Theo thời gian trôi qua, các món ăn được chế biến tỉ mỉ lần lượt được đưa lên bàn.
Gà hấp cách thủy, thịt chân giò kho tàu, giò, thịt nướng măng, cá chép chua ngọt, hải sâm, sườn nướng, rau xào… các loại món ăn đã được đưa lên bàn, khiến cho mọi người nhìn hoa cả mắt, tất cả mọi người đều không kịp chờ đợi mà ngồi xuống, bắt đầu cầm đũa lên để thưởng thức.
Tất cả các món ăn đều không thua gì các khách sạn lớn, thậm chí còn tốt hơn.
Vì vậy, chỉ chớp mắt một cái, quảng trường đầu thôn đã ngồi đầy người.
Mà theo giờ cơm trưa đến, còn có một chút người lục tục đi vào từ cửa thôn.
Tô Nam và Doãn Thư Nhã đến đầu tiên.
Hai cô gái này ăn mặc rất có khí chất, vừa nhìn đã biết là không phải người bình thường.
Cho nên bọn họ đi vào đã hấp dẫn không ít ánh mắt ở trong thôn.
Rất nhiều người lớn tuổi đều chỉ chỉ chỏ chỏ, còn nói trẻ con trong thành phố gì gì đó.
Ngay sau đó là Hoàng Kỳ, tuy rằng bây giờ nàng cũng là một tiểu phú bà, thế nhưng thần thái vẫn như là một thiếu nữ thanh xuân vô địch.
Khiến cho đám người trong thôn còn tưởng nàng là trẻ con, cảm thấy cô bé này rất được mọi người yêu thích.
Sau đó Sở Ngữ Vi cũng xuất hiện, nàng là con gái của cục trưởng sở cảnh sát thành phố Lâm Giang, coi như mọi người chưa gặp qua thì cũng nghe thấy ít nhiều.
Mà cuối cùng lại là Quách Vĩ và Dương Hân, hai người đã dậy từ sáng sớm để chuẩn bị tham gia bữa tiệc trăm ngày của tiểu Giang Đường, nhưng chuẩn bị đến chuẩn bị đi thì hình tượng của tên nhãi Quách Vĩ này vẫn như vậy.
Mập mạp, lộ ra vẻ đầy mỡ, nhưng nụ cười thì khá là ngây thơ, đúng là khuyết điểm không che lấp được ưu điểm.
Mà vì bữa tiệc trăm ngày của tiểu Giang Đường, tên nhãi Quách Vĩ này đã bỏ hết vốn liếng.
Bọn họ mua cho tiểu Giang Đường một chiếc vòng vàng, giá trị hơn 30 ngàn đồng, cái này coi như là tất cả tích góp của tên nhãi này và Dương Hân rồi.
Giang Chu nhìn hộp quà bọn họ đưa, trên mặt viết đầy kinh ngạc.
Khá lắm, hắn cầm trên tay còn thấy hơi nặng, đừng nói là đeo lên cổ tiểu Giang Đường.
“Lần sau đừng tiêu nhiều tiền như vậy, coi như ông đến ăn chùa thì tôi có thể không cho ông ăn à?”
“Không thể sao?”
Giang Chu chép miệng một cái: “Vậy thì cũng đúng, không cầm quà đến mà ăn chực thì đúng là có chút không biết xấu hổ, nhưng mà không cần mua quà đắt như vậy, không cần thiết.”
Quách Vĩ gật đầu: “Mau để bọn tôi ngồi xuống đi, tôi thấy đầu thôn ngồi đông như vậy, còn chỗ cho chúng tôi không thế?”
“Ồ, đúng rồi, mau tìm chỗ ngồi đi thôi!”
Theo Giang Chu bắt chuyện, mọi người dồn dập ngồi xuống.
Ngay sau đó, quý bà Viên Hữu Cầm đã đi lên sân khấu với bộ quần áo mới mua của mình.
Loại tràng diện này, Giang Chu là không hold được, nên đành phải nhờ quý bà Viên Hữu Cầm giải quyết.
Bạn nghĩ một chút mà xem, người ngồi đây đều là họ hàng bạn bè thân thích.
Nói không chừng còn phải gọi người kia là ông, người này là chú, cho nên Giang Chu rất đau đầu với tràng diện này.
Nhưng quý bà Viên Hữu Cầm có rất nhiều kinh nghiệm ở phương diện này, hai ba câu là đã làm cho toàn trường vỗ tay như sấm rồi.
“Đầu tiên, cảm ơn mọi người đến tham gia bữa tiệc trăm ngày của cháu gái tôi!”
“Thứ hai, cũng cảm ơn tiểu Tư Nhược nhà chúng tôi vì mười tháng khổ cực.”
“Cuối cùng, hy vọng mọi người có thể ăn no uống say, ăn ngon uống ốt.”
Giang Chu nghe vài lời chúc mừng giản dị tự nhiên không màu mè của mẹ mình, liền đứng lên vỗ tay đầu tiên.
Tuy rằng mấy câu này không có chút dinh dưỡng nào, nhưng cũng tốt hơn là nói nhiều lải nhải không dứt.
Nông dân, cũng không phải là không có việc làm.
Bọn họ chạy đến đây là vì muốn ăn một bữa cơm nóng hỏi, có rất ít người muốn nghe mấy lời lải nhải liên miên kia.
Mấy lời đó còn không bằng nói hai câu ăn no uống say như bây giờ.
Mà theo mọi người động đũa, khách khứa vẫn còn lục tục xuất hiện.
Trong đó có mấy đại biểu của các công ty dưới cờ của tập đoàn Chu Tinh, cũng có đồng bạn hợp tác của Chu Tinh vội vã chạy đến chúc mừng.
Ví dụ như Quý Tử Hàm, cũng ví dụ như ông chủ Phùng Tứ Hải kia.
Có điều, làm cho Giang Chu cảm thấy kinh ngạc chính là, thế mà lãnh đạo thành phố Lâm Giang cũng có người đến.
Những người này đến đây không phải vì ăn cơm, mà chỉ đến tặng quà, tỏ một chút tình cảm.
Dù sao Giang Chu bây giờ cũng là một nhân vật rất có sức nặng.
Giữ gìn mối quan hệ với một tỷ phú như Giang Chu, nói không chừng tương lai có thể dùng được.
Thành phố Lâm Giang bây giờ đang trong giai đoạn phát triển mạnh mẽ.
Nhất là hai nhà máy mới được xây dựng vào năm nay, nền còn chưa đánh vững mà đã được phía trên biểu dương.
Cái này gọi là chiêu thương dẫn tư, đây tuyệt đối là một thành tích chói mắt, vượt qua các tỉnh thành khác.
“Giang tổng, chúc mừng chúc mừng.”
“Chúc mừng Giang tổng, chúc mừng quý nữ, cô bé này là tiểu công chúa ngậm thìa vàng rồi.”
Giang Chu tươi cười, bắt tay với những người này, cuối cùng cười đến mặt cũng cứng lại.
Hàn huyên hơn nửa ngày như vậy, cuối cùng quá nửa người đều vội vã lái xe rời đi chứ không ở lại dùng bữa.
Đây chính là cái gọi đi qua, người đến, tâm ý đến rồi, tình cảm cũng ở lại rồi.
Còn về phần ăn cơm, thật ra thì có ăn hay không cũng không quan trọng.
Chương 1035 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]