Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 275: CHƯƠNG 275: GIAO CON GÁI CHO CHÁU, CHÚNG TA YÊN TÂM! (2)

Cơ hội tốt!

Tranh thủ thời gian ngày trốn đi thôi nhỉ?

Bằng không thì đầu chỗ của mình phải để lại chỗ này rồi.

Giang Chu tháo dây an toàn, lặng yên không một tiếng động mà chuyển hành lý của Sở Ngữ Vi xuống.

Động tác của hắn có biên độ rất nhỏ, cố gắng hết sức để không khiến người khác chú ý.

Sau đó nhẹ nhàng đóng cốp sau lại, chuẩn bị chui vào trong xe.

Nhưng không ngờ là, khi Giang Chu đang định chui vào trong xe, thì bàn tay to lớn của Sở Hùng đã đặt lên vai của hắn.

“Giang Chu, cháu đưa Ngữ Vi về chắc cũng mệt lắm nhỉ, vào nhà ngồi nghỉ một lát đi.”

“Ha ha, không cần đâu chú, cháu còn phải về nhà nũa.”

Sở Hùng bóp bỏ vai của Giang Chu: “Không sao, chú đã gọi điện thoại cho cha cháu.”

Giang Chu bị bóp cho nhe răng nhếch miệng.

“Chú Sở, chú đừng dùng ‘phân gân tỏa cốt thủ’ nữa.”

“Nói nhảm ít thôi, mau đi lên nhà đi.”

“Đi lên thì đi lên.”

Lúc này, bốn người đã trở về Sở gia.

Sở Hùng và Trần Uyển Oánh ngồi trên sô pha ở góc đông, mặt hướng về tây.

Giang Chu và Sở Ngữ Vi ngồi trền sô pha ở góc tay, mặt hướng về đông.

Biểu cảm của Sở Hùng rất nghiêm túc, còn Trần Uyển Oánh thì lại rất lạnh nhạt.

“Nói đi, rốt cuộc ngày hôm đó đã có chuyện gì?”

Sở Ngữ Vi vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên lại nhớ lời Giang Chu đã nói cho mình, nói ít, để Giang Chu nói là được.

Vì vậy, nàng nhìn thoáng qua Giang Chu, rồi lắc đầu im lặng.

Hai vợ chồng nhìn thấy một màn này thì vô cùng tức giận.

Đây chính là con gái bảo bối mà mình đã nuôi lớn đấy.

Khá lắm, hiện giờ chỉ nghe Giang Chu mà không nghe bọn họ rồi?

“Giang Chu, vậy cháu nói đi, rốt cuộc hôm đó đã có chuyện gì?”

Giang Chu yên lặng một lát: “Vẫn là để Ngữ Vi nói đi.”

Sở Ngữ Vi gật đầu: “Là do Quách Vĩ ngáy quá to, Giang Chu không thể ngủ được, cho nên con mới để cậu ấy vào phòng mình nghỉ ngơi.”

“Chỉ đơn giản như vậy thôi à?”

“Thật mà mẹ, con sẽ không gạt mẹ mà.”

Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ không tin trên mặt nhau.

Bọn họ cũng đã từng ở cái tuối này, nên có gì không hiểu chứ?

Hơn nữa, tình cảnh vừa rồi lại khiến cho bọn họ rất đau lòng.

Con gái mình bây giờ không ngoan rồi, Giang Chu không cho nói thì không nói, Giang Chu vừa bảo nói thì mở miệng ngay.

Thật sự là con gái lớn không dùng được mà!

Trần Uyển Oánh lạnh lùng nhìn về phía Giang Chu: “Dì không tin lời Ngữ Vi nói, cháu có lời giải thích nào không?”

“Chuyện này…”

Giang Chu suy nghĩ một chút, cảm thấy mình thể trả lời giống như Sở Ngữ Vi được.

Vì sao?

Bởi vì con gái ruột nói mà bọn họ còn không tin, huống hồ là hắn?

Thế nhưng mà, hắn cũng không thể phủ định toàn bộ những gì Sở Ngữ Vi vừa nói được, bằng không thì hai người họ sẽ cho rằng Sở Ngữ Vi dối trá.

Như vậy sẽ chỉ làm cho hai vợ chồng bọn họ càng thêm nghi ngờ hơn, nói không chừng bọn họ còn cho rằng Sở Ngữ Vi đã giúp mình để lừa dối hai người bọn họ.

Vì vậy, Giang Chu sắp xếp lời nói một chút, rồi chậm rãi mở miệng.

“Thật ra thì, Ngữ Vi chỉ biết một nguyên nhân nhỏ trong đó thôi.”

“Còn có một nguyên nhân để bọn cháu ở cùng phòng mà cháu lại không nói cho cô ấy.”

Hai vợ chồng nghe đến đây thì nhất thời ngồi thẳng lên.

Quả nhiên không sai, trong chuyện này vẫn còn vấn đề khác!

Mà Sở Ngữ Vi thì cũng rất kinh ngạc.

Chẳng lẽ đêm đó còn có chuyện gì mà mình không biết sao?

Lúc này, Giang Chu tiếp tục mở miệng.

“Đúng là Quách Vĩ đã ngáy rất to, khiến cho cháu không ngủ được, chuyện này là thật.”

“Nhưng đó không phải là nguyên nhân chủ yếu để cháu đi qua phòng của Ngữ Vi…”

“Ngữ Vi, đêm hôm đó bạn có nhận được một cú điện thoại hay không?”

Sở Ngữ Vi hơi sững sờ: “Ồ, mình nhớ ra rồi, lễ tân của khách sạn đã gọi điện thoại cho mình, nói là muốn kiểm tra hệ thống phòng cháy chữa cháy của gian phòng.”

Giang Chu gật đầu một cái: “Không sai, trước khi mình ra ngoài, thì cũng đã nhận được một cú điện thoại như vậy.”

“Cho nên?”

Biểu cảm của hai vợ chồng vẫn không thay đổi gì.

Chủ yếu là vì bọn họ không hiểu chuyện này lại có quan hệ gì với kiểm tra hệ thống phòng cháy chữa cháy cả.

Giang Chu ho khan một tiếng, chuẩn bị dẫn dắt mọi người vào nhịp điệu câu chuyện của mình.

“Chú, dì, thật ra thì kiểm tra phòng cháy chữa cháy cũng không có gì, nhưng đó là nửa đêm rồi.”

“Ai biết người đến kiểm tra là nam hay nữ?”

“Nếu như nữ thì không sao, chẳng may là nam thì sao?”

“Ngữ Vi là một cô gái, lại ở trong phòng một mình.”

“Ngữ Vi lại xinh đẹp như vậy nữa, nếu như hai người ở đó, chú và dì có lo lắng không khi có người xa lạ đi vào phòng của Ngữ Vi?”

Hai vợ chồng liền liếc mắt nhìn nhau.

Thì ra còn có một chuyện như vậy?

Bọn họ nghe lời miêu tả của Giang Chu, thì cũng có thể tưởng tượng ra cảnh đó.

Một người mặc đồng phục, đeo khẩu trang kín mít gõ cửa phòng con gái mình, sau đó đưa con gái ngây thơ u mê này lại không có bất kỳ lòng cảnh giác nào cả.

Trời ạ, vậy thì thật sự quá nguy hiểm!

Chương 275 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!