Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 153: CHƯƠNG 153: LIẾM CẨU SẼ CÓ MÙA XUÂN?

Hai mươi phút sau, Giang Chu lái xe về đại học Thượng Kinh, Phùng Tư Nhược xuống xe, chạy đến cửa ký túc xá liền dừng lại.

Sau đó, nàng quay đầu, lẳng lặng nhìn Giang Chu, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng đong đưa.

Giang Chu biết, nàng đang bảo mình đi trước, nàng chờ mình đi rồi mới đi lên phòng.

Cô bé này tuy rất hướng nội, hơn nữa còn rất trì độn trên phương diện tình cảm, nhưng nàng vẫn đang học tập, vẫn đang tiến bộ.

Giang Chu cũng không nhiều lời, liền lái xe trở về ký túc xá nam.

Lúc này, đã là 10 giờ tối.

Từ Hạo Đông, Trương Nghiễm Phát và Cao Văn Khải đều ở trong phòng.

Hai người trước đang ngồi chung một chỗ, bổ sung bài tập ngày mai phải trình bày trước cả lớp.

Mà Cao Văn Khải thì châm điếu thuốc, yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ông về rồi à?”

Giang Chu gật đầu: “Về rồi, đang ở phòng mà ông giả vờ trưởng thành cái gì?”

Cao Văn Khải chỉ chỉ ra ngoài ban công: “Vừa mới giặt quần áo cho cô ấy, tâm trạng không được tốt lắm.”

“Ồ!”

Giờ Giang Chu cũng lười nói Cao Văn Khải.

Trước kia đã nói nhiều rồi, nói đừng theo đuổi bà chị này nữa, nói là ông bị lừa gạt rồi, nhưng mà nói bao nhiêu lần cũng có ích gì đây, tên này cũng có nghe đâu.

Nhưng lúc này, Trương Nghiễm Phát bỗng nhiên vứt gói khoai tây chiên ở trên bàn vào trong thùng rác.

Cao Văn Khải sửng sốt: “Khoai tây chiên ngon lành như vậy, ông vứt đi làm gì?”

“Bóc hai ngày rồi mà vẫn không ăn hết, ỉu rồi.”

“Con bà nó, ông không ăn thì để tôi ăn, tôi cmn còn chưa ăn cơm đây này.”

“Ông nói thật hay giả?”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của ba tên bạn cùng phòng, Cao Văn Khải nhặt gói khoai tây chiên trong thùng rác lên ăn.

Từ Hạo Đông sợ hết hồn: “Trừ Giang Chu ra, thì ông là kẻ lắm tiền nhất phòng mình, thế mà ông lại nhặt khoai tây chiên Trương Nghiễm Phát đã vứt đi lên ăn?”

“Lãng phí lương thực mới là đáng xấu hổ, các ông hiểu không?”

Trương Nghiễm Phát không nhìn nổi: “Ông chưa ăn cơm thì tôi có thể gọi đồ ăn ngoài cho ông, cần gì phải vậy chứ?”

Hai mắt Cao Văn Khải lập tức sáng lên: “Thật chứ? Con bà nó, Nghiễm Phát, ông đúng thật là anh ruột của tôi.”

“Lần trước đi nhà ăn ông cũng trả tiền, để xem nào, gọi cho ông món gì bây giờ.”

Đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên cầm điện thoại di động của Trương Nghiễm Phát lên.

Ba người đều hơi kinh ngạc, không biết Giang Chu định làm gì.

“Từ từ rồi gọi đồ, chúng ta tâm sự đã.”

Giang Chu xách cái ghế qua ngồi: “Văn Khải, bây giờ mới là mùng 10, phí sinh hoạt tháng này của ông đâu rồi?”

Cao Văn Khải nghe thấy vấn đề này thì cười mỉa một tiếng, không nói gì nữa mà tiếp tục ăn khoai tây chiên.

“Rốt cuộc có phải anh em hay không? Tôi hỏi ông, phí sinh hoạt tháng này của ông đâu rồi??”

Cao Văn Khải bị tiếng kêu này của Giang Chu dọa sợ: “Tôi…tôi cho đàn chị vay rồi, cô ấy nói là muốn mua tài liệu học tập, phí sinh hoạt không đủ dùng.”

“Cho vay bao nhiêu?”

“Trên người tôi còn thừa 1800 đồng, đưa hết luôn rồi.”

Giang Chu cười nhạo một tiếng: “Cô ta cầm tất cả phí sinh hoạt của ông, lại để ông nhặt đồ ăn trong thùng rác ăn?”

Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát nghe đến đây cũng nhíu mày: “Ông bị ngu à? Bà chị đó là tên lừa gạt!”

“Không phải!” Cao Văn Khải rụt cổ lại: “Là tôi nói là mình còn tiền, không cần cô ấy trả sớm.”

Giang Chu gật đầu, trả điện thoại di động lại cho Trương Nghiễm Phát: “Vậy thì không trách người ta, bản thân ông đã nguyện ý, thì chết đói cũng phải chịu.”

“Tôi là đàn ông, không chết đói được.”

Giang Chu châm điếu thuốc lên, quay lại giường nằm, không thèm để ý đến tên này nữa.

Cao Văn Khải do dự một chút: “Nghiễm Phát, ông đặt đồ ăn cho tôi chưa?”

Trương Nghiễm Phát cũng thở dài: “Chờ khi nào ông đòi được tiền, thì tôi mời toàn bộ phòng chúng ta đi ra ngoài ăn.”

“Các ông rốt cuộc có phải anh em hay không?”

“Cũng bởi vì là anh em, cho nên chúng tôi mới không muốn ông bị cô ta lừa gạt.”

Cao Văn Khải tức giận đến vứt cả gói khoai tây chiên đi, trực tiếp leo lên giường nằm, che kín đầu.

Nhưng ba phút sau, cậu ta bỗng nhiên cầm điện thoại di động ngồi dậy.

“Nỗ lực sẽ có hồi báo, nỗ lực sẽ có hồi báo!”

“Đàn chị nói tối chưa ăn cơm, muốn rủ tôi đi ăn cơm.”

Cao Văn Khải nhảy xuống giường, mặc áo khoác rồi lao ra ngoài.

Từ Hạo Đông và Trương Nghiễm Phát mặt đầy kinh ngạc: “Liếm cẩu… thật sự có mùa xuân?”

Giang Chu lập tức nhíu mày: “Mấy ông mặc quần áo vào đi, chúng ta đi theo xem sao.”

“Haiz, tên đó đi hẹn hò, chúng ta đi theo làm gì?”

“Hẹn hò? Hẹn hò cái rắm!”

Từ Hạo Đông mặt đầy mờ mịt: “Rốt cuộc là thế nào?”

Giang Chu dập điếu thuốc vào gạt tàn: “Tôi vừa đi ăn cơm với Phùng Tư Nhược, nhìn thấy bà chị kia đang ăn cơm trong nhà hàng Pháp với bạn trai.”

“Ủa? Văn Khải nói là cô ta chưa ăn cơm cơ mà?”

“Đúng thế, vậy ông nghĩ xem, tại sao cô ta lại nói dối? Còn bỗng nhiên hẹn Văn Khải đi ăn cơm?”

Trương Nghiễm Phát mở to mắt mà nhìn: “Là gọi Văn Khải qua trả tiền? Cái đệch, ghê tởm như vậy sao?”

Giang Chu mặc quần áo tử tế: “Không thể để tên đó làm công tử bạc liêu nữa, đi thôi.”

“Được được được, bọn tôi thay quần áo luôn đây.”

Chương 153 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!