Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 260: CHƯƠNG 260: TỪ CHỨC, LOLI XINH ĐẸP MUỐN TỪ CHỨC!

Thời cổ có Tiêu Hà đuổi theo Hàn Tín dưới ánh trăng.

Thời nay có Giang Chu đuổi theo Tô Nam dưới ánh trăng.

Hai người một trước một sau, trực tiếp chạy đến đường cái trong sân trường.

Sau đó, một người đứng ở đường bên này, một người đứng ở đường bên kia.

Hai người ngưng mắt nhìn lẫn nhau.

Một người là rất bất đắc dĩ, một người là đang thở phì phò.

“Anh đừng qua đây, qua đây là tôi sẽ từ chức.”

“Từ cái em gái cô, to gan thật, dám uy hiếp cả ông chủ thân ái của cô à?”

Tô Nam ở dưới đèn đường nhìn về phía Giang Chu: “Ông chủ bất lương, cả ngày chỉ biết giả vờ tình cảm để nghiền ép nhân viên, cho tôi còn không thèm nữa là!”

Giang Chu thở hổn hển, lại có chút bất đắc dĩ: “Được, cô muốn từ chức thì từ chức, nhưng cũng phải ăn xong bữa cơm tất niên này rồi mới từ chức chứ?”

“Hừ, ăn thì ăn!”

“Tôi còn tưởng rằng cô sẽ nói không ăn nữa cơ.”

“Dựa vào cái gì mà không ăn? Trước khi từ chức thì tôi phải nghiền ép anh một trận đã!”

Cùng lúc đó, trong phòng làm việc.

Bàn làm việc và máy tính đã bị dọn qua một bên, chính giữa phòng cũng có một cái bàn tròn giống như bên căn nhà cục gạch.

Lúc này, Hàn Nhu, Hoàng Kỳ và Phùng Tư Nhược đang ngồi cùng nhau.

Đối diện còn có Sở Ngữ Vi, nàng cũng nhận được điện thoại của Giang Chu, liền đã chạy từ đại học Thanh Bắc qua bên này.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng đến phòng làm việc của Giang Chu.

Cho nên tỏ ra rất tò mò với những thứ ở trong này.

Đương nhiên, nàng không chỉ tò mò về phòng làm việc này, mà còn tò mò với từng cô gái ngồi trong phòng này nữa.

Trong số này, nàng chỉ biết mỗi Hàn Nhu.

Lần trước mọi người đã cùng nhau đi về nhà.

Nàng cũng từng gặp Hoàng Kỳ một lần, đó là ngày khai giảng, nàng và Giang Chu đi dạo phố ẩm thực thì vô tình gặp được cô gái này.

Còn Phùng Tư Nhược thì nàng hoàn toàn chưa từng gặp mặt.

Nhưng nàng rất kinh ngạc, tại sao trên thế giới này lại có thể có một cô gái xinh đẹp như vậy chứ?

Nhất là cặp mắt trong suốt lấp lánh như những viên pha lê kia.

Mà giờ phút này, Hoàng Kỳ và Phùng Tư Nhược đều đang vụng trộm đánh giá Sở Ngữ Vi.

Tướng mạo và phong thái của cô gái đều có thể liều mạng với Phùng Tư Nhược.

Chỉ là thiếu một loại cảm giác điềm đạm đáng yêu, ngây thơ u mê của Phùng Tư Nhược mà thôi.

Có điều, dù là như vậy thì Hoàng Kỳ cũng cảm thấy áp lực không nhỏ.

Bởi vì, luận dung mạo thì Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi đã xem như là đỉnh phong rồi.

Hơn nữa, Hoàng Kỳ còn biết Sở Ngữ Vi có quan hệ không cạn với Giang Chu.

Bởi vì hôm trên phố ẩm thực đó, nàng đã nghe thấy rõ ràng là Sở Ngữ Vi gọi Giang Chu là ba ba.

