Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1000: CHƯƠNG 1000: PHÙNG TƯ NHƯỢC ĐẤU TRÍ ĐẤU DŨNG VỚI GIANG CHU

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Phòng bệnh VIP trong bệnh viện tư nhân.

Thật ra nó cũng tương đương với một phòng khách sạn có đầy đủ thiết bị y tế.

Trong phòng bệnh này của Phùng Tư Nhược có hai phòng ngủ.

Một phòng trong đó là chuyên môn cung cấp cho nàng, bên trong có các loại thiết bị y tế.

Một phòng ngủ khác là cung cấp cho người nhà của nàng.

Hơn nữa, trong phòng bệnh còn có ti vi, có máy điều hòa không khí, thậm chí còn có cả máy giặt quần áo.

Nếu như chuyển các thiết bị y tế kia đi, người đi vào sẽ tuyệt đối cho rằng đây là một phòng ở khách sạn cấp năm sao.

Mấy ngày gần đây, Giang Chu vẫn luôn ở trong phòng bệnh của Phùng Tư Nhược.

Có đôi khi hắn đọc chuyện cho nàng nghe, có đôi khi nói chuyện cười cho nàng vui vẻ.

Hai người cũng ngồi xem phim truyền hình hoặc điện ảnh gì gì đó.

“Chung cư tình yêu 4”, “Lý Vệ làm quan 2”.

Còn có vài bộ phim Hàn rất hot ở trên internet nữa.

Khi Phùng Tư Nhược xem mấy tập đầu thì vẫn cười rất vui vẻ, cả ngày đều cười khanh khách không ngừng.

Nhưng khi xem đến đoạn sau, nàng không khỏi khóc lóc thảm thương.

Thôi Đạt đổi tên thành Kỳ Giang Minh, tự tay đưa bố và anh trai vào ngục giam.

Sau đó lại tiến hành tuyên chiến với mẹ của Thôi Nhân Hà, công bố để bà ta biết tay. Mà Thôi Nhân Hà vì người yêu, không thể không che giấu tình của của mình với Thôi Đạt.

Phùng Tư Nhược cảm thấy trái tim nhỏ của mình sắp bị vỡ vụn rồi.

Cả người đều rúc vào trong ngực của Giang Chu, rúc rồi lại rúc.

Rõ ràng là đã được bác sĩ dặn dò, trước khi sinh con không thể để tâm tình chập chờn quá lớn.

Nhưng cô bé này lại bắt đầu nhập vai vì một bộ phim truyền hình.

“Cái này cmn là ai đề cử cho em xem?”

“Là Đinh Duyệt, hu hu hix hix…”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Không cho phép xem nữa, chờ Giang Đường sinh ra rồi xem nốt phần còn lại đi.”

Phùng Tư Nhược ồ một tiếng, nàng cũng biết tâm tình chập chờn quá lớn là không tốt.

“Vậy chúng ta xem ‘Chung cư tình yêu’ có được hay không nha?”

“Được, có thể xem mấy phim hài hước vui vẻ một chút.”

Phùng Tư Nhược cười vui vẻ, cầm điều khiển từ xa lên để đổi kênh.

Đối với Phùng ngốc manh mà nói, nàng không có nhiều thời gian nhàn nhã để nằm cả ngày với Giang Chu như bây giờ.

Bởi vì khi còn ở Thượng Kinh, ngày nào Giang Chu cũng phải đi ra ngoài làm việc.

Có đôi khi còn có thể cả đêm không về.

Cho nên đối với nàng mà nói, khoảng thời gian này là rất quý giá.

Nàng không cần lo lắng Giang Chu sẽ đột nhiên rời đi, cũng không cần lo lắng Giang Chu quá bận rộn.

Mỗi ngày vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy Giang Chu, trước khi ngủ cũng có thể nhìn thấy Giang Chu.

Loại cảm giác an toàn này, ngoại trừ Giang Chu ra thì không có bất cứ ai có thể thay thế.

Sáng sớm vừa rời giường, Giang Chu cũng đã đánh răng rửa mặt xong.

Hắn cầm một ly sữa bò ấm qua bên này, đưa tay xoa xoa đầu của Phùng Tư Nhược.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Phùng Tư Nhược nhất thời biến thành tức giận.

Nàng còn tưởng rằng đã vào bệnh viện rồi thì có thể tránh ly sữa bò và mỗi sáng và mỗi tối kia.

Nhưng bây giờ xem ra, mặc kệ chạy trốn đến đâu thì vẫn vô dụng.

Nên uống sữa bò thì vẫn phải uống.

Trừ phi chờ đến khi Giang Đường sinh ra, thì nàng mới không cần uống thứ này nữa.

Hơn nữa, sữa bò không béo này thật sự là không có vị gì cả, còn chứa một mùi tanh nhàn nhạt nữa.

Dù nàng uống nước lọc thì cũng không hy vọng phải uống cái thứ này.

“Nào, uống sữa đi, uống xong thì anh lại xem phim với em.”

“Em không muốn uống nha.”

“Không muốn uống cũng phải uống, em đã kiên trì một thời gian dài như vậy rồi, hiện giờ mà dừng lại, em không cảm thấy rất thua thiệt à?”

Vẻ mặt Phùng Tư Nhược tràn đầy uể oải: “Thật sự không muốn uống nha, cái này rất khó uống.”

Giang Chu nhét ly sữa vào trong tay Phùng Tư Nhược: “Như vậy đi, anh uống một nửa, em uống một nửa, được chưa?”

“Ồ!”

Giang Chu khuyên bảo mãi, Phùng Tư Nhược mới đồng ý.

Thế là Giang Chu cầm ly sữa bò lên, uống một nửa sữa ở trong đó.

Thật ra thì hắn cũng không muốn uống cái thứ này, thứ này thật sự quá khó uống. Uống vào miệng còn dính dính, lại còn không giải khát.

Chỉ là thành phần dinh dưỡng của nó cao một chút.

Phùng Tư Nhược vẫn không chịu uống: “Không được, đây không tính là một nửa.”

Giang Chu cười nói: “Sao lại không tính là một nửa? Em không thấy cái ly này còn khắc dung tích à?”

Phùng Tư Nhược ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Anh uống thêm một ngụm nữa, sau đó em mới uống.”

Giang Chu đưa tay véo má của nàng: “Sao bây giờ còn học được mặc cả rồi cơ à?”

Phùng ngốc manh nhăn mũi hừ hừ hai tiếng: “Không phải cò kè mặc cả, mà là em chỉ uống một nửa thôi.”

“Được rồi, coi như em thắng.”

Giang Chu rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn là lại cầm ly sữa lên.

Chương 1000 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!