CHƯƠNG 5: SƯƠNG MÙ DẦN TAN (1)
Lý Hạo nhớ ra rồi!
Nói về kiếm, Lý gia thực sự có một thanh... hay một cái?
Sở dĩ hắn không quá xác định là vì thanh kiếm mà Lý Hạo nhớ... có hơi không giống kiếm.
Nhưng Lý Hạo lại một mực biết rằng đó là một thanh kiếm.
Rất mâu thuẫn.
Tuy nhiên, đây là sự thật.
Khi còn nhỏ, cha của Lý Hạo đã đeo một mặt dây chuyền ngọc bích hình thanh kiếm vào cổ Lý Hạo và nghiêm túc nói với hắn rằng: "Đây là Tinh Không Kiếm, là cổ vật duy nhất được truyền lại trong Lý gia ta. Sau này con sẽ trao nó cho con mình. Nó không phải mặt ngọc mà là một thanh kiếm."
Lúc nói chuyện, cha rất nghiêm túc.
Đương nhiên, sau khi nghiêm túc một hồi, thấy Lý Hạo chẳng hiểu gì, cha hắn bất lực nói: "Đây là lời ông nội con nói với ta. Lời của tổ tiên truyền lại là thế, nếu phải gọi nó là kiếm thì con cứ gọi chính xác như vậy là được."
Đó là lý do tại sao Lý Hạo có thể nghĩ đến việc Lý gia thực sự có một thanh kiếm ngay lập tức như thế, tên nó là Tinh Không Kiếm.
Trên thực tế, đó là một mặt dây chuyền ngọc bích hình thanh kiếm nhỏ trên cổ Lý Hạo.
Thời khắc này Lý Hạo hơi bối rối.
Nếu trong thổ khúc nói kiếm Lý gia là ám chỉ mặt dây chuyền bằng ngọc bích của hắn, thì xem ra đúng là Lý gia có một thanh kiếm.
Trương gia có đao sao?
Những người khác Lý Hạo không rõ ràng lắm nhưng cha mẹ Trương Viễn qua đời sớm, Lý Hạo đã biết hắn nhiều năm, cũng rất hiểu Trương Viễn.
"Đao Trương gia..."
Lý Hạo cẩn thận suy nghĩ một chút, Trương gia có đao gì à?
Hồi tưởng lại quá khứ, ánh mắt Lý Hạo hơi động, rất có thể Trương gia thật sự tồn tại một thanh đao.
Không giống như mặt dây chuyền ngọc bích của hắn, ngọc bội dù sao cũng là thứ có giá trị, dù là một miếng ngọc bội cũ, Lý gia vẫn chú ý xem nó đáng giá bao nhiêu.
Đối với thanh đao của Trương gia, Lý Hạo đột nhiên nhớ lại khi mình còn nhỏ từng đến nhà Trương Viễn chơi, Trương Viễn đã từng lén lấy một thứ gì đó để chơi với Lý Hạo, ngay sau đó Trương Viễn bị cha phát hiện và bị đánh một trận dữ dội.
Thứ đó... hình như là một viên đá hình thanh đao.
Lúc bấy giờ, trí nhớ của Lý Hạo hơi xa xôi mơ hồ nhưng vẫn có thể mang máng nhớ những lời chửi mắng của cha Trương Viễn, ông nói là đồ do tổ tông để lại, tuy rằng không đáng tiền, chỉ như một viên đá vụn, nhưng dù gì cũng là vật gia truyền, không được tùy tiện quăng tới quăng lui như thế.
Tất nhiên, khi đó Lý Hạo đã nhìn thấy cha Trương Viễn tùy ý ném viên đá sang một bên. Lý Hạo còn nghi ngờ rằng cha Trương chỉ muốn viện cớ đánh con trai mà thôi.
"Chẳng lẽ đó là thanh đao Trương gia được nhắc đến trong thổ khúc?"
Nếu đúng như vậy thì có thể chắp ghép được rồi.
Sau này Lý Hạo không bao giờ nhìn thấy viên đá ấy nữa, thật ra sau khi Trương Viễn bị đánh, Lý Hạo và Trương Viễn đã sớm ném vật nọ qua một bên đầu.
Nhớ thương gì một hòn đá nhỏ đâu, nếu bọn họ muốn nghịch đá, ven đường có rất nhiều.
Bây giờ ngẫm lại, Lý Hạo đã chắc chắn những gì được đề cập trong thổ khúc đều là sự thật.
Hắn vô thức sờ lên ngực, mặt dây chuyền ngọc bội không có bất kỳ thay đổi nào.
Sự mát lạnh truyền đến đầu ngón tay khiến Lý Hạo bừng tỉnh trong nháy mắt, ngay sau đó, hắn nhìn Trần Na, có phần háo hức và kích động, nói nhanh: "Na tỷ, ta có thể gặp bà nội tỷ được không?"
Hắn muốn biết giai điệu ấy xuất phát từ đâu, ai đã làm ra nó, nó đã được lưu truyền từ khi nào, thổ khúc Na tỷ hát đã phải là phiên bản hoàn chỉnh hay chưa?
Tại sao những vụ án tự thiêu lại liên quan đến một thổ khúc nông thôn?
Huyết ảnh kia là gì, tại sao nó lại muốn giết người của tám gia tộc trong thổ khúc?
Hơn nữa, nếu đã giết là giết một người, hay là giết tất cả những người có liên quan đến tám gia tộc, nếu vậy...
"Hả?"
Trần Na chưa kịp nói gì, Lý Hạo bỗng giật nảy mình.
