Doãn Thư Nhã cầm tay nắm cửa, lại không biết phải làm sao cho phải.
Là mở miệng lên tiếng, để cho Tô Nam biết là mình, hay là không nói gì mà trốn về phòng đây?
Nhưng mà mình nhịn từ hôm qua đến giờ rồi, thật sự rất muốn đi vệ sinh nha.
Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là, đừng thấy Tiểu Nam Nhi rất ngạo kiều, luôn tỏ vẻ không quan tâm mà nhầm.
Trên thực tế nàng rất dễ xấu hổ.
Nếu như để cho nàng biết mình đang đứng ngoài cửa, có lẽ nàng sẽ không dám đi ra ngoài mất.
“…”
Trong khi Doãn Thư Nhã đang suy tư, cửa phòng vệ sinh bỗng nhiên bị người mở ra.
Tô Nam mặc quần lót đi ra ngoài, còn đang định mắng Giang Chu hai câu, kết quả bốn mắt nhìn nhau, nhất thời thấy rất lúng túng.
“Chào… chào buổi sáng.”
“Chị Thư Nhã, chị dậy rồi à…”
Doãn Thư Nhã tằng hắng một cái: “Không biết có âm thanh gì đã đánh thức chị.”
Mặt Tô Nam nhất thời đỏ lên: “Tất cả đều tại Giang Chu, nhất định phải đòi ngoáy tai cho em, ngứa chết rồi.”
“Ồ, thì ra là ngoáy tai à!”
“Đúng vậy, dạo này em thấy tai mình cứ ù ù, cho nên nhờ Giang Chu ngoáy hộ.”
Doãn Thư Nhã nhịn không được mà che miệng cười trộm: “Tiểu Nam Nhi, lỗ tai là không thể ngoáy bừa đâu, cũng không thể dùng nhiều sức như thế.”
Ánh mắt Tô Nam có hơi né tránh: “Cũng… cũng không dùng sức mà.”
“Vậy sao? Nhưng sao chị lại nghe thấy em nói nhẹ thôi nhỉ?”
“Chị Thư Nhã, chị… chị cố ý!”
Tô Nam bỗng nhiên hiểu rồi, thật ra Doãn Thư Nhã đã biết bọn họ làm gì rồi.
Thế là nàng che mặt, chạy thẳng về phòng của mình.
Doãn Thư Nhã nhìn thấy cảnh này thì cười còn xán lạn hơn cả mặt trời.
Con bé thối này, còn muốn lừa mình?
Đừng thấy chị đây không có bạn trai mà nhầm, tốt xấu gì chị đây cũng 30 tuổi rồi nha.
Có vài thứ, dù chị đây chưa ăn qua thì cũng nhìn qua rồi.
“Hừ hừ.”
Doãn Thư Nhã đi vào phòng vệ sinh, sau đó rửa tay xong rồi đi ra khỏi đó.
Lúc này, Giang Chu vẫn bận rộn ở trong phòng bếp.
“Có thể ăn chưa?”
“Xong rồi đây, Tiểu Nam Nhi đâu rồi?”
Doãn Thư Nhã nhìn thoáng qua phía phòng ngủ của Tô Nam: “Tiểu Nam Nhi vừa nhìn thấy tôi thì sợ hết hồn, rồi cuống cuồng bỏ chạy về phòng rồi.”
Giang Chu đưa khay cho nàng: “Bê lên bàn đi, tôi đi gọi Tiểu Nam Nhi ra ăn sáng.”
“Được rồi.”
Doãn Thư Nhã ngoan ngoãn tiếp nhận cái khay, rồi đi về phía bàn cơm.
Cùng lúc đó, Giang Chu đi đến trước cửa phòng Tô Nam, đưa tay gõ một cái.
“Chị Thư Nhã, em thấy hơi khó chịu, muốn ngủ thêm một lát.”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Ăn sáng xong rồi ngủ tiếp.”
Vừa dứt lời, cửa phòng Tô Nam đã bị mở ra.
Cô bé này đang đỏ mặt, nhào qua khóa cổ của hắn.
“Đều tại anh, Vương Bát Đản, làm em mắc cỡ chết người!”
“???”
“Vừa vừa mới đi tắm xong, còn tưởng anh đang gõ cửa phòng vệ sinh, còn nói vài thứ…”
Giang Chu nhịn không được mà nhếch miệng cười: “Em không biết hỏi xem là ai à?”
Tô Nam hừ lạnh một tiếng: “Chị Thư Nhã nửa đêm mới ngủ, làm sao em biết chị ấy lại dậy sớm như vậy chứ.”
“Ồ, anh hỏi chuyện này rồi, cô ấy nói là do giọng của em quá lớn, làm cho cô ấy không ngủ được, nên đành phải rời giường.”
“A… A … A … A … A…, vì sao anh còn hỏi cả loại vấn đề này chứ?”
“Anh cũng rất tò mò về chuyện vì sao cô ấy lại dậy sớm như vậy.”
“Đều tại anh, em quyết định không để ý đến anh nữa.”
“Vậy em có ăn sáng hay không?”
“Không ăn, bây giờ em không muốn bị chị Thư Nhã cười nhạo.”
Tô Nam nói xong liền quay người nhào lên giường, rồi chui vào trong chăn.
Giang Chu nhịn không được mà bật cười thanh tiếng, sau đó quay người đi về.
“Tiểu Nam Nhi đâu?”
“Cô ấy sợ cô cười nhạo, cho nên không chịu ra ăn sáng.”
Doãn Thư Nhã gắp miếng trứng lên, chấm nước chấm: “Đều là người trưởng thành rồi, còn xấu hổ cái gì.”
Giang Chu đưa tay véo má nàng: “Là một thiếu nữ ba mươi tuổi, xin cô đừng tỏ vẻ rất có kinh nghiệm như này nữa, được chứ?”
“Ai giả vờ? Tôi vốn lớn hơn các cậu, cậu phải gọi tôi một tiếng chị mới đúng.”
“Ăn mà cũng không chặn được miệng cô à!”
Doãn Thư Nhã hừ hừ hai tiếng, thả đũa xuống: “Những thứ này để phần cho Tiểu Nam Nhi, cậu mang vào phòng cho cô ấy ăn đi!”
Giang Chu nhìn nàng một cái: “Cô chỉ ăn thế thôi à, không đói à?”
“Bây giờ thế giới yên lặng, đương nhiên là tôi phải ngủ bù, ăn nhiều quá thì không ngủ được.”
“Được rồi, vậy cô đi ngủ đi!”
Doãn Thư Nhã đi hai bước: “À đúng rồi, khi nào cậu về Thượng Kinh?”
Giang Chu mở điện thoại di động ra xem thời gian: “Khoảng tầm ba ngày nữa.”
“Trời ạ, xem ra tôi sẽ phải mất ngủ thêm ba ngày nữa rồi.”
“Cám ơn, tôi sẽ coi những lời này thành những lời ca ngợi của cô dành cho tôi.”
“Thôi đi, đồ xấu xa.”
Chương 1044 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]