Giang Chu thở một ngụm khí lạnh ra, chuẩn bị trở lại trường.
Nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nàng đang đứng bên đường, mái tóc dài bay lượn trong gió.
Ngũ quan tinh xảo còn mang theo vẻ mừng rõ, lông mi khẽ hơi lên, hai trong mắt trong suốt như nước.
“Phùng Tư Nhược!”
Phùng Tư Nhược vừa tạm biệt cô của mình, nghe thấy tiếng gọi thì lập tức quay đầu lại.
Nàng nhìn thấy Giang Chu, liền lộ ra nụ cười ngọt ngào.
“Hôm nay bạn đi đâu? Tại sao không báo cho mình?”
Phùng Tư Nhược không nói chuyện, mà là cất bước lao qua.
Cô bé này trực tiếp nhào vào trong ngực của Giang Chu.
Sau đó lại dùng cái đầu nhỏ nhắn để cọ cọ lên ngực Giang Chu.
Một hơi thở ấm áp lập tức xuyên qua lớp quần áo rất dầy của Giang Chu.
Sau đó, nhẹ nhàng đánh vào trong lòng của hắn.
Hơi thở như lan, lại nóng bỏng như lửa.
Giang Chu ngẩn người ra.
Bàn tay giơ lên giữa không trung vẫn cứng đờ tại chỗ.
Đây là chuyện gì thế này?
Thế mà Phùng Tư Nhược lại chủ động ôm mình?
Chẳng lẽ hôm nay mình lại đẹp trai hơn ngày thường à?
Không thể nào, trời lạnh như vậy, mình còn sắp bị lạnh đến choáng váng rồi, đừng nói là đẹp trai, không xấu đã là may mắn lắm rồi.
“Làm sao vậy? Có ai bắt nạt bạn à?”
“Không có…”
Phùng Tư Nhược lắc đầu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Giang Chu.
Tuy bình thường hai con ngươi của nàng cũng rất xinh đẹp, nhưng lúc này, Giang Chu lại nhìn thấy đôi mắt của nàng sáng rực như sao trời.
Hắn rất ít khi nhìn thấy vẻ mặt này của Phùng Tư Nhược.
Lần thấy gần nhất, hình như là lần nói chuyện ở ven hồ, sau khi Khúc Tiểu Nhã nói thích mình thì Phùng Tư Nhược đã có vẻ mặt này.
Cho nên Giang Chu thật sự rất tò mò, rốt cuộc cô bé này làm sao đây?
“Bạn nhặt được tiền à? Sao mà lại vui vẻ như vậy?”
“Có thể yêu đương rồi…”
Giang Chu nghe không rõ lắm: “Hả? Bạn vừa nói gì cơ?”
Phùng Tư Nhược phồng má lên: “Không … không có gì!”
“Sao mình phát hiện ra hôm nay bạn cứ là lạ thế nhỉ.”
“Vui vẻ.”
Giang Chu xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng: “Được rồi, mình không hỏi nữa, mình đưa bạn về nhé?”
Phùng Tư Nhược nhét bàn tay nhỏ của mình vào lòng bàn tay của Giang Chu: “Giữ chặt mình…”
“Ừm, giữ chặt rồi, lần nào cũng giữ thật chặt.”
“Đừng bỏ mình lại…”
Giang Chu cũng không quá để ý: “Chỉ có vài bước chân thôi, làm sao mà rơi được chứ?”
Phùng Tư Nhược cũng không giải thích, nàng vô cùng vui vẻ mà đi cùng Giang Chu trở về trường.
Cùng lúc đó, trên chiếc Bentley màu đen ở cách đó không xa.
Phùng Y Vân nở một nụ cười, nhìn bóng lưng hai người rời đi.
Chắc là những gì cô nói ngày hôm nay , đã cho tiểu Tư Nhược rất nhiều can đảm.
Nhưng cũng chỉ giới hạn ở can đảm mà thôi.
Con đường sau này còn rất dài, sẽ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn và trắc trở.
Cô cũng hy vọng, vận mệnh có thể tốt hơn một chút với hai đứa bé này.