Hắn nhanh chóng mở tập tài liệu ra, mặc dù đã đọc tập tin này vô số lần, lúc bấy giờ hắn vẫn cẩn thận kiểm tra lại một lượt, điếng người khi nhận ra: "Cha mẹ của Hồng Kiều đã qua đời. Khi nàng chết cũng không lớn tuổi lắm, nên sau khi Hồng Kiều chết, Hồng gia cũng chẳng còn ai nữa."
"Về phía Chu Thanh, vợ của hắn vẫn còn sống nhưng Chu Thanh không có con, hai vợ chồng đã nhiều năm không thai nghén đứa con nào."
"Trương Viễn thì không cần nói..."
Trương gia cũng chỉ có một độc đinh duy nhất là Trương Viễn, cha mẹ Trương Viễn đều qua đời sớm nên Trương Viễn cũng là hậu duệ duy nhất của Trương gia.
"Vương Hạo Minh khi chết chưa kết hôn nhưng Vương Hạo Minh không phải là con một, anh ta còn có một em trai..."
"Lưu Vân Sinh là một lão nhân, một đời độc thân."
"Triệu Thế Hào có một cô con gái. Sau khi Triệu Thế Hào chết, nàng theo mẹ rời Ngân Thành, tung tích không rõ."
Lý Hạo nhanh chóng kiểm tra, một số người trong số này đã kết hôn, một số đã có con, không phải tất cả đều độc thân, vì vậy Lý Hạo vẫn chưa phát hiện ra vấn đề gì trong chuyện này.
Nhưng một khắc sau, Lý Hạo đột nhiên nghĩ đến chính mình.
"Cha mẹ ta đột ngột qua đời cách đây ba năm do tai nạn, chiếc xe bị lật do mất lái, nhưng... có chắc đó là một vụ tai nạn ngoài ý muốn không?"
Cha mẹ của Lý Hạo đã qua đời cách đây ba năm.
Một vụ tai nạn!
Không liên quan gì đến vụ án tự thiêu, vì vậy Lý Hạo chưa bao giờ đưa cha mẹ mình vào vụ này, bởi vì đây là vụ án tự thiêu.
Trong lòng Lý Hạo có hàng vạn suy nghĩ.
Bốn nhà Trương, Hồng, Chu và Lưu triệt để tuyệt tự, không tồn tại trực hệ.
Vương Hạo Minh có một em trai, Triệu Thế Hào có một cô con gái, nếu hắn là họ Lý trong Kiếm Lý gia, thì Lý gia cũng có nghĩa là chính hắn.
"Đây không phải là giết một người, mà là... diệt toàn gia."
Trong lòng Lý Hạo dâng lên từng cơn ớn lạnh, sợ hãi, cùng với sợ hãi chính là càng thêm phẫn nộ!
Cha mẹ ta không phải chết vì tai nạn?
Đương nhiên, tất cả chuyện này đều không thể xác định hoàn toàn, dù sao thì Vương gia và Triệu gia vẫn có người còn sống.
. . .
"Lý Hạo!"
Tiếng gọi của Trần Na khiến Lý Hạo tỉnh táo lại.
"Ngươi ổn chứ?"
Khi Trần Na nhìn thấy Lý Hạo hỏi xong, đến lượt nàng trả lời thì hắn phớt lờ, có phần phân tâm.
"Không sao!"
Lý Hạo vội vàng lắc đầu, Trần Na liếc hắn một cái, đột nhiên nói: "Ngươi cho rằng những người này có liên quan đến mấy dòng họ trong thổ khúc à? Nhưng nó chỉ là dân ca nông thôn, một số cải biên dựa theo thần thoại, một số là do người ta thuận miệng hát thôi. Ta cảm thấy có thể chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Ở đây chẳng phải còn thiếu hai họ sao?"
Nàng đang trấn an Lý Hạo, nhưng lời vừa dứt thì nàng đã sửng sốt nhìn chằm chằm hắn.
Còn thiếu hai người, một người họ Trịnh và một người họ Lý!
Lý Hạo?
Chuyện này có liên quan đến Lý Hạo?
Dù sao nàng cũng là tuần kiểm, đầu óc khá nhanh nhạy, trong nháy mắt nàng lập tức nghĩ đến Lý Hạo, Lý Hạo vẫn luôn truy tra vụ án của 6 người kia, sẽ không liên quan gì đến hắn chứ?
"Lý Hạo, ngươi họ Lý phải không?"
"..."
Lý Hạo nở một nụ cười gượng gạo, còn có thể nói không sao?
Trần Na nhíu mày, "Ngươi nói thật cho ta biết, cái chết của sáu người kia có vấn đề gì vậy?"
Nàng xem lướt qua hồ sơ chứ chưa có thời gian xem kỹ, nhưng xem ra bọn họ đều chết vì sự cố bất ngờ, hơn nữa cũng không tập trung tại một năm, chuyện này cũng có thể có quan hệ gì à?
"Na tỷ, trước tiên đừng nói chuyện này nữa, ta có thể gặp bà nội tỷ được không?"
Lý Hạo không muốn bàn thêm về vụ án.
Trần Na thấy vậy liền nhịn xuống, không hỏi nữa, nàng nói: "Ta vừa nói mà ngươi không nghe, bà của ta đã qua đời mấy năm trước rồi."
"Xin lỗi!"
"Không sao, khi bà ra đi đã ngoài 90, cũng xem như hỉ tang."
