Trong đêm đen.
Đèn trong biệt thự từ từ giảm bớt, chỉ còn lại những chiếc đèn nhỏ.
Giang Chu và Phùng Tư Nhược đang ngồi trên ghế sa lon, hai người họ đang xem một bộ phim kinh dị.
Nói là phim kinh dị, nhưng thật ra thì là phim hài hước.
Thế nhưng Phùng Tư Nhược vẫn cứ sợ đến mức không chịu nổi, cả người đều nhào vào trong ngực Giang Chu.
Cái tâm linh nhỏ yếu của nàng, vẫn chưa chịu đựng được loại kích thích này.
Thế là, khi cương thi gì gì đó vừa xuất hiện, nàng liền vèo một cái, chui vào trong ngực của Giang Chu.
Có điều, mặc dù là như vậy, nhưng dục vọng muốn xem của nàng vẫn cháy hừng hực.
Nàng nằm ở trong ngực Giang Chu, rồi liếc mắt nhìn trộm màn hình.
Như vậy thì nàng sẽ cảm thấy an toàn hơn một chút.
Dù cho cương thi hay ma quỷ có xuất hiện thật, thì có lẽ bọn nó cũng ăn chồng của nàng trước.
Có điều… Phùng Tư Nhược chợt nhớ đến mùa hè trước kia, đám muỗi kia cũng chỉ đốt nàng chứ không thèm đốt Giang Chu.
Vậy nếu như có cương thi hoặc ma quỷ gì gì đó, nói không chừng cũng sẽ cảm thấy máu mình ngọt hơn nha.
Phùng ngốc manh nghĩ đến đây thì bỏ cả chân vào trên người Giang Chu luôn.
Giống như cơ thể tiếp xúc càng nhiều thì nàng sẽ càng cảm thấy an toàn hơn vậy.
Bởi vậy, trải nghiệm xem phim của Giang Chu trở nên cực kỳ quỷ dị.
Không phải bị ôm chặt lấy cánh tay, thì chính là bị cái mông nhỏ của Phùng Tư Nhược nghiền ép.
Có đôi khi ngực của hắn lại bị công kích bởi đầu của đối phương.
Thế cho nên, qua quá nửa bộ phim rồi, nhân vật chính vẫn còn chưa thấy máu, nhưng Giang Chu cảm thấy toàn thân mình đã bị Phùng Tư Nhược đánh cho sưng lên rồi.
“Con bé chết tiệt này, không được nhúc nhích.”
“Em sợ nha…”
Giang Chu đưa tay ôm nàng vào trong lòng: “Sợ thì không xem nữa, chúng ta xem phim yêu đương sân trường đi.”
Phùng Tư Nhược lại lắc đầu như trống: “Em muốn xem, anh phải xem với em.”
“Em thật đúng là!”
“Lần sau anh không ở nhà thì em sẽ em phim tình cảm, nhưng nhất định phải có anh ở đây thì em mới dám xem phim kinh dị.”
Giang Chu nhịn không được mà vươn tay ra, xoa bóp cho nàng thở dốc: “Anh không ở đây thì em sẽ sợ đúng không?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Anh không ở đây thì em không dám xem.”
“Được rồi, vậy thì xem tiếp, nhưng em không được lộn xộn.”
“Em biết rồi.”
Phùng Tư Nhược ngồi ở trên đùi hắn, ôm lấy cổ hắn, toàn thân đều rúc vào trong ngực hắn.
Tuy tính cánh của nàng đáng yêu lại hướng nội, nhưng dáng người lại như ngự tỷ.
Chiều cao tầm 1m7, cặp đùi thon dài mà cân xứng.
Cho nên nàng không thể nào rúc hết vào trong lòng của Giang Chu, đôi chân nhỏ kia chỉ có thể khoác lên tay vịn của ghế sô pha.
Hôm nay nàng mặc một bộ quần áo ngủ màu trắng, cổ áo hơi rộng để lộ một mảnh trắng nõn.
Núi non trùng điệp, sóng cả mãnh liệt.
Nhất là cái eo thon gọn mảnh khảnh này, quả thực là có thể để con gái khắp thiên hạ phải hâm mộ chết.
Giang Chu nhìn từ góc độ này xuống gò má của nàng, có thể nhìn thấy đôi mắt sáng rực và sống mũi rất cao của nàng.
Hàng mi dài cong vút hơi run run, quả thực là xinh đẹp đến không chịu nổi.
Giang Chu nuốt nước miếng, tay nhịn không được mà bắt đầu có tư tưởng riêng.
“Không muốn, ngứa…”
“Em xem là được, ngoan, đừng nhúc nhích!”
Ánh mắt Phùng Tư Nhược bỗng nhiên trở lên mê ly, quay đầu lặng lẽ nhìn Giang Chu.
Nét mặt của nàng có chút hồn nhiên và đáng yêu, ánh mắt trong suốt như mặt hồ.
Sau đó, nàng nhìn chằm chằm vào tên phần tử xấu đang ôm mình một lúc, bỗng nhiên lại hôn vào miệng Giang Chu một cái.
Một lúc sau, Phùng Tư Nhược và Giang Chu hơi nhẹ nhàng tách ra, cái chân ở trên tay vịn ghế sô pha còn không nhịn được mà đạp hai cái.
“Sao tự nhiên lại hôn anh?”
“Em yêu anh!”
Giang Chu đưa tay xoa đầu nàng: “Dạo này em nói mấy từ này rất nhiều nha.”
Phùng ngốc manh cắn môi: “Trước kia em không dám nói, bây giờ bù lại.”
“Lúc nào?”
“Khi anh dẫn em đi dạo bên hồ, em đã muốn nói yêu anh.”
Giang Chu chậc chậc một tiếng: “Hóa ra em có mưu đồ bất chính với anh từ khi đó rồi à?”
Phùng Tư Nhược nhăn mũi một cái: “Không phải lần anh hẹn em ra, mà là lần anh dẫn em ra đó.”
“Còn nữa không?”
“Khi anh đi công tác về, em chờ anh ở trước cửa, muốn nói yêu anh.”
“Anh nhớ rồi, lúc đó em còn đưa anh một viên kẹo.”
“Em viết yêu anh ở trong viên kẹo đó.”
“Viết chỗ nào?”
Phùng Tư Nhược nghĩ ngợi một chút: “Em bóc vỏ kẹo ra, rồi dùng bút viết lên trên đó.”
Khóe miệng Giang Chu nhịn không được mà co quắp một cái: “Viết bằng bút gì?”
“Dùng bút trung tính.”
“Con bà nó, cái đồ chơi đó có độc đấy!”
“…”
Phùng Tư Nhược cắn môi, cố gắng không để cho mình bật cười.
Giang Chu nhìn thấy một màn này, không khỏi híp mắt lại.
“Phùng Tư Nhược, em giỏi lắm, bây giờ còn học được gạt người rồi à?”
“Còn cả khi ở trên đu quay khổng lồ nữa, khi đó em muốn nói cho anh biết, em vô cùng yêu thích anh.”
“Nói tiếp.”
“Khi anh đến nhà em để gặp em, em rất thích anh.”
“Vậy lần ở bệnh viện thì sao?”
“Lần đó thì không, anh cởi cúc áo của em.”
“???”
Chỉ mười phút ngắn ngủi, Phùng Tư Nhược nói rất nhiều câu em yêu anh, em thích anh.
Tất cả những câu yêu thích mà nàng nói từ nhỏ đến lớn, còn không nhiều bằng mười phút ngắn ngủi này.
Nàng không biết mệt mỏi, cũng không chịu dừng lại.
Chương 1046 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]