Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 224: CHƯƠNG 224: XẢY RA CHUYỆN, GIANG CHU BỎ LỠ ĐẠI HỘI ĐẦU TƯ!

Sáng sớm hôm sau, khí trời cũng không tệ lắm.

Lúc này, chỉ còn ba tiếng nữa là đại hội đầu tư sẽ bắt đầu.

Giang Chu đem tất cả tài liệu cho vào cốp xe, sau đó ngồi uống trà trong phòng làm việc.

Tìm đầu tư nha, không phải ai đến sớm thì sẽ có thể nhận được nhiều hơn, cho nên Giang Chu cũng không sốt ruột.

Hắn định nghỉ ngơi một lát, bằng không thì đến đó cũng phải ngồi chờ.

Lúc này, Tô Nam, Hàn Nhu và Phùng Tư Nhược đều lục tục đi đến, vẻ mặt của mấy cô gái còn sốt ruột hơn Giang Chu rất nhiều.

“Ông chủ, anh có lòng tin không?”

Giang Chu nhìn Tô Nam: “Đây cũng là lần đầu tiên tôi làm chuyện này, thì lấy đâu ra lòng tin?”

Hàn Nhu xiết chặt đôi tay trắng như phấn: “Không sao đâu anh, chỉ cần anh lấy bản lĩnh lừa gạt người của mình ra là sẽ ổn thôi.”

“Đám người đầu tư đó đều là lão hồ ly, không phải loại người ngu xuẩn như Phương Thiên Tài có thể so sánh.”

“Vậy làm sao bây giờ nha?”

“Dù sao chuyện cũng đến trước mặt rồi, cứ nhắm mắt xông bừa là được, không kiếm được đầu tư thì chúng ta đóng cửa, không kinh doanh nữa.”

Vừa dứt lời, chuông gió ở cửa phòng bỗng nhiên vang lên.

Mấy người còn tưởng rằng Nghiêm Vi Dân đến, thế nhưng quay sang nhìn mới phát hiện là không phải.

Người đến là hai người đàn ông mặc đồng phục màu xanh sẫm, bọn họ đi vào phòng thì đảo mắt một vòng, sau đó liền đem ánh mắt đặt vào trên người Giang Chu.

“Xin chào, xin hỏi cậu là người phụ trách của nơi này sao?”

Giang Chu hơi kinh ngạc: “Các anh là…?”

“Chúng tôi là nhân viên thực thi pháp luật của cục giám sát an toàn thực phẩm, tôi là Đỗ Vĩ Lượng, hiện giờ có một cuộc điều tra cần cậu hỗ trợ.”

Mấy cô gái trong phòng nghe thấy câu này đều sửng sốt.

Dù sao các nàng đều là người chưa từng va chạm xã hội.

Trước kia cũng chưa bao giờ tiếp xúc với mấy cơ cấu của chính phủ như vậy cả.

Nhân viên thực thi pháp luật?

Đối với các nàng mà nói, thì câu nói này giống như là nghe được mấy câu nói trong phim truyền hình vậy.

Mà lúc này, Giang Chu nhíu mày lại, hắn bỗng nhiên có một dự cảm xấu.

Từ khi sáng lập trang web đến nay, tất cả mọi thứ hắn làm đều hết sức thuận lợi, không ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện rồi.

“Xin hỏi… các anh muốn điều tra chuyện gì?”

Đỗ Vĩ Lượng lấy một lá thư ra: “Chúng tôi nhận được đơn tố cáo, nói cậu có liên quan đến một sự kiện ngộ độc thực phẩm, nên chúng tôi cần dẫn cậu về hỗ trợ điều tra.”

Giang Chu cau mày đứng lên: “Tôi chỉ làm giao đồ ăn, ngộ độc thức ăn thì phải tìm nhà hàng hoặc tiệm cơm mới đúng chứ?”

“Chúng tôi đã phái người qua bên đó rồi, bên đó không có bất cứ vấn đề gì.”