Trần Na quả thực không sao, nàng nói rất nhanh: "Nhưng thổ khúc này nhiều người tầm tuổi bà nội ta đều có thể hát được. Khi còn nhỏ là thế, giờ thì ta không biết còn bao nhiêu người già ở quê, cũng một năm rồi ta không về.”
Thấy Lý Hạo rất để bụng chuyện thổ khúc, Trần Na lại nói: "Bằng không, nếu thực sự có hứng thú, chúng ta hãy bớt chút thời gian về thăm quê ta một chuyến, gặp lão nhân nào trong làng thì có thể hỏi thử xem."
Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
"Ngày mốt chúng ta đều nghỉ, Na tỷ có tiện không?"
"Được!"
CHƯƠNG 6: SƯƠNG MÙ DẦN TAN (2)
CHƯƠNG 6: SƯƠNG MÙ DẦN TAN (2)
Hai người nói xong, Lý Hạo liền hỏi sang chuyện khác: "Na tỷ, ngươi ở Tuần Kiểm Ti có quan hệ tốt hơn ta, ngươi có thể giúp ta một việc không?"
"Nói xem."
Vì Lý Hạo đã cho Trần Na xem tập tài liệu nên cũng không định giấu giếm nàng, hắn nói nhỏ: "Ngươi có thể kiểm tra tung tích của vài người cho ta được không? Người thứ nhất, em trai của Vương Hạo Minh, hiện tại không còn ở Ngân Thành nữa, hắn cũng là người thân duy nhất của Vương Hạo Minh. Sau khi Vương Hạo Minh chết, đã lâu rồi hắn không về lại đây."
"Thứ hai là con gái của Triệu Thế Hào! Sau khi Triệu Thế Hào qua đời, con gái và vợ ông ta đã chuyển ra khỏi Ngân Thành, từ đó cũng không còn tin tức của bọn họ."
Khu vực mà Tuần Kiểm Ti Ngân Thành có thể quản lý cũng chỉ là một khối Ngân Thành này, ngoài ra không có thẩm quyền đối với các khu vực khác, càng không có tư cách để yêu cầu hồ sơ.
Hắn nhờ Trần Na là vì Trần Na quen biết nhiều người trong Tuần Kiểm Ti.
Đối với bộ phận Tuần Kiểm Ti, Lý Hạo không quen với Tuần Kiểm Ti ở thành phố bên ngoài, nhưng luôn có đồng nghiệp sẽ có người quen làm việc trong bộ phận Tuần Kiểm Ti ở những nơi khác, nếu thực sự muốn tìm hiểu cũng có thể dò hỏi được ít tin tức.
Ánh mắt Trần Na hơi lóe lên.
Điều tra những thành viên gia đình của người trong cuộc?
Lý Hạo có ý gì?
"Na tỷ, có thể tra được không?"
Trần Na suy nghĩ một chút, gật gật đầu, "Một vài khu thì được, có thể dễ dàng kiểm tra, có điều ta sợ là không có manh mối, ngươi phải biết chúng ta đi ra khỏi Ngân Thành, trời đất bao la, chúng ta cũng không thể vượt quyền hạn khu vực chấp pháp được, cũng không có thẩm quyền để hỏi về dữ liệu, nếu muốn tìm ai đó thì phải có một mục tiêu cố định để yêu cầu họ hỏi thăm."
"Đã hiểu, thông tin của bọn họ ta có một ít, để về ta nhắn cho ngươi, tuy rằng không biết vị trí cụ thể nhưng ở thành phố nào thì ta vẫn biết."
Lý Hạo kiểm tra hồi lâu, hắn cũng tra được một chút tình hình người nhà của người quá cố, chỉ là Lý Hạo không liên lạc được vì bên kia đã rời khỏi thành phố này.
"Vậy thì dễ dàng thôi, giao việc này cho ta!"
Trần Na vui vẻ đồng ý.
Lý Hạo vội vàng cảm ơn.
Hai người nói chuyện một hồi, Trần Na đột nhiên thấp giọng bảo: "Lý Hạo, có một số việc... ngược lại ngươi hãy chú ý đến bản thân một chút! Ta cảm thấy... Ta cảm thấy việc này có thể không đơn giản."
Nàng không ngốc, cũng đoán được lý do Lý Hạo rất để tâm tới vụ án tự thiêu.
Trần Na đang suy nghĩ, nếu Lý Hạo thật sự là Lý gia trong "Kiếm Lý gia”, như vậy chẳng phải hắn cũng sẽ gặp nguy hiểm sao?
Tuần Kiểm Ti không sợ nguy hiểm nhưng thứ đáng sợ là nguy hiểm không biết từ đâu ra.
Vụ án của những người kia đều là tai nạn.
Lý Hạo khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Bản thân Lý Hạo hiện tại còn rất nhiều việc phải làm và kiểm chứng.
Hắn muốn điều tra một vụ án 10 năm trước, có ai họ Trịnh chết không?
Nếu hoàn cảnh cho phép, hắn muốn đến thăm nhà của Trương Viễn một chuyến, sau khi Trương Viễn chết, nhà của y đã bỏ hoang.
Lý Hạo muốn đi tìm xem cục đá hình thanh đao của Trương Viễn còn ở đó không.
Không chỉ đao Trương gia, mà chùy Hồng gia, thương Chu gia, những vũ khí trong thổ khúc có tồn tại ở ngoài hay không cũng là việc Lý Hạo muốn biết.
Huyết ảnh đang theo dõi người của tám dòng họ hay là vũ khí của tám dòng họ trong thổ khúc?
Quyền cước không cần nhiều lời, người đã chết, đương nhiên là không còn.
