Giang Chu nói xong liền quay người chui lên xe taxi.
Nói đùa cái gì, ngày mai sẽ thi cuối kỳ rồi, đêm nay không quay về học tập thì thi kiểu gì?
Dùng dung mạo đẹp trai này để thi à?
Hắn cũng không muốn cầm một đống điểm 0 trở về quê ăn tết.
Mặt trời vừa lặn, gió lạnh chợt nổi lên.
Giang Chu thuận lợi chạy về đại học Thượng Kinh.
Có điều, một người học tập thì rất vô nghĩa.
Cho nên hắn liền hẹn Phùng Tư Nhược và Đinh Duyệt đến thư viện học chung.
Cơ bản thì các thư viện của trường đại học đều sẽ có phòng tự học.
Nhưng trừ khi là sắp thi, nếu không thì nơi này có rất ít người tự học.
Đại bộ phận người đến đây đều là các cặp tình nhân muốn hẹn hò mà lại không muốn tiêu tiền, cho nên liền chui vào đây, tay ôm sách, nhìn được hai lượt thì bắt đầu chụt chụt chụt.
Cuối cùng miệng cũng sưng lên, nhưng lại chả học được chữ mịa nào.
“Ngày nào ông cũng chạy đông chạy tây, giờ học cũng không xuất hiện, giờ có thể thi sao?”
“Trừ phi là giáo viên ra đề có liên quan đến tán gái, như vậy thì tôi còn có chút lòng tin.”
Đinh Duyệt nhất thời cười nhạt: “Đáng đời, bình thường không thắp hương, nước đến chân mới nhảy thì có lợi ích gì?”
Giang Chu xoa xoa đầu của Phùng Tư Nhược: “Không sao, Phùng Tư Nhược sẽ giúp tôi, đúng không?”
“Mình… mình sẽ thử.”
Phùng Tư Nhược cầm sách lên, nhẹ nhàng mở miệng: “Vấn đề đầu tiên, vì sao thu nhập từ thuế lại có tính vốn có?”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Cái này thì mình biết, mình chọn A.”
“Đây không phải là câu hỏi trắc nghiệm…”
“Ồ, vậy bỏ qua câu này, đến câu tiếp theo đi.”
Đinh Duyệt lại cười một tiếng: “Ngay cả vấn đề đơn giản nhất mà ông cũng không trả lời được à? Ông quá phế rồi.”
Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn Đinh Duyệt một cái, cẩn thận từng li từng tý mà nói: “Đinh Duyệt, bạn đừng nói thế.”
“Tư Nhược, bây giờ bạn lại bao che cho tên này rồi à?”
“Ô… không có, chỉ là dạo này Giang Chu rất bận rộn nhiều việc nên rất mệt mỏi thôi.”
Giang Chu gật đầu nói: “Coi như là thi thì cũng có thể tạm thời bỏ qua vài câu mà? Tôi có thói quen làm câu khó trước, được không?”
Đinh Duyệt cười ha ha: “Tư Nhược, hỏi vài câu khó cho tên này chịu chết đi.”
“Ồ, vậy… trong số nhưng câu dưới đây, câu nào thuộc về tài sản lưu động.”
“A, Các khoản phải trả. B, Tài khoản trả trước. C, …D …”
Giang Chu thở dài: “Mình lựa chọn sự trợ giúp bỏ đi một phương án sai.”
Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Vậy bỏ C có được không?”
“Được, bạn chờ mình suy nghĩ cẩn thận một chút, còn ba đáp án …”
“Từ từ suy nghĩ cũng được.”
“Hm… Tôi chọn sự trợ giúp của người thân, đối tượng trợ giúp là Phùng Tư Nhược.”
Phùng Tư Nhược trợn tròn mắt lên: “Vậy…vậy mình chọn phương án B cho bạn.”
Giang Chu vỗ tay một cái: “Thế nào, trả lời đúng rồi chứ?”
“Ừm ừm.”
“Giỏi quá, mình đã nói là mình không thi trượt mà.”
Phùng Tư Nhược vỗ tay, vỗ tay vì Giang Chu.
Đinh Duyệt nhìn đến đây thì toàn thân đều không được tư nhiên.
Cuộc thi nào mà còn có thể bỏ đi một phương án sai?
Cuộc thi nào mà còn có thể xin giúp đỡ từ bên ngoài?
Mình cmn bị hai người này lừa rồi, hai người này căn bản là không đến đây để ôn bài, mà là đang vung thức ăn cho chó mà đúng!
“Vấn đề đơn giản như vậy mà cũng không biết, ngày mai ông thi trượt là cái chắc.”
“Tôi vừa mới trả lời đúng đấy thôi, bà không phục thì phóng ngực lại đây.”
Đinh Duyệt nhặt quyển sách lên, rồi nhanh chóng lật ra xem.
Trực tiếp chuyển đến mấy câu hỏi khó khăn cấp Địa Ngục.
Không ngờ Giang Chu lại không hoảng hốt không vội vàng chút nào, trả lời lại đúng hết, không sai một câu nào.
“Ông… sao ông có thể trả lời được? Không thể nào, ông còn chưa đi học được 5 tiết mà!”
“Khi nghỉ hè tôi thấy chán quá, nên đã mau mấy quyển sách xem, cơ bản đều đã thuộc hết rồi.”
Đinh Duyệt trợn tròn mắt lên: ‘Vậy tại sao ông không trả lời được mấy câu hỏi của Phùng Tư Nhược?”
Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Sắp nghỉ đông rồi, tôi phải dành thời gian để nói thêm vài câu với cô ấy chứ.”
“Móa, tôi ăn no rồi, tôi cút đây!”
Đinh Duyệt nhặt sách lên, liền chạy mất dép.
Không có đối tượng chính là thê thảm như vậy đấy, ngay cả thư viện cũng không có chỗ dành cho dân FA.
Lúc này, Phùng Tư Nhược nghẹo cổ nhìn Giang Chu, ánh mắt nàng hơi lóe lên.
Giang Chu cũng nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng, chỉ chốc lát liền nhìn cho mặt nàng đỏ lên.
“Phùng Tư Nhược, thành phố Bắc Hải chơi vui không?”
“Không biết.”
Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Thành phố bạn sinh sống từ bé đến giườ, thế mà bạn còn không biết?”
Phùng Tư Nhược cúi đầu: “Rất ồn ào, mình hơi sợ hãi.”
“Bạn cần phải ra ngoài nhiều một chút, ở nhà một mình sẽ rất nhàm chán.”
“Y Nhất sẽ chơi với mình, Đinh Duyệt cũng đến tìm mình.”
Trong mắt Giang Chu nhiều hơn một chút thương tiếc: “Mình cũng sẽ đi Bắc Hải tìm bạn, rồi dẫn bạn ra ngoài chơi một chút.”
Phùng Tư Nhược bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói: “Khi nào vậy?”
“Chưa biết, để xem mình có thời gian không đã, cũng có thể bận quá thì sẽ không đi được.”
“Ồ…”
Chương 266 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]