Không cầu thuận buồm xuôi gió.
Chỉ cầu có kinh không hiểm là được rồi.
“Đúng rồi, bạn ăn cơm tối chưa?”
Phùng Tư Nhược gật đầu: “Ăn với cô cô rồi.”
Giang Chu nghe thấy hai tiếng cô cô thì lập tức sửng sốt.
Hắn vẫn đang đoán là, chính cô cô của Phùng Tư Nhược gây chuyện trong ngày đại hội đầu tư, bây giờ lại nghe thấy Phùng Tư Nhược nhắc đến cô cô, nên khó tránh khỏi có chút khẩn trương.
“Cô của bạn nói gì rồi?”
“Không nói cho bạn biết.”
Phùng Tư Nhược vừa nói xong, bỗng nhiên thò tay vào trong túi.
Giang Chu còn tưởng nàng muốn móc kẹo ra cho hắn ăn, không ngờ nàng lại móc một cái hộp nhỏ.
Trong hộp là một cái đồng hồ đeo tay, Patek Philippe.
Mặt đồng hồ màu xanh lam, rất phù hợp với kim đồng hồ màu bạc óng.
Giang Chu liếc nhìn nhãn, chỉ thấy một số 7 ở đắng trước, phía sau là năm số 0.
700.000 một cái đồng hồ???
Điên rồi sao???
700 ngàn có thể gọi được bao nhiêu thức ăn ngoài!
“Bạn lấy tiền ở đâu để mua thứ này?”
Phùng Tư Nhược cắn môi: “Cô cô tặng.”
Giang Chu sửng sốt một chút: “Tặng bạn á? Tại sao lại tặng một chiếc đồng hồ nam cho bạn?”
“Là tặng cho bạn.”
“Hả?????”
Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên, nói lại một lần: “Là cô cô tặng cho bạn.”
Nghe rõ rồi.
Nhưng mà Giang Chu bây giờ rất choáng váng.
Đây là cô của Phùng Tư Nhược tặng cho mình??
Người này có ý gì?
Là đang cảnh cáo mình, thời gian sống của mình không còn nhiều à?
Hay là chỉ cho mình thời gian một ngày để rời khỏi Phùng Tư Nhược?
Sau khi trở về ký túc xá.
Gió lạnh bên ngoài vẫn đang náo loạn như yêu tinh.
Giang Chu nhìn chiếc Patek Philippe trong tay, tâm trạng của hắn đang vô cùng trầm trọng.
Quả nhiên cô cô của Phùng gia biết sự tồn tại của mình.
Vậy chuyện đại hội đầu tư kia đã có thể xác định rồi.
Bằng không thì mấy chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.
Có thể trùng hợp đến mức này sao?
Giang Chu không tin mấy chuyện này không có liên quan gì với nhau.
Nhưng rốt cuộc cô cô của Phùng Tư Nhược có ý gì?
Tại sao lại bảo Phùng Tư Nhược mang về cho hắn một chiếc đồng hồ 700 ngàn?
Rời khỏi cháu gái tôi, cái đồng hồ này sẽ là của cậu?
Không thể nào, bây giờ hắn còn chướng mắt 700 ngàn đây.
Giang Chu cầm đồng hồ lên xem, trong lòng hắn luôn cảm thấy bất an.
Cô của Phùng Tư Nhược đã ra tay một lần, nếu không phải mình thông minh, thì có lẽ đã thật sự ngã nhào rồi.
Lần này lại ra tay, còn tặng một chiếc đồng hồ.
Tuy Giang Chu là một người rất thông minh, nhưng hắn cũng không hiểu đây là chiêu trò gì nữa.
Chẩng lẽ khi mình điều chỉnh thời gian, thì mặt đồng hồ này sẽ có Bạo Vũ Lê Hoa Châm bắn ra?
Chắc chắn không thể nào đâu, cô của Phùng Tư Nhược sẽ không nghịch ngợm như vậy đâu.
Đúng không… nhỉ?
Giang Chu đột nhiên cảm thấy đầu óc của mình không đủ xài.
Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]