Lúc này, sắc trời đã đen ngòm.
Đám sinh viên đều đi ra ngoài ăn cơm hoặc đi dạo phố, rất đông, cũng rất chen chúc, thậm chí còn hơi ồn ào náo nhiệt.
Phùng Tư Nhược đứng ở cổng trường, một loại cảm giác khẩn trương từ từ xông lên đầu nàng.
Nhất là đám sinh viên cười cười nói nói đi qua đi lại, âm thanh huyên náo không ngừng vờn quanh bên tai nàng.
Phùng Tư Nhược hoảng hốt ngồi xổm xuống đắt, rồi gắt gao co ro lại.
Nàng giống như một con thỏ nhỏ, đang bị một đàn sói đói vây quanh vậy.
Bả vai nàng run nhẹ, biểu hiện nội tâm sợ hãi của nàng.
Mãi cho đến khi một âm thanh giống như tiếng trời xuất hiện ở bên tai nàng.
“Đi ra ngoài chơi cả ngày, còn dám cho mình leo cây, giờ còn biết trở về?”
Phùng Tư Nhược ngẩng đầu lên: “Thật…xin lỗi.”
Giang Chu ngắc tay một cái: “Đi, lên xe.”
“Đi chỗ nào?”
“Đi lung tung, nhưng nhất định phải đi dạo.”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Bạn giận à?”
Giang Chu lắc đầu: “Chỉ là mình cảm thấy buổi hẹn hò đầu tiên bị cắt đứt thôi, đây không phải là một điềm tốt, cho nên phải nhân lúc ngày hôm nay vẫn chưa trôi qua, để bù bắp lại.”
“Mình không mang kẹo…”
“Ngày hôm nay bạn chính là kẹo, tức giận thì sẽ ăn bạn.”
Phùng Tư Nhược nghe đến đó thì lại luống cuống, nhưng rất nhanh, nàng lại như trút được gánh nặng.
Nàng biết Giang Chu không ăn thịt người, đó chỉ là nói đùa thôi.
Biết nói đùa, chứng tỏ là Giang Chu đã không giận mình.
Vì vậy, nàng ngồi vào ghế bên cạnh tài xế, trong mắt viết đầy tò mò.
“Đây là lần đầu tiên bạn ngồi xe của mình à?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Có thể phun khí nén không?”
Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Không có vấn đề, vậy mình cho bạn trải nghiệm xe bay QQ phiên bản đời thực nhé.”
“…”
Hai mắt Phùng Tư Nhược trợn tròn vo.
không lâu sau, một tiếng động cơ cuồng dã vang lên trên đường cái.
Giang Chu đạp mạnh chân ga, đẩy số liên tục.
Bằng lái của hắn, đêm qua đã bị Sở Ngữ Vi làm mất hơn phân nửa, giờ dùng phần còn lại trên người Phùng Tư Nhược cũng coi như là công bằng.
Lúc này, khóe miệng Giang Chu cong lên một vệt cười xấu xa.
“Sao nào, vui vẻ không? Bạn học Phùng?”
“Vui vẻ!”
Ừm! Hả?
Vui vẻ?
Vui vẻ thật hay vui vẻ giả?
Giang Chu thừa dịp giảm tốc độ để bẻ cua, liền quay đầu sang, không ngờ Phùng Tư Nhược thật sự đang cười khanh khách.
Sao hắn cảm giác cô bé này có chút vui buồn thất thường nhỉ.
Nhìn thấy người còn sợ, giờ phóng xe như bay thì lại không sợ chút nào?
Toyota lao nhanh trên đường cái như một tia chớp.
Đèn xanh đèn đỏ ở phía trước không ngừng lóe lên.
Tốc độ này khiến cho hai người giống như đang bay trên bầu trời vậy.
Mãi đến tầm 30 phút sau, chiếc xe mới từ từ chậm lại.
Phùng Tư Nhược “yeah” lên một tiếng, đôi mắt to hí hửng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đây là một nơi không quá phồn hoa, ngay cả đèn đường cũng bị thiếu mất vài cái.
Chung quanh yên tĩnh mà bao la, nhưng thỉnh thoảng lại có vài tiếng trầm muộn vang lên, vẫn có thể nhìn thấy mấy chiếc máy đào đang tăng ca ở phía xa xa.
Giang Chu dừng xe xong, chậm rãi bước xuống xe.
“Bạn học Phùng, chuẩn bị xong chưa?”
Phùng Tư Nhược tò mò nhìn Giang Chu: “Đây là nơi nào?”
“Đây là một khu vui chơi.”
Nghe thấy ba chữ khu vui chơi, trái tim nhỏ của Phùng Tư Nhược không khỏi nhảy lên vài cái.
Một người bệnh có chứng sợ đám đông, không dám nói câu nào với những người xa lạ, nói chuyện với người quen còn đỏ mặt.
Ngay cả nơi đọc sách như trường học mà còn sợ hãi, thì cho dù nàng có gia tài bạc triệu, cũng không thể nào đi đến khu vui chơi được.
Phùng Tư Nhược hoảng hốt sợ hãi, nhỏ giọng nói một câu: “Không có ai đâu nhỉ?”
Giang Chu gật đầu: “Ừm, nơi này phải 18 tháng 10 mới khai trương, trong khu vui chơi bây giờ, ngay cả quỷ cũng không có.”
“Ngày 18?”
Phùng Tư Nhược sợ hết hồn.
Hóa ra hôm nay vẫn còn chưa đến thời gian khai trương nữa kìa.
Thảo nào nàng nhìn ngó mãi mà vẫn không thấy ai.
Chỉ là, Giang Chu mang mình đến đây để xem thôi à?
Nhưng vậy cũng tốt.
Chỉ cần xem thôi cũng rất tốt rồi.
Phùng Tư Nhược nhìn sân vui chơi đen như mực ở trước mắt, trong mắt viết đầy mơ ước.
“Ngẩn người làm gì, đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Đi đến khu vui chơi, đương nhiên là để chơi rồi.”
Giang Chu cất bước đi đến trước cửa, lấy một thanh sắt ra, rồi giả vờ loay hoay một lúc.
Ngay sau đó, khóa liền mở, cửa cũng mở luôn.
Phùng Tư Nhược sợ hãi: “Bạn … bạn là tên trộm…”
Mặt Giang Chu lập tức đen xì: “Mình còn tưởng bạn sẽ khen mình vài câu, sao lại còn nói xấu mình?”
“Mở khóa!”
“Đúng vậy, mình tự mở ra mà còn không biết sao?”
Phùng Tư Nhược đứng ở ngoài cổng, ngó vào bên trong thăm dò.
Khu vui chơi này không có một bóng người, nhưng tất cả cơ sở giải trí đều rất đầy đủ.
Chỉ là ánh sáng không rõ, nên đứng ở ngoài cũng không nhìn thấy thứ gì.
“Có thể đi vào sao?”
Giang Chu gật đầu: “Đi vào thôi, bị bắt thì mình gánh tội thay cho bạn, yên tâm đi.”
Phùng Tư Nhược nghe xong, liền kéo góc áo của Giang Chu: “Không cần nữa…”
“Vì sao? Đến cũng đến rồi.”
“Không muốn bị bắt.”
Giang Chu xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, đưa tay kéo nàng đi vào.
Chương 150 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]