“Bạn học, bạn có quan hệ gì với Giang Chu vậy?”

Sở Ngữ Vi cắn môi đỏ: “Mình là bạn học cấp ba của Giang Chu.”

Hoàng Kỳ kinh ngạc: “Chỉ là bạn học thôi á?”

“Ừm…”

Ba cô gái trong phòng nghe thấy câu này đều thở phào nhẹ nhõm.

Đầu tiên là Hoàng Kỳ, nàng vốn đã không tranh được với Phùng Tư Nhược rồi, bây giờ lại thêm một cái Sở Ngữ Vi nữa thì càng xong đời.

Thứ hai là Phùng Tư Nhược, nàng là thảm nhất, đến tranh cũng không biết tranh.

Thứ ba chính là Hàn Nhu, nàng không vì gì khác, mà chỉ là không muốn anh trai mình sẽ chết vào ngày cuối cùng của năm 09 thôi, hơn nữa còn là bị mấy cô gái liên thủ cào đến chết.

Lúc này, Sở Ngữ Vi cũng hỏi lại một vấn đề mà nàng muốn biết nhất: “Vậy còn bạn? Bạn có quan hệ gì với Giang Chu?”

Hoàng Kỳ trầm ngâm một lát: “Cũng không khác gì, mình và Giang Chu là bạn học cùng lớp thôi.”

“Cũng chỉ là bạn học thôi á?”

“Ừm, bạn học rất thân thiết.”

Sở Ngữ Vi nghe đến đây cũng thở phào nhẹ nhõm mọt hơi.

Rất tốt, mọi người đều là bạn học thôi.

Bạn học là tốt nhất!

Nàng cũng không nghi ngờ chút nào.

Bởi vì sẽ không có ai nói dối trong trường hợp này cả.

Nếu như thật sự có người nào trong số các nàng là bạn gái chính thức của Giang Chu, vậy cô gái đó nhất định sẽ tuyên dương chủ quyền của mình ở trước mặt những cô gái khác, chứ chắc chắn sẽ không có ai khiêm tốn mà nói dối mình là bạn học cả.

Lúc này, Sở Ngữ Vi lại đem ánh mắt nhìn về phía Phùng Tư Nhược.

Cô gái này mang lại cho nàng áp lực rất lớn.

Bởi vì nàng vẫn luôn rất tự tin với dung mạo của mình, nhưng đối mặt với cô gái này thì nàng vẫn vô thức mà muốn nhượng bộ lui binh.

“Vậy…”

Lúc này, Phùng Tư Nhược đã thấy hơi khẩn trương: “Mình cũng vẫn là bạn học.”

“Như vậy à, tất cả đều là bạn học à!”

Mọi người đều cười tủm tỉm, sau đó bầu không khí liền tràn đầy sự hòa thuận.

Nhưng Sở Ngữ Vi lại không nghe rõ một chữ kia.

Vẫn là bạn học, có nghĩa là sau này thì chưa chắc.

Hàn Nhu ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này thì mồ hôi lạnh đã rơi xuống, nàng rất muốn chạy ra ngoài hít thở không khí, thuận tiện tìm ông anh cặn bã nam của mình để đá cho vài cái.

Nhưng đúng lúc này, chuông gió trước cửa đã vang lên.

Tô Nam thở phì phò đi vào trong, cầm cốc nước trên bàn rồi uống cạn sạch.

“Sao thế? Có ai chọc giận em à?”

“Không ai chọc em cả, em muốn từ chức.”

Hàn Nhu nghe thấy thế thì liền lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hoàng Kỳ, Phùng Tư Nhược và Sở Ngữ Vi cũng nhìn qua bên đó.

“Vì sao lại từ chức?”

“Ngày nào cũng chỉ biết vẽ bánh, không nói câu nào thật lòng cả!”

