Virtus's Reader

Mười lăm phút sau, ba ly trà sữa đã xong.

Hai người cùng nhau đi đến bệnh viện, rồi đi thẳng vào phòng bệnh.

Lúc này, Phùng Tư Nhược vừa mới cho Giang Đường bú xong.

Nàng nhìn thấy Sở Ngữ Vi và Đinh Duyệt thì vô cùng vui vẻ, ngay cả hai mắt cũng sáng lên.

Bởi vì nàng thật sự quá nhàm chán rồi.

Cũng không biết vì sao, sau khi sinh con xong, Phùng ngốc manh phát hiện mình ngủ không dài.

Đây đại khái là bởi vì thân thể luôn khó chịu trước khi sinh đi, khi đó thì giấc ngủ của nàng đã không dài, cho nên bây giờ tạo thành thói quen.

Bởi vậy, bốn giờ sáng ngày hôm nay, nàng đã tỉnh lại rồi.

Kết quả là Giang Chu vẫn ngáy khò khò ở bên cạnh, nàng lại không có gì để chơi, chỉ có thể ôm điện thoại di động để cày phim.

Lúc này, Phùng Tư Nhược vừa nhìn thấy Sở Ngữ Vi và Đinh Duyệt đến, thì tỏ ra rất vui vẻ.

“Hai người đến rồi à?”

“Không chỉ bọn mình đến, mà trà sữa cũng đến rồi.”

Sở Ngữ Vi nói xong liền đưa ly trà sữa trong tay ra, Phùng ngốc manh lập tức xé ống hút, lộ ra nụ cười tươi rói: “Rất lâu rồi không được uống trà sữa.”

“Uống ít một chút, không thể vừa sinh con xong thì ăn uống vô tội vạ được.”

“Ừm nha, mình biết mà.”

Lúc này, Giang Chu vẫn còn nằm ngủ ở trên giường.

Thời gian Phùng Tư Nhược mang thai, hắn cũng ngủ không ngon.

Một mặt là lo lắng, một mặt khác là kích động.

Dù sao đối với một người đã trải qua hai đời như hắn, đây là lần đầu tiên được làm cha.

Mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần là lần đầu tiên thì tâm trạng sẽ khá phập phồng.

Chuyện vui thì sẽ mừng như điên, chuyện xấu sẽ bi thương.

Có điều, Giang Chu cho rằng, nếu như mình có đứa thứ hai, thì mình sẽ không còn căng thẳng như vậy nữa, dù sao cũng từng có kinh nghiệm.

Lúc này, ba chị em cũng mặc kệ Giang Chu, ba người ngồi trên sa lon, vừa uống trà sữa vừa xem ti vi.

Mãi cho đến chín giờ sáng, Giang Chu mới từ từ tỉnh lại.

Sau đó, hắn dụi dụi mắt, mờ mịt nhìn ba cái đầu ở trên ghế sa lon.

Một lát sau, hắn mới lấy lại tinh thần, nhìn về phía Sở Ngữ Vi và Đinh Duyệt.

“Hai người đến từ bao giờ vậy?”

Sở Ngữ Vi quay đầu lại: “Đến từ lâu rồi, còn nghe thấy anh nói mơ.”

Giang Chu hơi sững sờ: “Anh nói mơ á?”

“Đúng vậy, xì xì xào xào cái gì đó, không nghe rõ.”

Giang Chu lắc lắc đầu, đi vào phòng vệ sinh để rửa mặt, tiếp đó cũng đi ra ghế sa lon.

Lúc này, hắn nhìn thấy ba ly trà sữa ở trên bàn: “Mua thật đấy à?”

“Tư Nhược muốn uống nha.”

“Vậy sao em không mua cho anh với.”

“Anh có muốn uống đâu.”

“…”

Chớp mắt, thời gian trôi qua cực nhanh.

Mùa đông đi qua rất nhanh, mùa xuân lặng lẽ đến.

Cây cối ở ven đường đã nảy mầm, nhiệt độ cũng từ từ tăng lên.

Tiểu Giang Đường vẫn rất đáng yêu, chỉ là ánh mắt càng ngày càng trở nên thông minh cơ trí hơn.

Qua tháng hai, không khí hơi ấm hơn một ít.

Cho nên bọn họ lại trở về Thượng Kinh, tiến vào Hoa Nhuận Hào Đình.

Về phương diện này, một là vì bọn họ phải chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, một mặt khác là vì tòa nhà văn phòng của Chu Tinh đã hoàn thành.

Một tòa nhà cao hơn 20 tầng, nhìn xa giống như một quái thú khổng lồ.

Nó vừa được trang trí và sửa sang xong, trong không khó vẫn còn mùi vị của Formaldehyde.

Có điều, tất cả các phòng bên trong tòa nhà đều có máy lọc không khí, vật liệu được sử dụng cũng là loại vật liệu bảo vệ môi trường cao cấp nhất.

Bởi vậy, chưa đến một tháng mà tòa nhà này đã có thể đưa vào sử dụng.

Ngoài ra, tất cả công nhân viên của tập đoàn Chu Tinh đều rất kích động, bởi vì bây giờ công ty bọn họ đã coi như là một trong những bá chủ của ngành đầu tư rồi. Luôn chen chúc trong một văn phòng tài chính kia, thì không ổn cho lắm.

Có vài người đến bàn chuyện hợp tác, vừa nhìn thấy công ty nhỏ như vậy thì còn tưởng là đi nhầm chỗ.

Bây giờ, rốt cuộc bọn họ cũng có tòa nhà riêng của chính mình rồi, loại cảm giác này rất là kích động rất là mừng rỡ.

Bởi vì đối với một công ty mà nói, tòa nhà chính là vẻ ngoài, chính là mặt mũi.

Giống như Đằng Tín cũng có tổng bộ của mình, Ali cũng có khuôn viên của mình.

Chu Tinh cũng có một tòa nhà của mình mới là chuyện bình thường.

Chẳng mấy chốc, thời gian để đến cuối tháng ba.

Tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh chọn một ngày tốt, quyết định bắt đầu dọn nhà.

Hơn một ngàn công nhân viên đứng trong tòa nhà cao tầng mới, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, quả thực là không thể giấu được.

Sau đó, Chu Hiểu Đình bắt đầu dẫn người đi dọn dẹp vệ sinh toàn bộ tòa nhà.

Mặc dù không gian trong này rất sạch sẽ, nhưng đối với bọn họ mà nói, tổng vệ sinh là một loại cảm giác nghi thức khi bọn họ vào làm việc ở đây.

Tiếp đó, dưới sự trợ giúp của các nhân viên vệ sinh, bọn họ vẫn phải tốn hai ngày để dọn dẹp sạch sẽ.

Trước kia, bởi vì không đủ không gian, cho nên tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh mới phải khống chế số lượng nhân viên.

Bây giờ, bọn họ đã có địa điểm làm việc mới, có thể bắt đầu kế hoạch tuyển dụng nhân viên mới rồi.

Chương 1012 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!