Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1037: CHƯƠNG 1037: CÓ TIỀN CÓ THỂ XUI KHIẾN MA QUỶ!

Cùng lúc đó, Giang Chu bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.

Sau đó hắn quay đầu nhìn qua Tô Nam.

“Sao ánh mắt của em như là đang muốn ăn thịt anh vậy?”

Tô Nam hừ một tiếng: “Em cũng muốn sinh một đứa con gái đáng yêu như Phùng Tư Nhược.”

Giang Chu suy tư giây lát: “Được, vậy anh sẽ nỗ lực, nhưng mà hình như tư thế sinh con gái không dễ tìm đâu, trước kia chỉ truyền lại tư thế sinh con trai thôi.”

“Phi, em không nói đến mấy chuyện này.”

“Vậy em muốn nói cái gì?”

“Em đang suy nghĩ xem dùng phương pháp gì để giáo dục con gái, để cho con bé học được cách bảo vệ mình.”

Giang Chu nhịn không được mà cau mày: “Cho nên… em đã nghĩ ra phương pháp nào tốt chưa?”

Tô Nam nhếch mép cười đắc ý: “Em định dùng anh làm tài liệu phản diện để giáo dục con gái, để cho con bé học được cách tránh xa loại đàn ông xấu xa tán gái không để lại dấu vết như anh.”

“Gì cơ?”

“Sao nào, em còn không được giáo dục con gái mình à?”

Giang Chu không khỏi véo má của nàng: “Em nên dạy cho con gái biết, tất cả đàn ông đều không phải thứ tốt.”

Tô Nam hơi cau mày: “Vậy chẳng may sau này con bé không muốn kết hôn thì làm sao bây giờ?”

“Vậy thì tốt quá, anh còn không nuôi được con gái của mình sao? Hơn nữa, anh vừa nghĩ đến chuyện có tên Vương Bát Đản nào đó muốn tán tỉnh con gái mình thì đã tức giận đến mức cmn muốn ăn thịt người rồi.”

“Anh bình tĩnh một chút.”

Giang Chu nhe răng trợn mắt lên: “Nhất định phải nói cho con bé biết, tất cả đàn ông đều là đồ tồi.”

Tô Nam nhịn không được mà bật cười thành tiếng: “Giang Chu, em không phát hiện ra anh chính là tên cuồng con gái nha.”

“Anh không chỉ cuồng con gái, anh còn cuồng cả Tiểu Nam Nhi nữa!”

“Phi, chỉ biết nói lời ngon tiếng ngọt.”

Giang Chu cầm gương mặt của nàng: “Như vậy mà cũng là lời ngon tiếng ngọt à? Thế thì tán tỉnh em cũng quá dễ dàng rồi đấy.”

Tô Nam đánh tay của Giang Chu xuống: “Nhanh lên, mau bóc tôm cho em ăn đi!”

“Anh cmn vừa mới lau tay xong, em muốn ăn thì tự bóc đi.”

“Anh vừa mới nói mình cuồng Tiểu Nam Nhi, làm sao bây giờ lại trở mặt rồi hả?”

Giang Chu thở dài, đưa tay bóc tôm rồi đút cho nàng ăn.

Tô Nam mở cái miệng nhỏ nhắn ra, ăn rất vui vẻ.

Chẳng mấy chốc, bữa tiệc trăm ngày vui vẻ và náo nhiệt đã tuyên bố kết thúc.

Người trong thôn đều lau miệng rồi vừa tán gẫu vừa đi về nhà mình.

Người nông thôn chính là như vậy, rất thích đi góp vui, nhưng hết vui thì cũng đi rất nhanh.

Bọn họ cũng biết Giang Chu bây giờ rất nhiều tiền, mỗi khi nhìn hắn thì đều giống như đang nhìn ngôi sao hay minh tinh vậy.

Nhưng nhìn nhiều hơn thì người ta cũng không thể chia tiền cho bọn họ, cho nên ăn xong cũng nên trở về nhà chơi cho mát đi.

Mà người một nhà và bạn bè của Giang Chu thì lại bao một phòng yến hội ở nhà hàng, tiếp tục ăn chức một bữa tối.

Quách Vĩ và Dương Hân vốn định đi về, kết quả bị Giang Chu trực tiếp kéo lại.

Hắn biết, cặp vợ chồng son này đã xài hết tất cả tích góp để mua quà cho tiểu Giang Đường rồi. Trưa nay còn giúp mình tiếp khách, cơm cũng không ăn được bao nhiêu.

Cho nên Giang Chu không thể cho bọn họ đi như thế được.

Vì vậy, hai người họ và hơn mười người Giang gia lại tụ tập một trận.

Nói hơn mười người cũng không điêu chút nào.

Hoàng Kỳ, Tô Nam, Doãn Thư Nhã, Phùng Y Nhất, cộng thêm Đinh Duyệt từ xa chạy đến, đây đã là năm người rồi.

Sở Ngữ Vi là một người, trong bụng còn một người nữa.

Cộng thêm cha mẹ, ông bà nội, ông bà ngoại, còn có Phùng Tư Nhược và tiểu Giang Đường. Đúng là hơn mười người rồi.

Sau khi ăn xong bữa cơm này, mấy người lớn tuổi không chịu được nữa, nên chuẩn bị đi ngủ.

Để một đám thanh niên tụ tập trò chuyện với nhau.

“Giang Chu, các ông cũng chuẩn bị trở lại trường để bảo vệ luận văn đúng không?”

“Đúng vậy, hình như là ngày kia ngày kìa thì phải.”

Quách Vĩ gật đầu: “Xem ra hai trường học của chúng ta đều sắp xếp như nhau, đề tài luận văn của ông là gì?”

Giang Chu nhìn về phía Phùng Tư Nhược ở bên cạnh: “Phùng ngốc manh, đề tài luận văn của anh là gì?”

“Luận nền kinh tế internet ảnh hưởng đến nền kinh tế thực thể.”

“Ồ đúng rồi, luận nền kinh tế internet ảnh hưởng đến nền kinh tế thực thể!”

Khóe miệng Quách Vĩ nhịn không được mà co quắp một cái: “Phùng Tư Nhược viết luận văn cho ông đúng không?”

Giang Chu ôm tiểu Giang Đường vào ngực rồi gật đầu: “Đúng vậy, ngày nào tôi cũng bận rộn như vậy, làm gì có thời gian mà viết luận văn?”

“Vậy ông bảo vệ luận văn kiểu gì?”

“Tôi đã bắt chuyện với lãnh đạo trường học rồi, 100% là qua thôi!”

“Có tiền thật cmn có thể xui khiến ma quỷ mà!”

“Không phải, có tiền thậm chí còn có thể mài ma đẩy quỷ.”

Sau khi tiệc trăm ngày kết thúc.

Sở Ngữ Vi và Phùng Tư Nhược vẫn dính cùng một chỗ.

Buổi tối, hai người vẫn luôn ríu ra ríu rít với nhau, tiếng cười như chuông bạc vang lên không ngừng.

Có đôi khi, Giang Chu muốn chen vào mà cũng không chen vào được, chỉ có thể ngồi xem ti vi trong phòng khách.

Chương 1037 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!