Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 204: CHƯƠNG 204: QUÀ TẶNG DẪN ĐẾN TRANH ĐẤU CHỐN HẬU CUNG! (3)

Lúc này, phía dưới ký túc xá nữ còn có một cô gái đang đứng, trên người cô gái này mặc một bộ đồ ngủ màu trắng đen, cô đang nhíu chặt mày mà nhìn cảnh tượng vừa rồi.

“Bạn học Phùng!”

Phùng Tư Nhược nghe thấy người gọi mình thì quay đầu nhìn qua.

Người gọi nàng chính là lớp trưởng lớp ba của học viện tài chính và kinh tế, Khúc Tiểu Nhã.

Khúc Tiểu Nhã vừa đi xuống múc nước, tình cờ nhìn thấy một màn vừa rồi.

Khúc Tiểu Nhã đi qua, quan sát Phùng Tư Nhược một chút: “Đó là ai vậy? Là Giang Chu sao? Giang Chu lại đến tìm bạn à?”

Phùng Tư Nhược gật đầu, nàng thấy hơi khẩn trương rồi.

Nàng và Khúc Tiểu Nhã cũng không thân, bình thường cũng không nói được vài câu.

Nói cách khác, thật ra nàng cũng không thân với ai cả, bởi vì nàng không quá hiểu chuyện chủ động kết bạn với người khác.

“Có người ở trong lớp đồn rằng, hai người đang hẹn hò với nhau, là thật sao?”

“Không có…”

Phùng Tư Nhược lắc đầu, cũng không biết nàng đang muốn biểu đạt cái gì.

“Mấy cái túi này là gì? Là quà Giang Chu tặng bạn à?”

“Mình…mình không nói được.”

Phùng Tư Nhược vội vàng cuống quít giấu túi ra sau lưng, lúc nãy Giang Chu có nói là không thể nói cho người khác biết.

Khúc Tiểu Nhã hừ một tiếng: “Mình xem một chút cũng không được sao, nhỏ mọn vậy!”

“Không thể xem được…”

Phùng Tư Nhược cúi đầu, nàng rất muốn chạy thật nhanh về phòng của mình, nhưng lá gan nàng lại rất nhỏ, nên không dám bỏ chạy.

“Cho mình xem đi, mình sẽ trả lại mà.”

“Không được mà…”

“Chỉ liếc một cái thôi, mình muốn xem Giang Chu tặng bạn cái gì.”

“Giang Chu nói là không thể cho người khác xem.”

Khúc Tiểu Nhã yên lặng một lát, liền vươn tay ra định cướp cái túi.

Nhưng đúng lúc này, có người bỗng nhiên đi xuống.

Nàng đứng ở chỗ không xa, lẳng lặng mà nhìn Khúc Tiểu Nhã.

Trong mắt của nàng còn có chút lạnh lẽo khiến cho người ta sợ hãi.

Nếu như Phùng Tư Nhược nhìn thấy ánh mắt này, nhất định sẽ khẩn trương mà không thở nổi.

Lúc này, Khúc Tiểu Nhã đã rút tay về, mỉm cười nói: “Hoàng Kỳ, sao bạn lại xuống đây?”

Hoàng Kỳ khoanh tay trước ngực: “Con người của tôi, rất thích đứng bên cửa sổ để quan sát những người ở bên dưới.”

Khúc Tiểu Nhã ồ một tiếng: “Mình và Phùng Tư Nhược đang nói chuyện phiếm tôi, bạn đi về trước đi.”

“Trò chuyện cái rắm, người ta đã không muốn cho bà xem, bà còn đòi xem?”

“Bạn…”

Khúc Tiểu Nhã không ngờ Hoàng Kỳ lại trực tiếp như vậy, vì thế liền trợn tròn mắt mà sửng sốt một chút.

Hoàng Kỳ nắm bàn tay nhỏ của Phùng Tư Nhược: “Khúc Tiểu Nhã, bà kiêu ngạo cái gì, tôi đã ngứa mắt bà lâu lắm rồi đấy.”

Khúc Tiểu Nhã tỏ vẻ tức giận: “Tôi chỉ muốn xem một chút thì làm sao? Có bí mật gì mà phải giấu kỹ như vậy chứ?”

“Bà còn ngụy biện à? Người ta không muốn cho bà xem, bà muốn quà thì đi tìm Giang Chu đi.”

“Ha ha! Tôi muốn? Vì sao tôi phải muốn quà?”

Hoàng Kỳ che chở cho Phùng Tư Nhược: “Bà thích Giang Chu, đưa thư cho người ta, kết quả lại không dám xuất hiện, bà tưởng tôi không biết sao?”

Khúc Tiểu Nhã không thừa nhận: “Tôi không biết bà đang nói cái gì, nhưng mà Giang Chu cũng không tặng quà bà đứng không? Vậy bà kiêu ngạo cái gì?”

“Ngày mai tôi sẽ đi mắng Giang Chu, hỏi tại sao lại không tặng quà cho tôi, bà có dám không?”

“Bà…bà đừng kiêu ngạo, có gì mà không dám chứ!”

Hoàng Kỳ xì một tiếng, nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Bạn học Phùng, chúng ta đi về phòng thôi.”

“Ừm.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, nắm tay Hoàng Kỳ đi vào hành lang, nàng và Hoàng Kỳ cũng khá quen.

Bởi vì hai người đã gặp trong bữa tiệc tối đón sinh viên mới, mà Giang Chu cũng có quan hệ rất khá với Hoàng Kỳ.

Mà bản thân nàng còn vì thế mà ghen tị nữa kìa.

“Sau này đừng có ở riêng với cô ta, cô ta rất hẹp hòi.”

Phùng Tư Nhược gật đầu: “Cám ơn bạn…”

Hoàng Kỳ tằng hắng một cái: “Có điều, bạn học Phùng này, bạn có thể rời khỏi Giang Chu không?”

“Hả?”

“Với dung mạo của bạn, ở cùng Giang Chu là quá thiệt thòi, bạn hẹn hò với mình đi.”

Phùng Tư Nhược sợ hết hòn, nàng còn tưởng rằng Hoàng Kỳ muốn cướp Giang Chu nữa, không ngờ Hoàng Kỳ lại muốn cướp bản thân nàng kìa.

Lần trước, trong bữa tiệc tối đón sinh viên mới, Hoàng Kỳ cũng đã nói như vậy rồi, nhưng khi đó nàng vẫn không hiểu, tại sao con gái lại muốn hẹn hò với con gái chứ?

“Được rồi, trêu bạn thôi, mau trở về phòng xem quà của bạn đi.”

Phùng Tư Nhược gật đầu, lại suy nghĩ một chút.

Khi Hoàng Kỳ còn chưa rời đi, nàng liền đưa cái túi nhỏ nhất cho Hoàng Kỳ.

Hoàng Kỳ ngẩn ra: “Làm gì vậy?”

Phùng Tư Nhược hơi khẩn trương: “Bạn…bạn không có quà, mình chia cho bạn một cái.”

Nếu như Giang Chu ở chỗ này, nhất định sẽ cười khóc.

Con bé ngốc nghếch này, hộp nhỏ không có nghĩa là nó rẻ! Đó là đồng hồ đôi trị giá 80 ngàn đó! Thật đúng là ngốc hết chỗ nói mà!

Lúc này, Hoàng Kỳ ôm lấy Phùng Tư Nhược.

“Ai, chẳng trách Giang Chu lại thích bạn như vậy mà!”

“Có điều, phần của mình, ngày mai mình sẽ tự đòi.”

Chương 204 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!