Nhưng nếu là vũ khí được thừa kế từ mỗi dòng họ, như Lý gia, khi truyền thừa gia bảo còn có thể tìm thấy một số manh mối.
Lý Hạo cần phải xác định rõ mục đích của huyết ảnh và hiểu rõ đối phương để có thể ứng đối nguy cơ tốt hơn.
. . .
Lý Hạo không trực tiếp đến Trương gia, cũng không về nhà, hắn còn có việc phải làm.
Tuần Kiểm Ti.
Kho lưu trữ.
Dì Triệu quản lý kho lưu trữ lấy ra một đống tài liệu từ trong nhà kho đầy bụi, phủi bụi nổi lên một màn sương mù.
Đưa tư liệu đã ố vàng cho Lý Hạo xong, dì bèn tò mò hỏi: "Tiểu Hạo, ngươi muốn những thứ này làm gì? Từ năm 1715 đến năm 1719, danh sách người họ Trịnh chết tại Ngân Thành đều ở đây. Tổng cộng có vài trăm người, tuy nhiên người ta đã chết nhiều năm rồi."
Trên mặt Lý Hạo nở nụ cười ngây ngô, "Triệu tỷ, trong phòng cơ yếu có một số vụ án khả nghi liên quan đến những người này, không được nhiều lời tránh liên lụy tới ngươi, khi nào tìm ra manh mối ta mời tỷ ăn tối."
"Ăn thì thôi, Tiểu Hạo, ngươi 20 tuổi rồi, cũng không còn quá trẻ, con gái của ta năm nay 22 tuổi, chỉ hơn ngươi 2 tuổi..."
"..."
Lý Hạo hết sức bất lực, dở khóc dở cười xua tay, "Triệu tỷ, nói chuyện sau đi, ta vẫn còn nhỏ mà."
Nói rồi hắn ôm tập tài liệu nhanh chóng rời đi với chút ngượng ngùng.
Các bác gái trong Tuần Kiểm Ti rất nhiệt tình, nhưng về điểm này thì không tốt lắm, ai cũng thích giới thiệu con gái cho hắn.
Không phải con gái thì là cháu gái, hoặc con gái của nhà ai đó.
Ai bảo Lý Hạo hắn xuất thân từ Ngân Thành cổ viện làm gì, dù hắn có bỏ học, điều đó vẫn không cản trở sự nổi tiếng của hắn.
Lý Hạo có được danh sách, nhanh chóng mở ra kiểm tra.
Danh sách mấy trăm người không tính là nhiều, trên này chỉ giới thiệu chung chung nguyên nhân cái chết, đây là danh sách tiêu hủy, tiếp theo Lý Hạo sẽ phải loại bỏ một số bộ phận và kết hợp một số thông tin khác để tìm xem có người họ Trịnh mà hắn muốn tìm hay không.
Kết quả tốt nhất là có giới thiệu trực tiếp, chết tự thiêu, vẫn là tiện nhất.
Lý Hạo phát hiện, khi huyết ảnh giết người, giết con cháu trực hệ của tám gia tộc hoặc là độc đinh thì tất cả đều dùng phương pháp tự thiêu để giết.
Nếu không phải như vậy, Lý Hạo cũng không thể khóa 6 người kia lại với nhau.
Trong này có thể che giấu một số bí mật, Lý Hạo tạm thời chưa thăm dò ra được.
"Đã có một vụ tự thiêu xảy ra vào năm 1720, sau đó là năm 1723, vì vậy thời gian phía trước phải bằng hoặc lâu hơn. Nhiều khả năng là chết trước năm 1717."
Lý Hạo cẩn thận tìm kiếm, phải xác định xem người họ Trịnh đã chết hay chưa.
Nếu đã chết, có nghĩa là tất cả những suy đoán trước đó đều đúng.
Nếu chưa... Nếu người họ Trịnh này còn sống, cũng không phải là không có lợi, đối phương có thể cung cấp thêm manh mối cho Lý Hạo nếu y còn sống, thậm chí hắn còn nghĩ người họ Trịnh còn sống là việc rất tốt.
Rất có thể người đó có mối quan hệ trực tiếp với huyết ảnh.
"Trong thổ khúc có nói rằng, thiếu gia nhà họ Trịnh cản trở, khác hẳn những người khác… Xem ra họ Trịnh cũng có phần khác biệt."
Vừa nghĩ tới đây, Lý Hạo đã lật một trang.
"Trịnh Vân Kỳ, chết ngày 12 tháng 9 năm 1715, nguyên nhân chết: nổ khí than đá..."
Ánh mắt Lý Hạo lập tức trở nên sắc bén, nổ khí than đá?
Trong trường hợp này, khi chết có thể chết không toàn thây, tương tự như cách tự thiêu.
Hơn nữa cách chết như vậy cũng không quá gây chú ý.
"Là y sao?"
Lý Hạo lẩm bẩm, nổ khí than đá, có thể có hơn một người chết, trong trường hợp đó, có khi nhà họ Trịnh đã chết sạch rồi cũng không chừng!
Nhìn qua danh sách mấy trăm người họ Trịnh trong tay, đây rất có thể là họ Trịnh trong thổ khúc.
"Có lẽ mình nên đến nhà họ xem thử."
Lý Hạo ngẫm nghĩ, trong tư liệu có ghi chép địa chỉ của đối phương, đương nhiên 15 năm sau, nhà bọn họ có còn giữ nguyên hiện trạng hay không cũng khó nói.
CHƯƠNG 7: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG (1)
CHƯƠNG 7: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG (1)
Một làn điệu hí khúc địa phương của Trần Na hôm nay đã mang tới cho Lý Hạo rất nhiều manh mối.
