Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1014: CHƯƠNG 1014: HAI NGƯỜI ĐÃ CÓ CON?

Khúc Tiểu Nhã, lớp trưởng cũ của lớp lộ ra một nụ cười vô cùng lễ phép.

“Mọi người sắp tốt nghiệp rồi, nói chung cũng phải trở về thăm một chút, dù sao mọi người cũng đã chung sống hơn hai năm nha.”

Khúc Tiểu Nhã nói xong câu đó, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Giang Chu.

“Giang Chu, đã lâu không gặp, bạn có khỏe không?”

“Cũng không tệ lắm.”

“Bạn và Phùng Tư Nhược vẫn ở cùng một chỗ à?”

Hoàng Kỳ cười nhạo: “Bạn vừa trở về đúng không, vẫn chưa gặp các bạn học trong lớp đúng không?”

Khúc Tiểu Nhã mờ mịt lắc đầu: “Đúng là chưa gặp, vừa mới vào trường học thì đã nhìn thấy hai người rồi.”

Hoàng Kỳ phồng má lên nói: “Tư Nhược có con rồi, tên là Giang Đường.”

Khúc Tiểu Nhã nghe thấy câu này, bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.

Giang Chu và Phùng Tư Nhược đã có con rồi.

Khúc Tiểu Nhã từng nói, mình sẽ không từ bỏ Giang Chu, một ngày nào đó sẽ trở về.

Bây giờ nàng đã trở về, lại nghe được một tin tức không thể tính là không tốt, nhưng lại cho nội tâm của nàng cảm thấy chua xót.

Nàng vốn cho rằng một người như Giang Chu sẽ không quá chung tình với một cô gái.

Thật sự không ngờ mình đi hơn một năm, người ta liền có con luôn rồi.

Có điều, Khúc Tiểu Nhã cũng không tỏ vẻ mất mát, mà chỉ cười nhạt, nói một câu rất tốt.

Khúc Tiểu Nhã trở về, giống như là một niềm vui bất ngờ cho học sinh lớp ba hệ tài chính và kinh tế.

Tất cả mọi người sắp sửa phải tốt nghiệp rồi.

Có rất nhiều người đều đi ra ngoài tìm việc làm, hoặc là bổ túc lại kiến thức ở trên lớp.

Thế cho nên khoảng thời gian này, thời gian gặp mặt của mọi người càng ngày càng ít hơn.

Mà bây giờ lớp trưởng cũ trở về, đương nhiên phải tổ chức một buổi họp lớp rồi.

Phùng Tư Nhược vốn một đến một mình, dù sao cũng là họp lớp, nàng cảm thấy đưa con đi theo thì không tiện lắm.

Nhưng không biết vì sao mà Đinh Duyệt cứ bắt nàng đưa con gái theo.

Còn nói nhất định phải cho tiểu Giang Đường ăn mặc thật xinh đẹp, làm mọi người mê chết.

Phùng Tư Nhược là một người luôn mơ mơ hồ hồ, nàng không hiểu mấy chuyện này lắm.

Thế nhưng Giang Chu vừa nghe thấy thì đã biết Đinh Duyệt có ý gì.

Dù sao trước kia Khúc Tiểu Nhã cũng từng thích hắn.

Hơn nữa, năm đó Khúc Tiểu Nhã đã nói là sẽ trở lại, tuyệt đối không từ bỏ hắn.

Hiện giờ Khúc Tiểu Nhã đã trở về, quả thực là không khác với những gì nàng nói.

Mặc dù Phùng Tư Nhược không có cảm giác nguy cơ gì, thế nhưng là một chị em tốt của Phùng Tư Nhược, Đinh Duyệt lại có cảm giác nguy cơ thay cho nàng.

Cho nên, Đinh Duyệt hy vọng Phùng Tư Nhược dẫn tiểu Giang Đường theo.

Một nhà ba người hạnh phúc không gì sánh được, ấm áp lại viên mãn.

Như vậy, mặc kệ là ai nhìn vào thì cũng sẽ không thể nảy sinh ý đồ xấu xa nữa.

Cứ như vậy, một đám người tụ tập ở nhà hàng.

Mọi người nâng ly cụng chén, trò chuyện vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Có điều, tất cả mọi người đều có thể nhận ra, Khúc Tiểu Nhã luôn vô tình hay cố ý mà nhìn về phía Phùng Tư Nhược và tiểu Giang Đường.

Trong thần thái kia có chút ước ao, lại có chút phiền muộn.

Đinh Duyệt nhìn thấy một màn này, lại không khỏi khẩn trương thay cho Phùng Tư Nhược.

Xem ra Khúc Tiểu Nhã này vẫn không hề từ bỏ.

Có điều, người ta cũng không nói gì, không làm gì cả.

Đinh Duyệt tự nhiên không thể mở miệng chất vấn rồi.

Mà theo những câu chuyện trời đất, bầu không khí trong phòng từ từ nóng bỏng và vui vẻ hơn.

“Không ngờ thời gian bốn năm trôi qua nhanh như vậy!”

“Đúng vậy, bây giờ nghĩ lại còn cảm thấy như là vừa mới nhập học.”

“Thời gian chính là như vậy, khi một mình thì cảm thấy dài dằng dặc, nhưng khi nhìn lại thì mới phát hiện là đã rất xa…”

“Tôi nhớ thì tôi mới nhập học, thì đã nghĩ nhất định phải tìm bạn trai. Kết quả là đến giờ vẫn không tìm được.”

Giang Chu nghe thấy thế, hai mắt liền sáng lên: “Rất bình thường, không phải Đinh Duyệt cũng thế sao?”

Đinh Duyệt nghe thế liền trợn mắt: “Giang Chu, ông có thể dừng chuyện mang tôi ra làm ví dụ được không?”

“Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi.”

“Tôi là ánh mắt cao, kén chọn.”

“Đúng đúng đúng, bà là ánh mắt cao, vậy tôi lấy Từ Hạo Đông ra làm ví dụ.”

Mặt Từ Hạo Đông đen xì: “Cũng đừng lấy tôi ra làm ví dụ, tôi là tự cung tự cấp, không cần người ngoài đến chia sẻ vui sướng của tôi.”

“Ông nói mấy lời này mà không thấy ngại à?”

“Hừ, đã sắp tốt nghiệp rồi, người trưởng thành hết rồi, có gì phải sợ?”

Cùng lúc đó, Khúc Tiểu Nhã uống một hớp bia, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Phùng Tư Nhược.

“Tư Nhược, bé nhà bạn tên là gì vậy?”

“Tên là Giang Đường.”

“Tên rất ngọt nha, có hàm nghĩa đặc thù gì không?”

Phùng Tư Nhược nghe thế liền nhìn về phía Giang Chu ở bên cạnh.

Giang Chu thì đưa tay sờ đầu nàng một cái.

“Trước kia, mỗi khi cô bé này nhìn thấy tôi thì sẽ nhét kẹo cho tôi ăn, có lẽ là cô ấy nghĩ như vậy rồi.”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Đúng thể, kẹo có thể làm cho người ta vui vẻ.”

Khúc Tiểu Nhã có hơi hâm mộ: “Tình cảm của hai người tốt thật, cảm giác như không khác gì lúc mình rời đi.”

Đinh Duyệt nhịn không được mà liếc mắt: “Tình cảm tốt là vì hay người bọn họ thật lòng với nhau, có quan hệ gì đến chuyện bà có rời đi hay không?”

“Tôi cũng không có ý này, bà không nên hiểu lầm.”

“Tôi thấy bà có rất nhiều ý đấy.”

Chương 1014 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!