Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 222: CHƯƠNG 222: DỰ BÁO THỜI TIẾT? LÀM SAO GIỐNG NHƯ THƯ TÌNH VẬY? (2)

“Giang Chu!”

Giang Chu dừng bước: “Lại có chuyện gì?”

Viền mắt Sở Ngữ Vi đỏ lên: “Chị Vương nói đây là hàng thật, tại sao lại gạt mình?”

“Hàng thật thì hàng thật thôi, thật hay giả cũng cũng để đeo thôi mà, không ghét bỏ là được.”

Còn có cách nói chuyện này sao?

Sở Ngữ Vi suýt nữa bị mấy câu này của Giang Chu làm cho ngu người.

“Mình nói lại, tại sao bạn lại xài nhiều tiền cho mình như vậy?”

“Không vì sao cả, bạn đáng cái giá này thôi, lắm lời qua, thật đáng ghét.”

Sở Ngữ Vi cắn môi, nội tâm lại như có dòng nước ấm chạy qua.

Người con trai mà nàng thích chính là như vậy, luôn luôn giả vờ lạnh nhạt, không nói đạo lý, nhưng mỗi khi ở chung với người đó, bạn sẽ phát hiện ra, bạn căn bản không biết người đó tốt với bạn đến mức nào.

Sáng sớm hôm sau, bầu trời trong xanh, nhiệt độ lại thấp hơn hôm qua một chút.

Vì chuẩn bị cho đại hội đầu tư, Giang Chu liền lừa gạt Hàn Nhu, Tô Nam, Hoàng Kỳ và Phùng Tư Nhược đến phòng làm việc.

Một là để cho các nàng hỗ trợ chỉnh lý tài liệu.

Ngoài ra còn thu thập một ít tin tức của những người tham dự.

“Ông chủ, chúng ta viết có 2000 thương gia hợp tác với mình thật à?”

Giang Chu gật đầu: “Người của tổ thị trường đều đi ra ngoài rồi còn gì? Thương gia hợp tác cũng sắp đến 2000 rồi.”

Tô Nam vẫn gõ bàn phím: “Chẳng may người đầu tư muốn xem số liệu chân thực thì sao?”

“Có thể cầm được bao nhiêu tiền đầu tư còn chưa biết, cho nên không cần đắn đo chuyện này, bọn họ không ném hơn một triệu thì tôi còn cần thiết cãi cọ với bọn họ à?”

“Dù chỉ đầu tư 100 đồng thì cũng là tiền nha.”

Giang Chu duỗi người: “Hạng mục của một sinh viên trong đại hội đầu tư, tổng kim ngạch đầu tư sẽ không thể quá 10 triệu, cho nên thứ tôi quan tâm không phải là tiền.”

Tô Nam không hiểu: “Vậy vì sao anh lại coi trọng đại hội đầu tư này như vậy?”

“Là vì ấn tượng, mục đích chủ yếu của tôi là để cho giới kinh doanh trong Thượng Kinh có ấn tượng sâu sắc với mình, chờ đến khi tôi thật sự cần đầu tư, thì sẽ không cần phải cầm hạng mục đi gõ cửa từng nhà nữa.”

Tô Nam suy nghĩ một chút, đột nhiên bừng tỉnh: “Tôi hiểu rồi, chuyện giống như là trước khi anh gài bẫy ai đó, thì sẽ phải làm nền trước?”

“Cái ví dụ này cũng miễn cưỡng thỏa đáng, nói cho cùng thì hạng mục của chúng ta chỉ là một hạng mục trong trường học, trang web phát triển đến bây giờ cũng không chiếm được quá nhiều sự quan tâm, cho nên tôi chỉ muốn nói cho tất cả mọi người biết là, trong tay tôi đang có thứ này thôi.”

Trong khi nói chuyện, Hoàng Kỳ và Hàn Nhu liền đi vào.