Trong đầu cũng dần sáng tỏ vài điểm mấu chốt của vụ án tự thiêu.
Nếu Trịnh Vân Kỳ này là Trịnh gia mà Lý Hạo đang tìm kiếm, thì trong số tám dòng họ, chỉ có hắn là còn sống.
"Báo thù? Hay vì những nguyên nhân khác?"
"Huyết ảnh được nuôi dưỡng vì con người, hay nó có một khả năng đặc biệt, hay chỉ là một thuật che mắt?"
Lý Hạo lại chạm vào mặt dây chuyền bằng ngọc trước ngực, ngọc kiếm này của tổ tiên chỉ đơn thuần là vật gia truyền, hay nó còn có công năng nào mà hắn chưa phát hiện ra?
"Bảy gia tộc đều đã chết, vậy người tiếp theo chắc chắn là ta. Vì sao đối phương tìm đến ta mà không phải người khác? Chúng ta cũng không có gì đặc biệt. Tại sao huyết ảnh lại khóa chúng ta làm mục tiêu?"
Nguy cơ tử vong dường như đang đến rất gần.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo liền nhanh chóng kiểm tra thiết bị liên lạc trong máy tính, hắn muốn kiểm tra xem ngày mưa gần nhất sẽ là ngày nào, bởi vì ngày mưa tiếp theo rất có thể sẽ là lúc huyết ảnh xuất hiện.
"Ngày 18 tháng bảy, trời âm u!"
Sắc mặt Lý Hạo hơi biến sắc, hôm nay là ngày 12, mấy ngày tới thời tiết khá tốt, ngày 18 trời chuyển u ám, sau đó sẽ có một quãng thời gian mưa dầm.
"Nói cách khác, nhanh nhất thì có khả năng sáu ngày nữa huyết ảnh sẽ lại xuất hiện? Cho dù không phải sáu ngày, nhưng những ngày mưa kế tiếp, đối phương cũng có thể sẽ tìm đến đây?"
Trái tim Lý Hạo như thắt lại!
Lúc trước hắn không rõ đối phương có đang tìm kiếm mình hay không và mục tiêu tiếp theo có phải là mình hay không, nhưng lúc này, hắn đã rất chắc chắn mục tiêu tiếp theo của huyết ảnh là chính mình.
"Tiểu Viễn cố gắng bảo ta chạy trốn, y đã đoán được sao? Hoặc là y biết được từ chỗ huyết ảnh, ta sẽ là người bị giết tiếp theo?"
"Vậy tại sao lần trước huyết ảnh không trực tiếp giết ta, mà là sau một năm, nó mới tìm tới đòi mạng?"
"Huyết ảnh bị hạn chế giết người, hoặc là chỉ có thể dùng một thủ đoạn tự thiêu, hơn nữa muốn giết ta, nhất định phải dùng phương thức tự thiêu?"
Xoa xoa thái dương, Lý Hạo đột nhiên nở nụ cười.
"An tâm rồi!"
Nỗi sợ hãi về điều chưa biết thực sự đáng sợ hơn nguy cơ sắp tới.
Trước giờ hắn biết quá ít về huyết ảnh, mục đích, xuất thân, mục tiêu... Những thứ này Lý Hạo đều không biết gì, cho nên một năm qua hắn thật sự rất sợ hãi.
Tuy nhiên, khi tìm ra một số manh mối và biết rõ ràng mục tiêu của đối phương là mình, nhất thời Lý Hạo không còn cảm giác sợ bóng sợ gió nữa.
Tất cả chỉ còn lại phẫn nộ!
Nợ máu trả bằng máu!
Nếu đối phương dám xuất hiện, bất chấp nguy cơ gặp nguy hiểm thì hắn cũng phải tìm Tuần Dạ Nhân để nói cho bọn họ biết hắn có thể nhìn thấy huyết ảnh!
Nếu có thể giết chết huyết ảnh, dù hắn có chết cũng đáng giá!
"Tiểu Viễn và cả cha mẹ, nếu các ngươi thật sự chết trong tay của huyết ảnh, lần này, ta sẽ báo thù cho các ngươi!"
Lý Hạo siết chặt nắm đấm, khuôn mặt ôn nhu lộ ra một tia dữ tợn!
. . .
Sáu giờ chiều.
Đã đến lúc Tuần Kiểm Ti tan làm, Lý Hạo không phải là nhân viên chấp pháp tiền trạm nên hắn vẫn luôn tan sở đúng giờ.
Ngày thường, Lý Hạo chắc chắn đã sớm rời đi.
Nhưng hôm nay Lý Hạo không vội bỏ về.
Văn phòng trưởng phòng.
Vương Kiệt liếc nhìn Lý Hạo, nghiêm nghị nói: "Ngươi muốn đến xem xét nhà Trương Viễn?"
"Đúng vậy."
"Ngươi và hắn là bạn cùng lớp. Bây giờ đã biết đây có thể là một vụ giết người. Ngươi đến kiểm tra cũng không phải không được, nhưng nhân viên trong phòng Cơ Yếu xin phép mang súng về nhà thì việc này hơi rắc rối."
Quả vậy, Lý Hạo đang ở đây để xin dùng súng.
Nhất định phải được Vương Kiệt chấp thuận thì hắn mới chịu cùng súng về nhà.
Tuy huyết ảnh rất quái dị, súng ống có thể không hữu dụng, nhưng hiện tại Lý Hạo vẫn cứ cẩn thận mang theo vũ khí đề phòng thì hơn.