“Người ngộ độc thì sao? Tình hình thế nào rồi?”

“Đang hôn mê, không thể tiếp nhận điều tra.”

“Chẳng lẽ các anh cho rằng, nguyên nhân trúng độc là do giao đồ ăn?”

Đỗ Vĩ Lượng mỉm cười: “Chúng tôi không có nói như vậy, nhưng vẫn hi vọng cậu có thể phối hợp điều tra.”

Giang Chu tiếp nhận lá thư lên xem một chút.

Hắn phát hiện một cái tên quen thuộc trong danh sách điều tra.

Tương Tử Hào, nhân viên của tổ giao hàng, người này không biết nói tiếng phổ thông, nguyện vọng lớn nhất là dẫn bạn gái đi ăn bò bít tết ở đường Thủy Nhai.

“Tương Tử Hào này đúng là nhân viên của tôi, anh ta nói thế nào?”

“Vấn đề này phải chờ chúng tôi hỏi xong thì mới biết được.”

Ánh mắt Giang Chu lấp lóe: “Các anh không đi tìm Tương Tử Hào? Trực tiếp đi tìm tôi?”

“Tương Tử Hào đang ở trên xe, bây giờ chỉ thiếu mỗi cậu thôi.”

“Thế nhưng chiều nay tôi phải giải quyết một chuyện hết sức quan trọng, chúng ta có thể đối thời gian khác không?”

Đỗ Vĩ Lượng vẫn mỉm cười: “Chỉ là hỗ trợ điều tra thôi, hỏi vài câu là được, sẽ không tốn quá nhiều thời gian của cậu.”

“Vậy bây giờ tôi có thể gọi điện thoại được không?”

“Chúng tôi không hạn chế cậu, nhưng vì tránh việc lãng phí thời gian, tôi kiến nghị cậu là đến nơi rồi gọi cũng được.”

Mí mắt phải Giang Chu bắt đầu giật điên cuồng.

Ngộ độc thức ăn sao?

Không thể nào trùng hợp như vậy chứ?

Đây tuyệt đối là có người đang chơi mình.

Cục an toàn thực phẩm sớm không đến, muộn không đến, hết lần này đến lần khác lại đến vào lúc này.

Đại hội đầu tư chuẩn bị bắt đầu rồi, là người nào đang muốn chơi chết mình đây?

“Anh, làm sao bây giờ?”

“Không có gì đâu, mọi người cứ mang tài liệu đến đại hội đầu tư đi, đừng lo lắng cho anh.”

Hàn Nhu nhìn hai nhân viên chấp pháp: “Các anh không có chứng cứ mà đã bắt người rồi à?”

Đỗ Vĩ Lượng lắc đầu: “Hiện giờ chúng tôi chỉ mời cậu ấy về hỗ trợ điều tra, chứ không phải bắt người.”

“Vậy các anh không thể hỏi vài câu ở đây luôn à?”

“Rất xin lỗi, qui định là phải dẫn người về, đó cũng là chức trách của chúng tôi.”

Giang Chu vỗ vỗ đầu Hàn Nhu: “Là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không được, mọi người đi trước đi.”

Tô Nam cũng rất lo lắng: “Nếu anh bỏ lỡ đại hội đầu tư thì làm sao bây giờ? Chúng ta đã chuẩn bị rất lâu rồi!”

“Bỏ lỡ chính là mệnh, có gì mà phải nói đâu.”

Giang Chu nói xong thì quay sang nhìn Phùng Tư Nhược, nàng cũng đang nhìn Giang Chu với ánh mắt lo lắng và khẩn trương, hai tay còn xiết chặt với nhau.

“Có sợ không?”

“Ừm…”

“Đừng sợ, chờ mình về sẽ mua kẹo cho bạn ăn.”

Giang Chu trấn an nàng một câu, lại mỉm cười với mấy cô gái.

Chương 224 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!