Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 1041: CHƯƠNG 1041: VẬN MỆNH RẤT XẤU XA, NHƯNG MAY MẮN LÀ CÓ ANH!

Sau khi vài câu đầu của bài hát vang lên.

Giai điệu dịu dàng truyền khắp lẽ đường, tất cả mọi người đều giật mình sửng sốt, cái hiểu cái không.

Thế nhưng bọn họ vẫn nghe rõ những hình ảnh được miêu tả trong bài hát.

Trong một đêm mưa gió sấm chớp, một con mèo nhẹ nhàng nhảy lên bệ cửa sổ, sau đó nó nhìn mưa ở bên ngoài cửa sổ qua lớp kính thủy tinh.

Cũng không lâu sau, căn nhà gỗ nhà này bỗng nhiên nhẹ nhàng rung động giống như gặp động đất.

Ngay sau đó, sàn gỗ trên mặt đất đã nứt ra một khe hở.

Mà theo khe nứt đó xuất hiện, cái ghế nằm ở bên cạnh cũng bắt đầu run rẩy.

Con mèo tò mò mà nhảy xuống bệ cửa sổ nhìn vào bên trong khe nứt.

Trong khe nứt đó có một biển màu sắc, lại có một người đang nhấp nhô giữa biển màu sắc đó.

Mà người này, thật ra chính là bản thân mình đang xuyên qua thời không.

“Tôi” ở bên trong khe xuyên từ tương lai đến bây giờ, nhìn thấy vô số hình ảnh từng được giấu kín trong trí nhớ của mình.

Những hình ảnh kia vừa hỗn loạn lại vừa giao thoa.

Đoạn thứ nhất và đoạn thứ hai không nối với nhau, đoạn thứ ba và đoạn thứ tư cũng không phải là cùng một thời gian.

Nhưng mỗi một hình ảnh, tôi đều có thể biết được nó phát sinh vào lúc nào, lại kết thúc vào cái tuổi nào của tôi.

Đám người nghe đến đây không khỏi sững sờ.

Đây là một bài hát nói về xuyên không à.

Hát một bài hát như vậy trong lễ tốt nghiệp là có ý gì?

Nhưng không chờ mọi người ngẫm nghĩ, tiếng hát lại bỗng nhiên cao cút.

Mà theo tiếng hát, âm nhạc cũng bắt đầu cao hơn.

“Đánh đổi phần đời còn lại, là tôi cũng chẳng phải tôi, đau khổ và vui sướng.”

“Luôn có bầu trời trong xanh tiếp sau những ngày âm u.”

“Nếu như chúng ta đã nhiều lần thay đổi nhưng kết cục vẫn chẳng đổi thay.”

“Thì cũng coi như lần chia tay này quả không sai…”

Dưới giai điệu dễ nghe này, mọi người lại cái hiểu cái không.

Cảm thấy ‘tôi’ trong câu chuyện này, hình như sau khi xuyên không thì nối lại cái gì đó.

Câu chuyện có nhiều bước ngoặc, dưới sự cố gắng của ‘tôi’ thì kết cục vẫn tốt đẹp như trước.

Giang Chu cầm micro, hắn nhẹ nhàng nhếch mép lên, nhịn không được mà nhìn về phía Phùng Tư Nhược ở dưới sân khấu.

Lúc này, Phùng ngốc manh đang nhìn hắn với đôi mắt lóe sáng, giống như đang nhìn một ngôi sao sáng trên bầu trời.

Loại vẻ mặt này giống hệt vẻ mặt khi nàng nhìn thấy Giang Chu hát Gió Nổi Lên ở trong phòng tập múa vậy.

Một lát sau, nhạc dạo bắt đầu vang lên, sau đó có thêm tiếng trống làm tâm trạng mọi người bắt đầu dâng lên.

“Chiếc mỏ neo cố định giữa lòng biển cả như làm chậm chuyển động, tạm dừng thời gian.”

“Em nói vận mệnh rất xấu xa, nhưng may mắn là có tôi.”