Nhỡ đâu huyết ảnh lại chỉ là thủ thuật che mắt nào đó, còn thủ phạm thực sự lại là người, khi đó súng sẽ có tính sát thương rất lớn.
"Trưởng phòng, không phải mang về nhà mà là dùng để phá án!"
Lý Hạo sửa lại một chút.
Vương Kiệt phì cười, mang về nhà và dùng để phá án đúng là hai khái niệm khác nhau, tên tiểu tử này xứng đáng là học sinh của Ngân Thành cổ viện, chỉ trong một câu nói đã thay đổi bản chất vấn đề.
"Phòng Cơ Yếu của chúng ta không thuộc đội chấp pháp."
Cuối cùng Vương Kiệt vẫn lắc đầu, Lý Hạo có chút thất vọng.
Hiện tại hắn vẫn chưa nghĩ ra biện pháp nào hay để đối phó với huyết ảnh, bởi vì hắn không có hiểu biết về nó nhưng nếu hắn cầm súng trong tay, sẽ phần nào tăng thêm cảm giác an toàn.
"Vụ án của Trương Viễn, ta chỉ mới trao đổi với đội chấp pháp, còn chưa chính thức lập án. Ngươi không thể nộp đơn xin súng chỉ dựa vào điều này."
Vừa nói, Vương Kiệt vừa nghĩ ngợi, nhanh chóng bổ sung thêm: "Như thế này đi, sẽ sớm có một cuộc kiểm tra bên ngoài đối với Ngân Thành cổ viện. Tuần Kiểm Ti bên chúng ta sẽ cử một nhóm tiến hành công tác bảo vệ. Ngươi điền vào biểu mẫu và nộp đơn xin tham gia đi, với thân phận là nhân viên bảo vệ thì sẽ có tư cách mang súng."
Lý Hạo ngẩn người, bỗng thấy hơi bất lực.
Đi loanh quanh một vòng, không ngờ rốt cuộc nhiệm vụ này vẫn treo trên đầu hắn.
Lúc sáng Trần Na có đề cập đến chuyện này nhưng Lý Hạo đã từ chối.
Nghe nói sắp tới là do lão sư cũ của mình dẫn đội, nếu nhận nhiệm vụ thì nhất định phải sớm gặp lại lão sư sao?
Thấy hắn im lặng, Vương Kiệt thở dài, "Sao vậy? Sợ bị Viên lão đánh à? Nghe nói lúc bỏ học ngươi đã gặp rắc rối với Viên lão. Tiểu Hạo, từ khi vào Tuần Kiểm Ti, ta nghĩ ngươi nên tìm kiếm cơ hội để cải thiện mối quan hệ của mình. Suy cho cùng, đó cũng từng là lão sư của ngươi."
"Nếu Viên lão không làm khó ngươi, ngươi sẽ có một tương lai sáng lạn hơn ở Tuần Kiểm Ti, nhưng nếu mọi người biết Viên lão không ưa ngươi, tuy rằng Viên lão không thể kiểm soát Tuần Kiểm Ti nhưng những người khác sẽ phải cân nhắc lại, xem xem có cần vì một tuần kiểm cấp ba như ngươi mà làm mất lòng Viên lão hay không."
Vương Kiệt cũng đã rất nhọc lòng, ông ta không biết câu chuyện cụ thể nhưng cũng nghe nói khi Lý Hạo thôi học, hắn đã gặp rắc rối với lão sư của mình.
Đối phương không thể tham dự vào việc dùng người của Tuần Kiểm Ti, nhưng Tuần Kiểm Ti Ngân Thành chắc chắn sẽ quan sát thời thế để nể mặt nể mũi vài nhân vật quan trọng.
"Ngươi muốn được trang bị súng thì đây là cách tốt nhất. Nó còn có thể xoa dịu mối quan hệ giữa ngươi và lão sư, nhất cử lưỡng tiện..."
Vì rất xem trọng Lý Hạo nên ông ta mới cố gắng thuyết phục thêm vài lời.
Nào ngờ còn chưa nói xong hết ý của mình, Lý Hạo đã dứt khoát gật đầu, "Được!"
Lời vừa đến bên miệng bỗng nhiên mắc nghẹn ở cổ họng!
Vương Kiệt kỳ quái liếc nhìn Lý Hạo, chẳng phải tiểu tử này tuy chất phác, hiền lành, nhưng tính tình lại rất cố chấp sao?
Sao hôm nay lại thống khoái đáp ứng như vậy?
Trên mặt Lý Hạo lộ ra một nụ cười thành thật mà bất lực, "Trưởng phòng, những gì người ngoài nói có lẽ không đúng. Quan hệ của ta với lão sư không đến nỗi như vậy. Khi ta thôi học, lão sư đúng là có chút không hài lòng nhưng đã một năm rồi, làm gì còn giận ta mãi được. Mấy ngày trước ông ấy còn đốc thúc ta làm việc cho Tuần Kiểm Ti thật tốt đây."
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt!"
Vương Kiệt gật đầu, bày tỏ sự hài lòng, mặc dù không biết thật hay giả nhưng Lý Hạo vẫn là người thật thà, hẳn là sẽ không lừa ông.
"Vậy thì ngươi điền thông tin vào biểu mẫu, mấy ngày nữa sẽ phải ra hiện trường, đồng hành cùng đội chấp pháp bảo vệ đội điều tra của Ngân Thành cổ viện."
Lý Hạo nhận lấy mẫu đơn xem qua, đội điều tra đã ấn định ngày cuối tháng xuất hành đến cổ viện.
