Ăn cơm xong, mọi người ngồi xem ti vi và trò chuyện với nhau.
“Mẹ, bọn con đi nghỉ trước, lát nữa sẽ đi qua chỗ ông nội một chuyến.”
“Cũng được, lâu rồi chúng ta cũng chưa đi qua bên đó.”
Viên Hữu Cầm hơi quay đầu, nhìn thoáng qua Giang Chu rồi lại quay sang nói chuyện với bà ngoại.
Giang Chu gật đầu, sau đó nhìn về phía Phùng Tư Nhược ở bên cạnh.
Lúc này, nàng đang cúi đầu, dịu dàng dỗ dành tiểu Giang Đường ở trong ngực.
Tiểu Giang Đường ăn uống no đủ liền náo loạn một lúc, bây giờ đang ngủ ở trong ngực Phùng Tư Nhược.
Phùng Tư Nhược vỗ về con gái, miệng thì hát một khúc hát ru ngủ dễ nghe.
Giang Chu lặng lẽ nhìn tất cả hành động của Phùng Tư Nhược, trong mắt hắn tràn đầy dịu dàng.
Thấy tiểu Giang Đường đã ngủ say, hắn liền kéo Phùng Tư Nhược đứng lên, sau đó đặt tiểu Giang Đường vào nôi trẻ con.
“Đi, anh dẫn em đi dạo một vòng.”
“A, được rồi.”
Phùng Tư Nhược đứng dậy sửa sang quần áo một chút, sau đó liền đi theo Giang Chu ra ngoài.
Hai người nắm tay nhau đi dạo ở dưới ánh mặt trời, từ từ đi đến bên một dòng sông nhỏ.
Mặt sông tỏa sáng rực rỡ ở dưới ánh mặt trời.
Thỉnh thoảng lại có mấy con cá nhỏ nhảy lên khỏi mặt nước, sau đó lại chui vào trong nước.
Phùng Tư Nhược ngắm nhìn tất cả mọi thứ chung quanh, khóe miệng của nàng hơi cong lên, sau đó hít vài hơi không khí mát mẻ và sạch sẽ này.
Giang Chu thấy vậy, nhẹ nhàng véo véo gương mặt của nàng.
“Thế nào? Phong cảnh nơi này không tệ đúng không?”
“Ừm, rất đẹp!”
Phùng Tư Nhược vui vẻ gật đầu, ánh mắt đã cong như vầng trăng khuyết.
Ánh mắt của nàng vẫn luôn nhìn vào dòng sông nhỏ kia, mãi cũng không thể rời ra.
Dáng vẻ này lại giống như một con mèo nhỏ vừa sợ nước lại vừa muốn chơi vậy.
Giang Chu thấy thế thì không khỏi nở nụ cười.
Hắn cất bước tiến lên, dẫn Phùng Tư Nhược đi đến bên bờ sông.
Phùng Tư Nhược nhanh nhẹn bước theo sau lưng Giang Chu.
Giang Chu thấy bên bờ sông đều là bùn đất ẩm ướt, thế là hắn tiện tay nhặt vài cục gạch.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã đi đến bờ sông.
Giang Chu hơi cong lưng, đệm gạch lên trên đám bùn đất, sau đó bảo Phùng Tư Nhược ngồi lên.
Phùng Tư Nhược chớp chớp đôi mắt to, sau đó nàng ngồi xuống viên gạch, gương mặt viết đầy ngoan ngoãn.
Nàng lại xắn tay áo lên, đưa bàn tay nhỏ nhắn và trắng noãn vào trong nước.
Dòng nước mát lạnh của dòng sông nhất thời bao thủ các đầu ngón tay của nàng, làm cho nàng rất thư thái.
Nàng nhẹ nhàng vung vẩy bàn tay, tạo lên những gợn sóng nhỏ trong suốt.
Giang Chu thấy thế cũng ngồi xuống bên cạnh, hắn chấm ngón tay xuống nước, sau đó ba một tiếng.
“Phùng Tư Nhược, em xem trong tay anh là gì nào?”
“A?”
Phùng Tư Nhược vừa mới quay đầu, trên mặt liền dính một ít bọt nước lạnh như băng kia.
Đột nhiên bị ‘tập kích’ khiến cho nàng hơi không vui, nhưng vẻ mặt này rơi vào trong mắt của Giang Chu, lại biến thành vô cùng đáng yêu.
Giang Chu không khỏi nở nụ cười khi nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác của nàng.
Sau đó, hắn lấy gói khăn giấy ở trong túi ra, bắt đầu lau tóc cho Phùng Tư Nhược.
Phùng Tư Nhược mở to đôi mắt to, nhìn Giang Chu với vẻ không vui.
“Làm sao vậy, không vui à?”
“Hừ!”
“Chỉ biết hừ, cẩn thận hừ ra nước mũi.”
Giang Chu nói xong, lại nhịn không được mà quẹt qua chóp mũi của nàng.
Giang Chu vừa nói xong, điện thoại di động trong túi hắn đã vang lên.
Hắn cầm lên xem, phát hiện là quý bà Viên Hữu Cầm gọi đến, thế là liền nghe máy.
“Con đang ở đâu?”
“Con đang ở bờ sông.”
“Ông ngoại và bà ngoại con ngủ trưa rồi, chúng ta nhân cơ hội đi qua chỗ ông nội con đi.”
“Được, con về luôn đây.”
Giang Chu cúp điện xong xong, nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược đang tức giận ở bên cạnh mình, sau đó liền kéo nàng đi về tiểu viện của ông ngoại.
Viên Hữu Cầm và Giang Hoành Sơn đã thu dọn đồ đạc xong, hai người đang chờ Giang Chu ở trước cửa tiểu viện.
Khi nhìn thấy Giang Chu về rồi, bọn họ liền mở cửa leo lên xe.
Mọi người lại bắt đầu xuất phát, đi đến nhà ông nội ở thôn bên cạnh.
Trong những bờ ruộng mênh mông vô bờ kia, còn có thể nhìn thấy mấy người bù nhìn ở trong đó.
không ít trẻ con và chó nhỏ đang chơi đùa ở hai bên đường, nhìn qua lại thấy vô cùng thanh thản và tự nhiên.
Chiếc xe lảo đảo lắc lư trên con đường đất, chẳng mấy chốc đã đến mục đích.
Đây là một tiểu viện tràn đầy hơi thở của nhà nông, trong viện còn chất đống những thân ngô khô ráo.
Hai người già có làn da ngăm đen đang đứng trước cửa tiểu viện, ánh mắt không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Khi bọn họ nhìn thấy chiếc xe kia, thì tiến lên mấy bước, vui vẻ nhìn mấy người ở trong xe.
Hai người đều biết bọn họ sắp đến, cho nên đã chạy ra ngoài chờ.
Mặt trời giữa trưa nóng như vậy, làm cho hai người đầy mồ hôi.
Giang Hoành Sơn thấy vậy, vội vàng xuống xe, đi đến trước mặt hai người.
“Cha mẹ, hai người chờ ở ngoài này làm gì, mau vào nhà thôi.”
“Ha ha ha, hai người chúng ta muốn gặp chắt gái sớm một chút.”
“Vậy hai người cũng không nên chờ ở ngoài này chứ, không phải bọn con đã đến rồi sao.”
“Được được được, nhìn thấy các con đến là chúng ta an tâm rồi!”
Hai vợ chồng gia đều nói, trên gương mặt đầy nếp nhăn và chất phác kia đã tràn đầy ý cười.
Chương 1028 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]