Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 331: CHƯƠNG 331: NHẬN SAI, TRỰC TIẾP DÂNG ĐẦU CHÓ! (2)

Nghiêm Vi Dân hít sâu một hơi: “Úy Úy, chú đã tìm việc cho cháu rồi, thế nhưng cháu không đồng ý thì chú cũng hết cách.”

Nghiêm Úy Úy thấy hơi tức giận: “Vậy cháu phải làm sao bây giờ?”

“Hay là cháu đi gửi sơ yếu lý lịch đến các công ty ở Thượng Kinh trước đi, nếu thật sự không tìm được thì chú sẽ giúp cháu tìm.”

Một người trong phòng khách nghe thấy thế liền đứng dậy, người này cũng tầm tuổi Nghiêm Vi Dân, chắc là người thân của Nghiêm Úy Úy.

“Úy Úy, hay là cứ như vậy trước đi, đừng làm khó chú ba con.”

Nghiêm Úy Úy nhíu mày: “Vậy cũng được, cháu sẽ thử đi tìm trước, tìm không được thì tính tiếp vậy.”

Nghiêm Vi Dân không khỏi thở phào nhẹ nhõm: “Đi thôi, cố gắng tìm đi.”

“Vậy… chú Nghiêm, cháu đi trước đây.”

Nghiêm Úy Úy cầm túi xách lên, đi theo họ hàng thân thích ra ngoài.

Lúc này, Giang Chu nhìn thoáng qua Nghiêm Vi Dân.

“Chủ nhiệm, ngài đang nghĩ gì vậy?”

Nghiêm Vi Dân thở dài: “Tại sao trên thế giới này lại có loại quái vật như em chứ?”

Mặt Giang Chu đầy mờ mịt và mê man, sờ sờ lên trán: “Trên đầu em có sừng à?”

“Ý của thầy là, cô cháu gái này của thầy là một nghiên cứu sinh đã tốt nghiệp, nhưng tại sao không trưởng thành bằng một phần của em chứ?”

“Haiz, hóa ra là khen em à, lần sau ngài cứ khen thẳng luôn là được.”

Nghiêm Vi Dân khoát khoát tay, lấy điện thoại di động ra: “À đúng rồi, em xem giúp thầy mấy tin nhắn này với, dạo này dự báo thời tiết càng ngày càng kỳ lạ.”

Trong lòng Giang Chu hơi hồi hộp một chút, vội vàng mở ra xem.

“Hôm nay đi ngang qua đại học Thượng Kinh, vừa lúc có gió nam, ông vẫn khỏe chứ?”

“Dạo này tuyết rơi rất nhiều, gió lớn thổi liên tục, không biết có phải là do nỗi nhớ sâu hơn không.”

“Lại là một ngày nắng, thật hoài niệm những ngày gió lớn…”

Trời đất ơi.

Chủ nhiệm Trần thật sự quá cố chấp!

Thế mà lại gửi tin nhắn cho Nghiêm Vi Dân hơn hai tháng trời.

Hơn nữa, thậm chí còn dùng mấy câu xuân đau thu buồn của các cô bé tuổi dậy thì nữa.

Mấu chốt là Nghiêm Vi Dân còn trả lời cảm ơn vài lần nữa chứ.

Không phải đã nói là dự báo thời tiết rồi sao?

Còn cám ơn cái chùy gì?

Giang Chu cho rằng, sớm muộn gì chuyện này cũng bị lòi ra, giấy không gói được lửa.

Mình sẽ gặp rắc rối to khi chủ nhiệm biết mình giả mạo thư tình…

Hay là bây giờ nhận tội, dâng đầu chó lên?

Giang Chu nhìn thoáng qua Nghiêm Vi Dân: “Chủ nhiệm, em có lời không biết có nên nói hay không?”

Nghiêm Vi Dân nhấp một ngụm trà: “Muốn nói liền nói.”

“Ah…”

Giang Chu vừa muốn mở miệng, không ngờ cửa phòng lại mở ra.