Tuy nhiên, điểm đến cụ thể lại không được viết, chỉ yêu cầu nhân viên phải sẵn sàng chờ lệnh.
Việc này là để ngăn chặn tin tức rò rỉ, cổ viện có địa vị rất cao, đương nhiên có giá trị của nó, đội điều tra cổ viện do chính lão sư hắn chỉ huy, e rằng nhiệm vụ lần này sẽ không quá đơn giản.
Không biết liệu có mâu thuẫn với chuyện của huyết ảnh hay không.
Khi lão sư xuất hành, khả năng cao sẽ có những Tuần Dạ Nhân tháp tùng, nếu huyết ảnh phát động cùng lúc đó có lẽ là một điều tốt.
CHƯƠNG 8: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG (2)
CHƯƠNG 8: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG (2)
Suy nghĩ thoáng qua, Lý Hạo đã sớm điền xong mẫu đơn.
"Đến kho vũ khí lấy trang bị đi!"
Vương Kiệt thu lại đơn.
Lý Hạo không đi ra ngoài, do dự một chút, vẫn cẩn thận thăm dò: "Vụ án của Trương Viễn, có điểm... hơi kỳ quái, ngài nói xem, nó có thể liên quan đến một số thế lực không tầm thường không? Tuần Kiểm Ti chúng ta thực sự có thể giải quyết được sao?"
"Cái gì?"
Vương Kiệt nhìn chằm chằm Lý Hạo, ánh mắt khẽ động, cau mày chất vấn: "Ngươi nghe nói cái gì à?"
"Không, không có."
Lý Hạo hơi lúng túng, tựa hồ không chịu nổi, cuối cùng vẫn ngập ngừng đáp: "Ta lo lắng cho đội chấp pháp... lỡ bứt dây động rừng hoặc xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn. Nghe nói Tuần Kiểm Ti chúng ta... hình như còn có một cơ cấu khác."
Vương Kiệt cau mày nói: "Ăn nói cho cẩn thận! Ta biết có thể các ngươi đã nghe một số tin đồn nhưng đây không phải là chuyện chúng ta nên thảo luận! Còn một điều nữa, đừng nghĩ tới những thứ như vậy, nói thật, càng nghĩ đến nó thì càng rắc rối hơn! Lần nào đối phương đến mà chẳng mang theo một đống phiền phức!"
Ông ta không muốn nói gì thêm, cũng không muốn bàn nhiều về chuyện của Tuần Dạ Nhân.
Sự xuất hiện của bọn họ không phải là chuyện tốt.
Một khi Tuần Dạ Nhân đã tham gia thì có nghĩa là sự tình rất lớn, kéo theo vô số vấn đề khác.
Vì vậy nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ông ta không muốn dính dáng gì đến Tuần Dạ Nhân.
Về phía đội chấp pháp, e rằng họ không sẵn sàng để đối phương can thiệp.
Đương nhiên, khi thực sự không có phương án thay thế, Tuần Dạ Nhân tự nhiên sẽ xuất hiện, đến nước đó cũng không phải Tuần Kiểm Ti có muốn đối phương lộ diện hay không nữa rồi.
Lý Hạo gật đầu, cuối cùng vẫn nhắc nhở một câu: "Trưởng phòng, ta đã quan sát thời gian xảy ra những vụ án tự thiêu, lần nào trời cũng có mưa và mây mù. Ngân Thành lại sắp bước vào mùa mưa. Đã gần một năm kể từ khi vụ cuối cùng xảy ra, đối chiếu dựa theo quá khứ, ta nghi ngờ rằng nếu đó là một vụ giết người thì rất có thể nó lại sắp diễn ra!"
Vương Kiệt nghiêm túc ghi nhớ lời Lý Hạo nói.
Ông ta vừa mới tiếp nhận vụ án này, còn chưa hiểu rõ cụ thể, đương nhiên cũng không biết nhiều như Lý Hạo.
Nghe đến đây, Vương Kiệt im lặng một hồi rồi gật đầu, "Ta sẽ nói với đội chấp pháp, bản thân ngươi cũng chú ý cẩn thận. Khi đi kiểm tra nhà Trương Viễn, có cần điều thêm nhân lực đến giúp không?"
"Không cần!"
Lý Hạo lắc đầu, không phải hắn muốn chết mà là khi gặp huyết ảnh, hầu hết mọi người đều không nhìn thấy, nên có mang theo cũng không có tác dụng gì.
Nếu không gặp huyết ảnh, bản thân hắn cũng mang theo súng, còn có một số thu xếp khác, vấn đề sẽ không quá lớn.
Hơn nữa hầu hết người ở phòng Cơ Yếu đều là nhân viên văn thư, nên nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra thì chẳng biết rốt cuộc là ai bảo vệ ai đây.
"Vậy thì tự mình cẩn thận một chút. Dù sao người cũng đã chết một năm, ta không nghĩ sẽ có nguy hiểm gì."
Vương Kiệt xua tay, bảo Lý Hạo ra ngoài.
. . .
Lý Hạo bước nhanh ra khỏi văn phòng, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm. Vương Kiệt vẫn rất chăm sóc hắn.
Hắn cầm giấy chấp thuận của Vương Kiệt đi về phía kho thiết bị, rất nhanh đã nhận được một khẩu súng lục màu đen sẫm, đầy kết cấu kim loại.
Thế hệ xoáy đời thứ ba có tầm sát thương hiệu quả trong vòng 50 mét, vượt qua 50 mét thì hoàn toàn không thể xác định độ chính xác.
