta nở nụ cười!
Lần đầu tiên hắn ta nhìn thấy Lý Hạo có chút thất thố, Lý Hạo rống to một tiếng: "Hắc Báo, cắn!"
Nơi sâu Hỗn Độn, Hắc Báo vô cùng thống khổ, giờ phút này, bên trong bản nguyên Hỗn Độn như thể cũng hiện lên một Thiên Phương, Hắc Báo cũng mặc kệ thứ này, há miệng táp tới chỗ bản nguyên Hỗn Độn!
Ầm!
Tiếng nổ lớn truyền ra, trong chốc lát, miệng đầy răng chó vỡ nát toàn bộ!
Toàn bộ thân thể lập tức bị tổn hại, Thiên Phương bên trong bản nguyên Hỗn Độn xuất chưởng, Hắc Báo thậm chí còn chưa kịp kêu rên một tiếng, ‘răng rắc’, bùm, trực tiếp nổ tung!
Chia năm xẻ bảy, nó đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Lý Hạo phẫn nộ, rống to: "Hắc Báo!"
Thiên Phương bật cười: "Lý Hạo, hiện tại thấy sao?"
Hắc Báo, linh của Ngân Nguyệt, giờ phút này, Ngân Nguyệt trường hà liên kết với đại đạo Hỗn Độn, nếu Hắc Báo có thể cắn bản nguyên, chỉ sợ có thể lập tức hấp thu vô số lực lượng Hỗn Độn, thông qua Ngân Nguyệt trường hà truyền tống cho Xuân Thu, Xuân Thu thật đúng là có thể bộc phát ra thực lực vô cùng cường đại!
Đáng tiếc... Hắc Báo đã chết.
Quá yếu!
Nếu cường đại hơn một chút thì còn có hi vọng!
Lý Hạo có chút thất thần, Xuân Thu giờ phút này cũng cảm nhận được đại đạo Hỗn Độn chấn động, Ngân Nguyệt trường hà sắp bị gạt ra, có chút bất đắc dĩ, cũng không phải ta không giúp!
Thật sự là Thiên Phương quá mạnh!
Mặc dù Lý Hạo tính toán nhiều, nhưng Hắc Báo đã... Bị giết, vậy cũng hết cách.
Nàng ta cũng chán nảb không gì sánh được!
Thiên Phương chẳng những vô cùng cường đại, vả lại sức quan sát cường hãn vô song, trong chớp mắt đã đánh hạ Hắc Báo, chặt đứt hi vọng của Lý Hạo, lần này... Thật sự xong đời.
"Ngươi muốn chết!"
Trong chớp mắt, Lý Hạo đã hoàn toàn nổi giận, cực kì điên cuồng, hắn cầm trường kiếm trong tay, áo đen trên thân trong nháy mắt vỡ nát, vô số lực lượng tuyệt vọng hiển hiện, thậm chí mẫn diệt lực lượng cầu tồn.
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng: "Từ khi ta ra khỏi Ngân Nguyệt, nó đã đi theo ta cho đến ngày nay, không ai có thể giết chết nó, ngươi cũng không được! Thiên Phương, ta phải giết chết ngươi!"
Sát khí trong giây lát đã bao trùm thiên địa tứ phương.
Lý Hạo tựa như điên dại, chân đạp thần văn, lập tức giết ra, thần văn chữ Kiếp trong tay Thiên Phương cũng lập tức bộc phát ra lực lượng kiếp nạn cường hãn không gì sánh được, bao trùm Thiên Phương, muốn trấn áp nó hắn!
Hiển nhiên, cái chết của Hắc Báo đã chặt đứt hi vọng của Lý Hạo, khiến Lý Hạo triệt để điên cuồng.