Giang Chu mở topic ra xem ngày đăng.
May mà topic này mới được đăng hai ngày trước, thời gian xuất hiện ngắn, lại nằm trong kỳ nghỉ đông, cho nên chắc là cũng không có bao nhiêu người ấn vào xem.
Bằng không thì nhất định sẽ tạo thành hiểu lầm không cần thiết.
Nói không chừng còn có người thật sự cho rằng trang web của hắn đã offline.
Giang Chu lại mở trang web nhái kia ra xem một chút, ấn vào mục chia sẻ và đề cử món ngon, phát hiện ra tất cả bài chia sẽ và đề cử ở đây đều copy từ trang web của mình.
Thậm chí bọn họ còn không thềm sửa chữ ký tên Tô Nam kia nữa.
Cmn chơi nhân bản website à?
Trước kia, Giang Chu vẫn luôn lo lắng tư bản sẽ nhảy vào kiếm chén canh, sẽ phục chế một trang web như vậy, nhưng hắn không ngờ tốc độ của những người này lại có thể nhanh như vậy.
Nhưng mà khi Giang Chu nghĩ lại thì cảm thấy không đúng lắm, bởi vì loại thủ đoạn này quá vụng về, nếu như thật sự là tư bản, muốn dùng tài lực mạnh mẽ để chiến thắng, thì chắc chắn bọn họ sẽ có chế độ đặt đồ online luôn.
Bởi vì tài nguyên quan trọng nhất của trang web chính là những thương gia hợp tác với bọn họ, chỉ cần cướp được đám thương gia này, vậy trang web của hắn sẽ trống rỗng.
Tư bản có năng lực làm như vậy, tại sao phải bắt đầu làm nhái lại từ đầu chứ?
Chẳng lẽ không phải tư bản? Mà là một tên hề nào đó đang nhảy nhót?
Giang Chu suy tư một chút, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
“Nhu Nhu, ai là người điều hành diễn đàn khu đại học?”
“Hình như là một giáo viên bên đại học Thanh Bắc, nếu như anh muốn điều tra về topic này, anh có thể hỏi chủ nhiệm Nghiêm để nhờ giúp đỡ.”
Giang Chu suy tư giây lát: “Em thử liên lạc với nhân viên quản lý diễn đàn đi, thử xem bọn họ có thể hạ topic này xuống không, bây giờ anh đi tìm chủ nhiệm Nghiêm.”
Hàn Nhu gật đầu: “Được.”
“Ngữ Vi, bạn tiếp tục lướt diễn đàn, xem có những topic nào khác liên quan đến mấy trang web giả này không, rồi ghi chép lại hết cho mình.”
“Ừm, mình làm luôn đây.”
Giang Chu nói xong, liền cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Cái trang web đểu này tuyệt đối không phải một trò đùa dai…
Vì sao?
Bởi vì thời gian nó xuất hiện quá đặc thù.
Đúng vào thời điểm nghỉ đông, đúng vào thời điểm công ty không có ai.
Hơn nữa, lại còn được để cử lên cao nhất trong diễn đàn nữa.
Nếu như không phải Quách Vĩ muốn trở về trường học sớm, nói không chừng topic này sẽ được giữ lại đến tận ngày vào học.
Hơn nữa, liên hệ nhân viên quản lý xóa topic cũng cần thời gian.
Đến khi đó, sinh viên trở về trường, sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn.
Người lập topic này nhất định không ngờ được, Giang Chu lại trở về trường học sớm hơn một tuần, hơn nữa lại tình cờ nhìn thấy topic này.
Nếu mục đích của người này chỉ là phá hoại trang web của hắn, thì hiệu quả này cũng không quá lớn, mà cũng không đáng an bài cẩn thận như vậy.
Cho nên, chắc chắn người này sẽ có động tác tiếp theo.
Nửa tiếng sau, Giang Chu dừng xe dưới một khu chung cư.
Sau đó, liền lấy vịt hun khói và lạp xưởng, hai món đặc sản của Lâm Giang từ sau cốp xe ra.
Chủ nhiệm Nghiêm bị hắn gài bẫy một năm, cũng không dễ dàng gì.
Tặng chú quà cũng là điều nên làm.
Nếu không thì sẽ có vẻ như mình là người không hiểu chuyện.
Hơn nữa, mấy thứ này vốn cũng là chuẩn bị cho chủ nhiệm Nghiêm.
Giang Chu vốn định khai giảng thì đưa cho ông, nhưng lần này tiện đường liền đưa đến nhà luôn.
Giang Chu cầm đồ đặc đi lên trên, sau đó gõ cửa cốc cốc.
Một lát sau, có một cô gái trẻ tuối có mái tóc dài mở cửa cho Giang Chu.
Người này hơi sững sờ, sau đó lại lộ ra ánh mắt nghi ngờ.
“Xin chào, xin hỏi tìm ai?”
Giang Chu nhấc túi quà trong tay lên: “Tôi tìm chủ nhiệm Nghiêm, đến thăm ngài ấy.”
Cô gái gật đầu: “Tặng quà à, vậy mời anh vào trong.”
“Ngài là? Hình như chủ nhiệm Nghiêm không có con gái mà?”
“Ồ, tôi… tôi là khách đến chơi.”
Giang Chu ồ một tiếng, cất bước đi vào phòng.
Lúc này, trong phòng khách Nghiêm gia có bảy tám người đang ngồi, có nam có nữ, có già có trẻ.
Trong đó, chủ nhiệm Nghiêm đang bị vây quay bởi những người này.
Trong tay ông còn có một điếu thuốc, sắc mặt thì có chút buồn phiền.
Bình thường chủ nhiệm Nghiêm không hút thuốc lá, trừ phi giả bộ thâm trầm, hoặc là đang suy nghĩ về một số chuyện cũ thì mới hút một điếu.
Đây là có chuyện gì rồi à?
Giang Chu đột nhiên cảm thấy mình đến không đúng lúc.
Hay là đi xuống trước nhỉ?
Chờ đám người này đi hết rồi lại lên?
Nhưng mà Giang Chu chưa kịp đi, chủ nhiệm Nghiêm đã nhìn thấy hắn.
“Hả? Giang Chu, sao em lại đến đây?”
Giang Chu bỏ đồ xuống: “Em mới từ Lâm Giang về, liền qua thăm ngài.”
Nghiêm Vi Dân đứng dậy từ trong đám người: “Sao lại về sớm thế?”
“Có công việc cần làm, cho nên về sớm một chút.”
“Đến rồi thì ngồi đi, thầy rót cho em cốc nước.”
Giang Chu nhìn thoáng qua phòng khách đầy người: “Ngài đang có khác à, hay là lát nữa em lại đến nhé?”
Nghiêm Vi Dân đi đến bên cạnh Giang Chu, nói nhỏ với hắn một câu: “Bảo em ngồi thì em ngồi đi, ông đây sắp không nhịn được nữa rồi.”
Hả hả hả?
Giang Chu mặt đầy mờ mịt.
Ông lão này bị làm sao rồi hả?
Chương 329 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]