Hàn Nhu suy nghĩ một chút: “Anh trai đã tặng em thẻ mùa đồ trị giá 10 ngàn đồng rồi cơ mà?”

Tô Nam nhìn Hàn Nhu: “Em cũng không phải loại người chỉ biết tiền tiền tiền!”

“Vậy em muốn cái gì? Để chị bảo anh ấy cho em?”

“Em…”

Tô Nam lấy danh thiếp của mình ra nhìn một chút.

Công nhận, tên Giang Chu chó má này vẽ ra một tương lai rất tươi sáng.

Phó tổng cơ mà!

Với tốc độ phát triển của hạng mục này, chỉ cần nàng không rời đi, thì chẳng mấy chốc sẽ trở thành một phú bà chân chính.

Vậy tại sao bỗng nhiên nàng lại muốn từ chức nhỉ?

Đó là bởi nàng suy nghĩ đến tương lai của mình dựa theo kế hoạch kinh doanh của Giang Chu, tất cả mọi thứ đều rất tốt, nhưng cuộc sống của nàng sẽ thiếu mất một thứ.

Nàng cũng không thể đem toàn bộ thanh xuân của mình gửi vào cái hạng mục này được chứ?

Nàng cũng là một cô gái mà.

Có cô gái nào mà không muốn yêu đương ngọt nào chứ?

Nàng là một loli xinh đẹp như vậy, lại phải trở thành một nữ cường nhân cô độc chỉ vì tên Giang Chu chó má kia sao?

Hơn nữa, Giang Chu chỉ cho nàng một lý do, đó là hạng mục không thể rời bỏ nàng.

Phi, cặn bã nam chết tiệt.

Rõ ràng tên đó muốn mình ở lại, để được xem nhảy múa và khiêu vũ cả đời mà! Nghĩ hay lắm!

Đinh linh linh!

Chuông gió lại vang lên, Giang Chu đẩy cửa đi vào.

Hắn đảo mắt một vòng, rồi ngồi xuống vị trí trống ở trên bàn.

Lúc này, ánh mắt của tất cả cô gái trong phòng đều rơi vào trên người Giang Chu.

“Anh, Tô Nam làm sao thế? Vì sao lại muốn từ chức rồi?”

“Kinh nguyệt thôi, tâm trạng buồn bực là rất bình thường, không có gì đâu.”

“Ồ, anh cũng biết rõ đấy nhỉ…”

Giang Chu ho khan một cái, vươn tay: “Nếu muốn từ chức thì trả danh thiếp cho tôi.”

Tô Nam hừ một tiếng: “Không, đồ đã đưa cho tôi chính là của tôi rồi.”

“Vậy rốt cuộc cô có muốn làm hay không?”

“Làm, tôi muốn tham ô hết tiền của anh, rút sạch tiền của công ty luôn.”

“Cô thấy mình thành thật như vậy ở trước mặt ông chủ có thích hợp không?”

“Tôi chính là muốn tham ô tiền của công ty đó, anh làm càng nhiều tôi sẽ trộm càng nhiều!”

“Tốt lắm, không hổ danh là nhân viên tốt nhất của tôi, có can đảm đấy.!”

Tô Nam ngạo kiều mà cầm đũa lên: “Sau này nhớ phải gọi tôi là Tô tổng.”

Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Tô tổng cái đầu cô, mau ăn của cô đi.”

“Tô tổng nói chuyện mà anh cũng dám chen miệng vào à?”

“Ai chen miệng vào, không phải cô vẫn nói được đấy à?”

Lúc này, đám người trong phòng vẫn không hiểu ra sao.

Không ai biết hai người này rốt cuộc bị làm sao.

Vì sao lại kỳ quái như vậy.

Có điều, nếu nói đến ăn cơm, vậy thì vẫn ăn cơm đi.

Rất nhanh, thời gian đã qua 12 giờ.

Năm cũ đã kết thúc, một năm mới đã bắt đầu.