Hai người ôm một chồng tài liệu rất to, mệt đến mức thở hồng hộc.

“Anh, bản kế hoạch cho người đầu tư xem đã in xong rồi.”

Giang Chu ngẩng đầu: “Vất vả rồi, hai người ngồi nghỉ ngơi một lát đi.”

Hoàng Kỳ vươn tay: “Tôi muốn phần thưởng!”

“Được, thưởng cho bạn một chén nước, em gái, đi rót cho cô ấy chén nước đi.”

Hàn Nhu vừa lau mồ hôi vừa đi rót hai chén nước.

Nàng uống một chén, chén còn lại thì đưa cho Hoàng Kỳ.

Lúc này, toàn thân hai người bọn họ đều là mùi mực in, trộn lẫn với mùi thơm cơ thể ở trên người họ, tạo thành một mùi rất dễ ngửi.

“Tư Nhược, bạn cũng uống nước đi này!”

Giang Chu rót chén nước, đưa qua phía sau.

Phùng Tư Nhược uống một hớp nhỏ, lại chỉ vào màn hình: “Số này không rõ ràng.”

“Đó là kim ngạch trả hàng, viết mơ hồ một chút sẽ có lợi cho chúng ta hơn.”

“Được rồi!”

Giang Chu mỉm cười xoa xoa đầu nàng.

Cô bé này đang ngồi cạnh Từ Ngọc Dung, hai người đang làm báo cáo tài vụ.

Nàng có xuất thân từ thiên kim tiểu thư của hào môn quý tộc, cho nên cũng khá mẫn cảm với mấy con số tài chính này, ngay cả Từ Ngọc Dung đã có kinh nghiệm thực tập mà có nhiều chỗ còn không bằng nàng.

Đối với đại hội đầu tư này mà nói, thì bản báo cáo tài vụ này là một thứ quan trọng nhất.

Bởi vì người đầu tư có thể sẽ nhìn trúng sáng ý và cấu của của bạn, nhưng xét cho cùng, thì họ cũng hy vọng hạng mục của bạn có thể kiếm tiền cho họ, nếu như không kiếm được tiền, thì dù hạng mục của bạn có mới mẻ, có thú vị đến đâu, thì cũng chỉ là cái rắm mà thôi.

Cho nên, làm tốt thứ này, ít nhất cũng thắng được một nữa rồi.

“Có mệt không?”

Phùng Tư Nhược lau mồ hôi ở chóp mũi: “Không mệt, sắp xong rồi.”

Giang Chu sờ sờ đầu của nàng: “Hay là đi nghỉ ngơi một lát với chị Từ đi?”

“Không cần, để chị ấy đi thôi.”

“Cũng được, dù sao những thứ này đều là lễ hỏi của bạn, bạn nên cố gắng một chút.”

Phùng Tư Nhược nghe thấy mấy chữ lễ hỏi thì trợn tròn mắt.

Cái từ này thật xa lạ, cũng thật là xa xôi!

Trong lúc nói chuyện, Nghiêm Vi Dân cũng đi bộ đến phòng làm việc, khi nhìn thấy người trong phòng đang cố gắng làm việc, mặt của chủ nhiệm Nghiêm tràn đầy vui mừng.

Nói thật, hạng mục này phát triển đến bây giờ cũng làm cho ông rất kinh ngạc.

Bởi vì Giang Chu chỉ là một sinh viên năm nhất, chỉ dùng thời gian hai tháng ngắn ngủi để tạo nên hạng mục này.

Hơn nữa, bây giờ đã mở rộng ra khắp tất cả trường đại học trong Thượng Kinh rồi, đây là một chuyện khiến cho người ta rất khó tin.

“Giang Chu, em đã chuẩn bị hồ sơ và tài liệu đầy đủ rồi chứ?”

Giang Chu đứng lên: “Cũng kha khá rồi, chủ nhiệm, ngài ngồi đi, em đi rót nước cho ngài.”

Chương 222 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!