Sau đó Giang Chu lại cùng Giang Hoành Sơn đi chúc tết họ hàng thân thích.
Chú và thím có một cái tết vui vẻ hơn bất cứ người nào.
Bởi vì công ty đã gửi thư điều động nhân sự cho chú vào ngày đầu năm mới.
Chú từ quản lý bộ tiêu thụ, liền trở thành phó chủ nhiệm bộ phận thị trường.
Tiền lương được tăng 30%, phúc lợi và trợ cấp đều được tăng lên thành tầng quản lý.
Tin tức này hoàn toàn là bánh từ trên trời rơi xuống với nhà chú mà.
Tuy rằng không rõ nguyên nhân, nhưng đây cũng là một chuyện vui lớn.
Sau khi chúc tết xong, Giang Chu liền gọi Quách Vĩ ra ngoài, hai tên này ngồi xổm trong công viên, rồi bắt đầu lảm nhảm.
“Cho nên… Sở Ngữ Vi thật sự qua đêm ở nhà ông?”
Giang Chu khẽ nhíu mày: “Thì sao? Trước kia ông cũng qua đêm ở nhà tôi mà?”
Quách Vĩ bĩu môi khinh thường: “Hai chuyện này cmn giống nhau sao? Đây chính là được cha mẹ đồng ý, ông còn vô liêm sỉ gọi cha mẹ người ta là cha mẹ nữa mà.”
“Tết nhất rồi, nói ngọt một chút thì sao?”
“Dù sao luận vô liêm sỉ, tôi chỉ bội phục ông.”
Quách Vĩ không khỏi nghĩ lại mùa hè tốt nghiệp.
Giang Chu đã mua hai gói băng vệ sinh…
Quách Vĩ đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên nhấc mông, lấy điện thoại di động ra.
“Alo! Hân Hân, anh đang đi dạo với Giang Chu.”
“Em nhớ anh à? Vậy anh sẽ về trường sớm hơn vài ngày.”
“Được được, anh biết rồi, ở nhà sẽ chú ý rèn luyện.”
“À đúng rồi, cha mẹ anh khen món gà hầm rất ngon! Còn nói muốn cảm ơn em!”
“Sang năm em qua đây em tết nhé? Bọn họ đều muốn gặp em một lần.”
Giang Chu nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Quách Vĩ, trong lòng lại hơi buồn bực.
Rõ ràng ông đây là cặn bã năm chân đạp n thuyền.
Chưa nói đến hạnh phúc, nhưng cũng phải trâu bò, uy phong… mới đúng! Vì sao lại có cảm giác nhục nhã và bất đắc dĩ như một con chó FA khi đứng trước mặt tên nhãi này nhỉ?
Lúc này, Quách Vĩ cúp điện thoại, nhìn về phía Giang Chu.
“Anh Giang, chúng ta đến trường trước vài ngày nhé? Tôi mời ông ăn cơm.”
“Cút đi, ông muốn tán gái thì đi cmn xe lửa đi, đừng dính vào tôi.”
Quách Vĩ tằng hắng một cái: “Không phải ông nói cho tôi là còn có một chị dâu ở Thượng Kinh à? Ông không muốn gặp chị dâu sớm à?”
Giang Chu yên lặng một lát, liền lấy điện thoại di động ra để gọi cho Phùng Tư Nhược: “Alo, đang làm gì thế?”
“Đang chúc tết cô cô!”
“Về trường trước nửa tháng nhé, mình muốn gặp bạn.”
Phùng Tư Nhược ồ một tiếng: “Trước nửa tháng là ngày bao nhiêu?”
Giang Chu tính toán một chút: “HÌnh như là ngày mai…?”
“Hả??!!”
“Thôi quên đi, về trước một tuần nhé.”
Giang Chu cúp điện thoại, liền tìm được một chút tự tin về.
Quách Vĩ cũng rất hài lòng, mình có thể đi nhờ xe về trường rồi.
Hai người kề vai sát cánh, lại nở nụ cười xấu xa.
Lúc này, có một đám cô bé mặc áo bông đi ngang qua công viên, Quách Vĩ nhìn không được mà dùng tay chọc Giang Chu một cái.
“Đại ca, ông thích mùa đông hay là mùa hè?”
“Mùa hè, mùa đông các Tiểu Thiên Sứ ăn mặc quá cmn kín đáo.”
“Anh hùng có chung ý kiến mà.”
Sau mùng ba, bầu không khí tết cũng nhạt dần.
Bởi vì vừa mọi người vừa dùng hết sức ăn tết rồi, cho nên trên người ai cũng có một loại cảm giác mệt mỏi.
Loại cảm giác này biểu hiện ra ở rất nhiều chỗ, ví dụ như không muốn rời giường, không muốn gặp họ hàng…
Đương nhiên, ngoại trừ tình huống được nhận lì xì thì không tính.
Mà Giang Chu cũng nhân thời gian này, bắt đầu cấu tứ, suy nghĩ về kế hoạch của mình.
Với thực lực của công ty bây giờ, muốn đầu tư vài công ty internet mới cất bước cũng không phải việc gì khó khăn.
Hơn nữa trong tay mình còn có mấy cái tiểu phú bà, coi như đầu tư vượt quá phạm vi chịu đựng, thì mình cũng có thể xin đầu tư, rồi lại đầu tư cho người khác.
Cứ như vậy, những thương hiệu mà mình chiếm đoạt từ trước sẽ phát huy được tác dụng.
Giết ra một đường máu trong giới video, iQiyi.
Mấy chục ngàn người chém không chết, Xixi.
Và Tik Tok, thứ đã bóp chết thời gian nghỉ ngơi của giới trẻ…
Rất nhiều những thương hiệu nổi tiếng trong tương lai đều nằm trong tay mình.
Hắn cũng không muốn tự làm hết, bởi vì như vậy quá mệt mỏi.
Hắn định dùng thân phận người đầu tư để nắm giữ cổ phần của các công ty này.
Giang Chu ngồi trên bàn làm việc, hai chân bắt chéo, bắt đầu ảo tưởng về tương lai.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của hắn bỗng nhiên rung lên.
Là một dãy số lạ ở Thượng Kinh gọi đến.
Giang Chu hơi nhíu mày, rồi nghe máy.
“Alo? Xìn chào?”
“Chào ngài, xin hỏi là Giang tiên sinh sao?”
“Ừm, là tôi, xin hỏi ai đấy?”
“Tự giới thiệu một chút, tôi là Cung Dư, là CEO của một trang web video.”
Giang Chu lập tức ngồi thẳng dậy, hai mắt cũng sáng lên.
Nhưng hắn cũng không biểu hiện quá kinh ngạc, mà cố gắng để cho giọng điệu của mình trở nên bình thản hơn.
“Chào Cung tổng, không biết ngài có chuyện gì không?”
“Là thế này, tôi thích một thương hiệu dưới danh nghĩa của ngài, không biết ngài có thể bán cho tôi không?”
Chương 327 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]