Giang Chu bất đắc dĩ mà thu tay lại: “Mình nói thật với bạn vậy, mình muốn bạn vào nhà vệ sinh xem một chút.”
Sở Ngữ Vi tỏ vẻ nghi ngờ: “Mình đã nói không sao rồi mà, mình không muốn đi vệ sinh mà.”
“Không muốn đi cũng phải đi!”
“Bạn…có phải bạn có sở thích đặc thù nào đó không?”
Giang Chu cũng không hiểu nổi: “Lộn xộn cái gì?”
Sở Ngữ Vi cắn môi: “Có phải ban muốn vào chung với mình không?”
Giang Chu đưa tay gõ lên trán Sở Ngữ Vi một cái: “Mình phát hiện ra, sau khi bạn lên đại học thì đã mở cánh cửa của một thế giới mới à?”
“Hừ, vậy tại sao bạn lại bắt mình đi vệ sinh?”
“Không phải bắt bạn đi vệ sinh, mà là mình cảm thấy, hình như Hàn Nhu có tâm sự, bạn đi vào nghe một chút, không có chuyện gì thì quay lại thôi.”
“Hàn Nhu…?”
Sở Ngữ Vi suy nghĩ một chút, bỗng nhiên trợn tròn mắt: “Chẳng trách khi mình nói chuyện với chị Hàn Nhu thì chị ấy vẫn luôn bất an, không tập trung.”
Giang Chu gật đầu, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Ngữ Vi: “Cô bé kia đã mất hồn mất vía cả ngày hôm nay rồi, hỏi nàng nàng cũng không nói, chỉ có thể dựa vào bạn thôi.”
“Được, vậy mình vào nghe thử xem.”
“Ừm, đi thôi, nhớ kỹ đừng để Hàn Nhu phát hiện!”
“Được!”
Sở Ngữ Vi đem số quýt còn lại nhét vào tay Giang Chu, rồi vội vàng chạy vào phòng vệ sinh.
Giang Chu tranh thủ thời gian này đem đệm ghế sau ra giũ.
Lúc này đã là hơn một giờ chiều, mặt trời treo cao, ánh nắng rực rỡ.
Bãi đỗ xe trong khu nghỉ được nắng chiếu ấm áp.
Có không itsn gười đang ngồi phơi nắng ở trên ghế dài bên ngoài.
Giang Chu cất đệm xong liền dựa vào xe để chờ.
Năm phút sau, một trận tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Sở Ngữ Vi chạy ra khỏi nhà vệ sinh, hốc mắt của nàng đỏ rực, muốn đưa tay lao vào ôm Giang Chu, kết quả còn chưa nhào qua thì đã bị Giang Chu trực tiếp ấn lên đầu.
“Có phải là đi vệ sinh xong không rửa tay, cho nên muốn lau vào người mình không?!”
Sở Ngữ Vi bỗng nhiên khóc sướt mướt: “Chuyện lớn như vậy mà sao bạn không nói cho mình biết chứ?!”
Khóe miệng Giang Chu hơi co quắp lại: “Nói cho bạn biết cái gì?”
“Đến bây giờ mà bạn còn định gạt mình à, có phải bạn cảm thấy mình rất ngốc không?”
“Được… được rồi, mình thừa nhận, mình đã làm hỏng cái thắt lưng bạn tặng mình rồi.”
Sở Ngữ Vi sửng sốt, sau đó khoát tay: “Mình không nói đến chuyện này!”
Giang Chu càng khó hiểu hơn: “Vậy rốt cuộc bạn đã nghe được cái gì? Vì sao lại có phản ứng này?”
“Vừa rồi Hàn Nhu đã khóc trong đó, mình đã nghe thấy hết rồi, bạn đừng hòng gạt mình nữa.”
“Khóc? Hàn Nhu khóc thì liên quan gì đến mình?”
Trong khi Giang Chu muốn tiếp tục truy vấn, thì Hàn Nhu bỗng nhiên đi từ nhà vệ sinh ra.
Thần sắc của nàng rất bình thường, chỉ là viền mắt đã hơi đỏ.
Cũng bởi vì thế, nên nàng chỉ dám cúi đầu, không dám nhìn Giang Chu.
“Nhu Nhu, em làm sao thế?”
“Không có… không có gì! Anh, em buồn ngủ thôi, nên ngáp chảy nước mắt thôi.”
Giang Chu nhìn Hàn Nhu với ánh mắt nghi ngờ: “Thật sao?”
“Thật mà, buồn ngủ không chịu được nữa rồi.”
Hàn Nhu cố gắng mượn cớ để che giấu tâm trạng của mình.
Nhưng nàng không biết, Giang Chu đã phát hiện ra vẻ dị thường của nàng từ lâu rồi.
Nhưng mà, rõ ràng là Hàn Nhu không muốn nói cho hắn biết.
Hơn nữa, bây giờ Hàn Nhu đang ở đây, nên hắn không thể hỏi Sở Ngữ Vi được.
Giang Chu suy nghĩ một chút, quyết định trở về Lâm Giang trước rồi tính.
Từ bé đến giờ, Hàn Nhu đã chịu rất nhiều khổ cực.
Nàng rất hiểu chuyện, cũng rất biết điều.
Cho nên Giang Chu rất yên tâm với nàng.
Nếu quả thật như là có chuyện lớn gì, thì chắc chắn nàng sẽ không lừa gạt mình.
E rằng nàng có lý do của mình nên mới không nói thôi.
“Ủa? Quách Vĩ đâu?”
Sở Ngữ Vi chỉ qua một bên: “Kia kìa.”
Lúc này, Quách Vĩ đang ngồi xổm trên mặt đất.
Cậu ta vừa cầm điện thoại vừa uốn tới ẹo lui, rất giống với một con trùng mập mạp.
Giang Chu lặng lẽ đi qua, đứng ở sau lưng Quách Vĩ một lúc.
“Hân Hân, em về đến nhà chưa?”
“Đúng thế, anh và mấy người Giang Chu đang nghỉ ngơi trong khu nghỉ trên đường cao tốc, em buồn ngủ hay không?”
“Ừm, bây giờ anh đã bắt đầu nhớ em rồi.”
Giang Chu đi lên cho Quách Vĩ một đá, rồi không nói câu nào mà quay đầu đi lên xe.
Quách Vĩ lập tức gật đầu: “Hân Hân, không nói nữa, anh phải lên đường rồi.”
“Ừm ừm, yêu em, bye bye.”
Răng Giang Chu đã chua loét rồi: “Con bà nó, mới xa nhau được một tiếng thôi, có cần thiết phải như vậy không?”
Quách Vĩ kiêu ngạo mà ngẩng đầu lên: “Ông không hiểu, đó là tình yêu cuồng nhiệt.”
“Cút xuống đi ngục đi, mau lên xe, đừng chậm trễ thời gian về nhà.”
“Tôi còn chưa đi vệ sinh mà.”
“Đúng là con lừa, ỉa đái quá nhiều.”
Giang Chu chờ Quách Vĩ đi vệ sinh xong.
Sau đó liền đạp ga, lái vào đường cao tốc lần nữa.
Khi đến gần thành phố Lâm Giang, sắc trời càng lúc càng tối.
Quách Vĩ xuống xe trước, kéo hành lý trở về nhà mình.
Chương 273 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]