Tuy trong trường học không thể chơi pháo hoa, nhưng tiếng pháo ở chung quanh lại dồn dập không ngừng.

Mấy người ăn cơm xong, ai liền trở về chỗ người đấy.

Lúc này, Tô Nam đang ngồi trên giường, nàng móc hộp danh thiếp ra xem một lần nữa.

Phó tổng!

Là phó tổng thật!

Nàng rút từng tấm danh thiếp ra để thưởng thức một phen.

Nhưng khi rút đến tấm cuối cùng, nàng bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Bởi vì mặt trên của tấm danh thiếp này không có gì cả.

Không, nó không phải danh thiếp, mà là một tấm thẻ.

Trên đó còn có một chữ được viết bằng bút máy.

“Need you too!”

Tô Nam nhìn một lát, liền nhét danh thiếp vào trong hộp.

Nàng cầm tấm thẻ này, nhếch miệng lên.

“Được rồi, coi như tên khốn này cũng có chút lương tâm, bằng không thì mình sẽ từ chức thật!”

Sau đó, nàng liền yeah một tiếng rồi nằm dài lên giường của mình.

Con gái luôn luôn cảm tình hơn con trai rất nhiều.

Có đôi khi, các nàng nghĩ rất đơn giản.

Chẳng qua là chỉ cần một lý do để tự thuyết phục bản thân mình thôi.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng ký túc xá bỗng nhiên bị người đẩy ra.

Mục Tiêu Tiêu vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng, trong tay còn cầm hộp danh thiếp của mình.

“Tô Nam Tô Nam, làm sao bây giờ, chị phân vân quá!”

Tô Nam ngồi dậy: “Làm sao vậy, chị muốn từ chức à?”

Mục Tiêu Tiêu thở dài: “Sang năm là chị học năm bốn rồi, phải chuẩn bị thi nghiên cứu sinh rồi.”

“Vậy chị có thể nói với Giang Chu mà, tên đó sẽ hiểu cho chị thôi, lúc nãy ăn cơm cũng nói rồi mà, tất cả đều là tự nguyện.”

“Chị biết là tự nguyện, nhưng trong lòng chị vẫn hơi băn khoăn và do dự.”

Tô Nam hơi mờ mịt: “Thi nghiên cứu sinh rất quan trọng mà, tại sao lại cảm thấy băn khoăn?”

Mục Tiêu Tiêu lấy một tấm thẻ nhỏ ra: “Bởi vì chị phát hiện ra, trong hộp danh thiếp còn có thứ này.”

“Em xem này, Giang Chu đã chân thành như vậy, chị cũng ngại không dám đi.”

Tô Nam cầm tấm thẻ mà Mục Tiêu Tiêu đưa cho, lại yên lặng một lúc lâu.

Đây cyngx là một tấm thẻ có một hàng chứ tiếng anh, dòng chữ tiếng anh này giống như đã từng quen biết.

Nàng dám cá là, năm giây trước mình vừa nhìn thấy xong.

“Giang Chu chó má, tôi muốn từ chức!!!!!”

“Hả? Em cũng muốn từ chức à!”

“Tên khốn này đều đưa thứ này cho tất cả mọi người, tên Hải Vương đáng chết này.”

Mục Tiêu Tiêu ngơ ngác: “Cuối năm rồi, ông chủ đứng lên nói vài câu tình cảm không phải là một chuyện rất bình thường sao? Chỉ vì lý do này mà em muốn từ chức á?”

Tô Nam nhìn Mục Tiêu Tiêu: “Tin tưởng em, từ chức chính là lựa chọn chính xác nhất.”

“Ồ…vậy được rồi.”

“Ngày mai sẽ đi từ chức!”

“Đầu năm đã đi từ chức rồi à?”

“Em đã không chờ được nữa rồi, giờ em chỉ muốn từ chức thôi!!”

Chương 260 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!