Nghe nói một số thành phố lớn đã bắt đầu đưa vào sử dụng thế hệ xoáy đời thứ tư, tầm sát thương hiệu qua lên đến 100 mét.
Cơ số đạn được phân bổ là 18 viên, mỗi lần nạp 6 viên, có thể bắn liên tục, đây là vũ khí có tính uy hiếp khá cao.
Trước khi Lý Hạo tiến vào Tuần Kiểm Ti, tuy về sau được phân bổ đến phòng Cơ Yếu nhưng trước đó hắn cũng đã huấn luyện lâm thời một tháng, bắn súng cũng là một trong những nội dung huấn luyện, xem như không đến mức mù tịt cách dùng.
Chỉ là hắn luôn ở trong phòng Cơ Yếu nên đã lâu không đụng tới.
Mang vũ khí trên người, Lý Hạo cảm thấy tự tin hơn hẳn.
Chỉ là không biết có thể làm huyết ảnh bị thương hay không, thứ đó người khác không nhìn thấy nhưng chính hắn lại có thể, nếu bắn vào đối phương thì có hiệu quả gì không?
"Xem ý tứ của Vương trưởng phòng, hiện tại nghĩ đến đội chấp pháp, e rằng bọn họ bất đắc dĩ phải thông báo cho Tuần Dạ Nhân can thiệp nhưng thời gian đã rất khẩn cấp, nếu Tuần Dạ Nhân không nhúng tay vào, bọn họ có đối phó với huyết ảnh được không?"
"Nếu bây giờ ta nói rằng mình có thể nhìn thấy huyết ảnh..."
Ý nghĩ này thoáng qua trong đầu Lý Hạo.
Nhưng hắn không khỏi nghĩ đến hồ sơ vụ án trước đây, những người có thể nhìn thấy huyết ảnh rốt cuộc cũng đã chết sạch.
Chết rồi thì còn làm thế nào được nữa?
Không phải chưa từng có người tuyên bố mình nhìn thấy huyết ảnh, nhưng kể cả sau khi Tuần Dạ Nhân đã can thiệp thì cuối cùng tất cả những người đó hoặc mất tích hoặc chết.
Lý Hạo không rõ những người mất tích kia đã chết hay là đang được Tuần Dạ Nhân giấu đi.
Nếu Tuần Dạ Nhân có thể giải quyết được triệt để huyết ảnh thì việc hắn lộ diện vẫn có giá trị, chỉ sợ... Liệu giữa Tuần Dạ Nhân và huyết ảnh có sự thông đồng nào không?
Nếu ta lộ ra trước, Tuần Dạ Nhân sẽ giải huyết ảnh hay giải quyết ta?
"Sức mạnh thần bí... Có lẽ Tuần Dạ Nhân cũng là loại này, huyết ảnh cũng như vậy. Song phương là một phe hay thù địch?"
Lý Hạo không cách nào đánh giá được, hắn không có bất kỳ thông tin gì về chuyện đó.
Nếu cuối cùng song phương là một phe, những người nhìn thấy huyết ảnh sẽ bị diệt khẩu, đây mới kết quả mà Lý Hạo lo lắng nhất.
Thật đau đầu!
Lúc bấy giờ, tâm trạng Lý Hạo rất rối rắm.
Hắn hi vọng Tuần Dạ Nhân có thể ra tay giải quyết huyết ảnh, trả thù cho Trương Viễn và cha mẹ hắn, nhưng lại lo rằng cuối cùng là hắn tự chui đầu vào rọ, vừa lộ diện thì đã bị Tuần Dạ Nhân giết người diệt khẩu.
"Chờ thêm mấy ngày nữa đi đã..."
Lý Hạo biết tình trạng của mình rất nguy hiểm, nhưng dù vậy, hắn vẫn tình nguyện đợi thêm vài ngày để biết kết quả và thái độ của đội chấp pháp.
Hiện tại ta chỉ là vô tình phát hiện ra điểm bất thường trong vụ tự thiêu, ta cũng tin rằng chỉ cần các thành viên của đội chấp pháp nghiêm túc, họ sẽ sớm phát hiện mọi chuyện.
Khi đó, nếu đội chấp pháp có người sắc sảo, Lý Hạo cảm thấy đội chấp pháp có lẽ sẽ sớm liên hệ với Tuần Dạ Nhân.
Vừa rồi Lý Hạo đã tiết lộ cho trưởng phòng là mấy ngày sắp tới có khả năng sẽ xảy ra án tự thiêu, chỉ là để đội chấp pháp cảm thấy sự bức thiết, nếu dùng đội chấp pháp để thu hút Tuần Dạ Nhân, vậy Lý Hạo không cần tiết lộ chuyện có thể nhìn thấy huyết ảnh nữa rồi.
"Hơn nữa, lão sư sẽ sớm dẫn một đội đi điều tra. Bằng cách này, Tuần Dạ Nhân sẽ phải xuất hiện. Dù ở Ngân Thành có trụ sở của Tuần Dạ Nhân hay không thì mấy ngày gần đây hẳn là Tuần Dạ Nhân đã có mặt."
Sau khi ngẫm nghĩ kỹ càng, Lý Hạo tạm gác ý định lộ diện bản thân.
Cứ chờ đã, trước khi ngày mưa đến, nếu Tuần Dạ Nhân vẫn không xuất hiện, không chủ động tìm hắn nói chuyện để hiểu rõ tình hình thì khi ấy, hắn nhất định phải tìm cách chủ động lộ diện.
CHƯƠNG 9: RÚT DÂY ĐỘNG RỪNG (3)