Sư mẫu Nghiêm cầm rau xanh đi vào, nhìn thấy Giang Chu thì hơi sửng sốt.

“Ồ, là Giang Chu đúng không? Tại sao chưa vào học đã về trường rồi?”

“Chào sư mẫu, em chuyên môn đến thăm hai người một chút.”

“Tốt lắm, vậy ở lại ăn cơm nhé, hôm nay cô sẽ nấu món canh cá.”

Giang Chu vội vàng đứng lên: “Không được không được, em còn có việc phải làm, phải đi luôn rồi.”

Mặt Nghiêm Vi Dân đầy kỳ quái mà nhìn Giang Chu: “Em bảo là có chuyện mới nói cơ mà?”

“Chủ nhiệm Nghiêm, ngài phải cảm ơn ân cứu mạng của em hôm nay đấy.”

Giang Chu vỗ vỗ bờ vai của Nghiêm Vi Dân, rồi vội vàng chim cút.

Quá nguy hiểm, sau này vẫn không qua đây thì hơn.

Mình chỉ có một cái đầu thôi.

Chú Sở còn đang do dự không biết có nên đánh nổ đầu hay không đây.

Giang Chu đi xuống dưới, chuẩn bị lên xe rời đi.

Ai ngờ Nghiêm Úy Úy đi đang đứng ở dưới này chứ chưa hề rời đi.

Bên người nàng còn có một người đàn ông và một cô gái đeo kiếng, tuổi tác cả ba không khác nhau lắm.

“Giang Chu, cậu chờ một chút.”

“Nghiêm tiểu thư, có chuyện gì không?”

Nghiêm Úy Úy dẫn hai người đi đến: “Cậu thật sự có thể cung cấp công việc à?”

Giang Chu có chút không tình nguyện: “Miếu nhỏ của tôi thật sự không dung được đại phật như ngài đâu.”

“Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi mới không vào chỗ đó làm, chỉ là bạn học tôi sốt ruột tìm việc làm, nên muốn hỏi cậu một chút.”

Lời này vừa dứt, cô gái đeo kiếng liền khẩn trương mà đưa sơ yếu lí lịch của mình lên.

Cô gái này ăn mặc rất mộc mạc, không có một nhãn hiệu nào cả, nhưng lại rất sạch sẽ, ngũ quan cũng rất thanh tú, liếc mắt nhìn qua cũng biết đây là một cô gái ngoan ngoãn.

Nhưng có vẻ như điều kiện gia đình không tốt lắm, dù sao cũng không so được với Nghiêm Úy Úy.

Giang Chu cầm bản sơ yếu lí lịch kia lên xem một chút.

Cô gái đeo kiếng này tên là Chu Vũ Đình, 26 tuổi.

Tốt nghiệp trường sư phạm Bắc Hải, là nghiên cứu sinh đã tốt nghiệp từ trường đại học giao thông Thượng Kinh.

Đã nhận được học bổng trong 4 năm liên tục, hơn nữa còn từng đi thực tập ở vài công ty.

“Khi nào có thể đi làm?”

Chu Vũ Đình hơi bất ngờ: “Có thể đi làm luôn sao?”

Giang Chu gật đầu: “Gần đây công ty đang cần người, nên càng nhanh càng tốt.”

“Tôi có thể đi làm luôn bây giờ, xin hỏi địa chỉ ở nơi nào?”

“Đúng lúc tôi muốn đi đến công ty, tôi đưa cô đi xem luôn vậy, Nghiêm tiểu thư có muốn đi nhờ xe không?”

“Được!”

Nghiêm Úy Úy gật đầu, nhịn không được mà liếc mắt nhìn nhau với người đàn ông kia.

Chỉ nhìn thoáng qua sơ yếu lí lịch, không hỏi gì cả mà đã có thể đi làm rồi à?

Công ty như vậy thì có thể là công ty tốt sao?

May mà vừa rồi mình không đồng ý, bằng không thì đã bị gài bẫy rồi.

Một sinh viên mới gây dựng sự nghiệp, lại thật sự tưởng mình là ông chủ lớn à.

Chương 331 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!