Mục Tiêu Tiêu nhất thời há hốc mồm: “Từ phía bắc thành phố đến phía nam thành phố? Nhưng tổ thị trường chỉ có tôi và Tĩnh Nguyệt mà.”
Giang Chu quay đầu liếc nhìn Mục Tiêu Tiêu một cái: “Mời thêm người không được sao, đại học là không bao giờ thiếu người hai chân.”
“Vậy tôi sẽ làm người phụ trách tổ thị trường à? Ông chủ, anh là tốt nhất.”
“Mời tối nay đến phòng tôi để chúng ta trao đổi sâu hơn về vấn đề này, tôi phải thử năng lực nghiệp vụ của cô ra sao đã.”
Giang Chu vừa dứt lời, Tô Nam và Sở Ngữ Vi liền lườm hắn một cái.
Các nàng cảm thấy, Giang Chu dùng từ rất là đa dạng.
Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường, nhưng vào miệng Giang Chu lại mang theo nghĩa khác.
Còn trao đổi sâu hơn?
Trời mới biết sâu đến mức nào?
Cùng lúc đó, Quách Vĩ ở phía sau chỉ biết nhìn với ánh mắt ước áo.
Dẫn ba cô gái đi dạo phố mà còn có thể hài hòa như vậy.
Hài hòa thì cũng thôi đi, còn có thể nói những lời nói như vậy ở trước mặt hai người khác.
Nếu người như này mà đặt ở cổ đại, thì nhất định sẽ bị nhét vào lồng heo rồi thả trôi sông!
Nhưng khu cậu ta nhìn thấy ánh sáng lạnh lẽo ở trong mắt Sở Ngữ Vi, thì cậu ta lập tức không ước ao nữa.
Người, có bao nhiêu vợ cũng không quan trọng, quan trọng là…phải sống sót đã.
Quách Vĩ nuốt nước miếng, lại tiếp tục đi theo sau mấy người.
“Giang Chu, Giang Chu, bạn xem, cái này đẹp không này.”
Đi dạo được một lúc, Sở Ngữ Vi liền dừng bước trước một quầy bán đồ trang sức, nàng nhìn một đôi khuyên tai hình ngôi sao, trong mắt tràn đầy vui vẻ và mừng rỡ.
“Cô ơi, cái này bán thế nào?”
“50 đồng, cô bé rất có mắt nhìn nha.”
Sở Ngữ Vi nhìn thoáng qua Giang Chu: “Bạn nói xem, mình đeo cái này có đẹp hay không?”
Giang Chu vừa muốn đi qua, thì đã bị Quách Vĩ kéo tay lại.
“Sao thế?”
Quách Vĩ nhỏ giọng nói: “Giả đấy, đừng mua, bạn cùng phòng với tôi từng mua rồi, căn bản không phải là bạc.”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Không phải bạc, vậy là sắt à?”
“Chắc là không phải, bọn tôi từng lấy nam châm thử rồi, không hút được, nhưng tuyệt đối không phải là bạc.”
“Được, tôi biết rồi.”
Giang Chu đi qua, cầm đôi khuyên tai lên ước lượng một chút.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt xinh đẹp của Sở Ngữ Vi tràn đầy dịu dàng, kết hợp với đôi khuyên tai này, đúng là không tệ.
“Ừm, ánh mắt không tệ, rất thích hợp đấy.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngữ Vi đỏ lên: “Mình đã nói là rất đẹp mà.”
Giang Chu nhìn nàng một cái: “Vậy mua cho bạn tôi này nhé?”
“Bạn…bạn mua cho mình á?”
“Đây chỉ là quà của bạn học thôi, không có ý nghĩa gì cả, không cần suy nghĩ quá nhiều.”
“Hừ, vậy mình cũng rất vui vẻ.”
Giang Chu vỗ đầu nàng một cái, rút 50 đồng đưa qua.
Sở Ngữ Vi sửng sốt một lát, ánh mắt nhìn Giang Chu đã nhu tình như nước.
Đây là lần đầu tiên nàng nhận được quà của Giang Chu.
Dù là lần tỏ tỉnh trước khi tốt nghiệp, thì Giang Chu cũng không chuẩn bị quà.
“Còn thích gì nữa không?”
“A, không… không cần nữa.”
“Vậy đi thôi, đừng cản đường người ta, con đường này cũng quá bé rồi.”
Mặt Sở Ngữ Vi đầy mừng rỡ, cầm đôi khuyên tai nhún nhảy về phía trước.
Quách Vĩ không khỏi nghi ngờ và khó hiểu: “Đã nói không phải bạc rồi mà, sao ông vẫn mua?”
Giang Chu chỉ chỉ vào Sở Ngữ Vi đang rất vui vẻ kia: “Ông cảm thấy 50 đồng tiền có thể mua được sự vui vẻ của một cô gái sao?”
“Điều này…”
“Chỉ cần không phải là sắt, vậy cô ấy sẽ không phát hiện được, cô ấy có thể sẽ vui vẻ một đoạn thời gian dài.”
Quách Vĩ suy tư một lúc: “Nhưng mà tôi cảm thấy mình vẫn bị lỗ?”
Giang Chu nhìn Quách Vĩ: “Tôi cảm thấy rất đáng giá khi nó có thể làm cho một cô gái vui vẻ.”
“Vậy sao?”
“Ông tự suy nghĩ đi.”
Giang Chu vỗ vỗ bờ vai của Quách Vĩ, rổi bước nhanh đuổi theo Sở Ngữ Vi.
Làm cho một cô gái vui vẻ, chính là rất giá trị…
Quách Vĩ chìm vào suy nghĩ.
Chẳng lẽ đây chính là khác biệt giữa mình và Giang Chu sao?
Rất nhanh, mọi người đã đi hết con phố ẩm thực này.
Đi dạo xong thì mọi người lại đói bụng.
Tắc đường một ngày, chỉ ăn có mấy cái bánh bao, mà đồ ăn nơi này lại không ngon lắm.
Bụng đói kêu vang là không thể tránh khỏi.
“Quách Vĩ, chúng ta đi ăn đồ nướng hay là ăn hải sản?”
Quách Vĩ sờ ví tiền của mình: “Vậy thì đi ăn hải sản ở Đại Tửu Lâu thôi, dù sao lâu lắm rồi ông mới đến thăm tôi.”
Giang Chu gật đầu thỏa mãn: “Vẫn là A Vĩ nhà mình hiểu chuyện.”
“Đó là đương nhiên, nhưng tôi có thể gọi đàn chị của tôi đến không?”
“Đệch, hóa ra là vì muốn tán gái à!”
Mặt Quách Vĩ tràn đầy ý cười, cậu ta đi xa một chút để gọi điện thoại cho đàn chị.
Mấy người Giang Chu thì đi vào một phòng riêng, gọi vài món ăn rồi bắt đầu chờ đợi.
Chỉ là việc kinh doanh của nơi này quá tốt, hơn nữa bọn họ cũng đến khá muộn, cho nên ngồi chờ mãi mà vẫn không thấy nhân viên mang đồ ăn lên.
Chương 173 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]