“Nếu như không có sau này, nếu như đánh mất thế giới song song.”

“Vậy tôi đó, tôi của một cuộc đời khác, sẽ dùng cách gì để khóc đây.”

“Đánh đổi phần đời còn lại, là tôi cũng chẳng phải tôi, đau khổ và vui sướng.”

“Luôn có bầu trời trong xanh tiếp sau những ngày âm u.”

“Nếu như chúng ta đã nhiều lần thay đổi nhưng kết cục vẫn chẳng đổi thay.”

“Thì cũng coi như lần chia tay này là đúng đắn…”

“…”

Mọi người bị giai điệu hấp dẫn, ánh mắt từ từ mê ly.

Công nhận, đây là đang nói về một câu chuyện xuyên không.

Hơn nữa còn giống như là một câu chuyện tình yêu, một câu chuyện tình yêu rất đẹp.

Nếu như không có thế giới song song, chúng ta còn có thể đến với nhau không?

Vậy nếu như không đến được với nhau, thì những ‘tôi’ ở thế giới song song kia sẽ khóc như thế nào đây?

Một số cặp tình nhân bắt đầu liếc mắt nhìn nhau khi nghĩ đến đây, nội tâm của mọi người cũng hơi run lên.

Vận mệnh của em rất xấu xa, nhưng may mà có anh.

Mà những ‘tôi’ không gặp được em trong thế giới song song kia, thật sự sẽ khóc.

Cùng lúc đó, tiếng hát của Giang Chu bỗng nhiên bắt đầu dồn dập.

“Mây chờ gió, người chờ giấc mơ, tình yêu trăn trở qua thời gian để chờ đợi điều gì.”

“Không thể nhớ nổi, chẳng thể nhận ra trong đôi mắt đẫm lệ là ai cũng đỏ mặt.”

“Chờ em mở lời, đợi tôi nói ra, từ khi bắt đầu chờ đợi đã là vũ trụ xa xôi.”

“Mặt trời ló rạng thế chỗ ánh trăng, tình yêu đích thực xua tan cô quạnh.”

Lúc này, Giang Chu hát đến đây thì trong đầu hiện lên vô số hình ảnh của kiếp trước.

Kiếp trước… tiếc nuối…bỏ lỡ…

Hai cuộc sống tương đồng mà lại khác biệt, tất cả giống như một đoạn phim điện ảnh, nó không ngừng phóng đại…

Cuối cùng, giọng hát của Giang Chu bỗng nhiên chậm lại, giai điệu cũng chậm theo.

“Đánh đổi phần đời còn lại, có lẽ đã quên mất ước mơ nào đó.”

“Khi đó xung quanh chúng ta là không gian thứ mấy.”

“Bởi vì chúng ta đã nắm chặt trong lòng bàn tay, ký ức cũng có thể xiết chặt lấy.”

“Đừng sợ hãi hố sâu thăm thẳm phía trước.”

“Tình yêu là đồ cổ của thời gian…”

Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược cảm thấy gò má hơi mát mẻ, nàng cũng không biết vì sao mà mình rơi lệ.

Bởi vì dường như nàng mơ mơ hồ hồ nghe thấy một tiếng nổ rất lớn.

Có âm thanh của thứ gì đó nổ tung, sau đó là vô số ồn ào náo động.

Còn có một vài tiếng khóc, cùng một số tiếng thét chói tai mà không phân biệt được.

Mà ở bên kia, trong một góc trước cửa của lễ đường.

Sở Ngữ Vi mặc váy khẽ run lên, không biết vì sao mà mũi mình lại chua xót.

Nàng đột nhiên cảm nhận được có vài từ đâm vào trái tim mình.

Ước mơ nào đó…

Không gian thứ mấy…

Hố sâu thăm thẳm…

Nắm chặt trong tay, ký ức xiết chặt…

Lúc này, âm nhạc chậm rãi dừng lại.

Giang Chu cười nhẹ, rồi quay người đi xuống sân khấu.

Chương 1041 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!