Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 342: CHƯƠNG 342: ĂN CƠM MỀM, TỐT CHO RĂNG LỢI!

Giang Chu ngồi trên mép giường, ánh mắt từ từ nheo lại.

Bắt đầu từ khi mình đi Bắc Hải, cô bé này cũng hơi khác thường.

Theo đạo lý mà nói, tiểu phú bà phải có không co dục vọng gì với tiền mới đúng chứ nhủ?

Hiện giờ chồng của nàng đã bị móc rỗng, nàng lấy chút tiền ra bao nuôi chồng mình cũng là chuyện bình thường mà, đúng không?

Hơn nữa, năm tấm thẻ kia rõ ràng là quà giáng sinh của hắn, chỉ là hắn cảm thấy không thích hợp lắm, cho nên mới trả lại ba tấm thẻ.

Thế mà bây giờ cô bé này lại giấu đi rồi!

Còn chưa bằng lòng làm bạn gái, mà đã bắt đầu chi phối tài sản của mình rồi hả?

“Mình không có tiền ăn cơm, bạn không thể nhìn mình chết đói chứ?”

Phùng Tư Nhược cắn môi: “Mình cũng không có.”

Giang Chu thả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ra: “Vậy chúng ta sống kiểu gì? Ngài mai phải đi học rồi.”

“Làm… làm thêm!”

“Làm thêm là chắc chắn không được, bởi vì mình còn phải làm việc nữa.”

Phùng Tư Nhược ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Vậy mình đi làm thêm, có được không nha?”

Giang Chu nhíu mày: “Ý của bạn là, bạn đi làm thêm nuôi hai chúng ta?”

“Ừm!”

“Không được, mình không nỡ.”

Mặt Phùng Tư Nhược đỏ lên, lại hơi suy nghĩ một chút: “Cũng có thể vay một chút.”

Giang Chu cảm thấy rất hợp ý mình: “Nếu như có thể vay mà không trả thì tốt hơn, bạn có người bạn nào như vậy không?”

“Đinh… Đinh Duyệt!”

“Tốt, vậy bạn ép khô Đinh Duyệt đi, chúng ta sẽ có tiền ăn cơm.”

Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu: “Sẽ không nổi giận chứ?”

Giang Chu xoa xoa đầu nhỏ của nàng: “Phải vào những lúc như này thì bạn bè với có tác dụng, quyết định như vậy đi.”

“Ồ.”

“Nhưng mà muốn cọ cơm của Đinh Duyệt thì cũng phải làm nền một chút, để cho cô ấy thoải mái một chút.”

Phùng Tư Nhược hơi mê man: “Làm nền như nào?”

Giang Chu cầm điện thoại di động của nàng lên: “Gọi điện thoại cho Đinh Duyệt, hỏi xem ngày mai mấy giờ sẽ đến, rồi bạn cho Đinh Duyệt cảm nhận tình cảm ấm áp của chị em tốt.”

“Bạn xấu xa thật.”

“Chờ tài chính của mình trở về, liền bồi thường cho Đinh Duyệt là được.”

“Không muốn.”

Phùng Tư Nhược hừ hừ hai tiếng, từ chối hại chị em tốt của mình.

Bằng không nhất định Đinh Duyệt sẽ bắt nạt mình.

Giang Chu chép miệng một cái, hắn cũng hiểu đây không phải biện pháp tốt.

Ba người, cọ phí sinh hoạt của một người, đúng là có chút quá đáng.

Có lẽ Đinh Duyệt sẽ bị ép đến phát khóc mất.

Giang Chu suy nghĩ một chút, liền đi vào phòng của Hàn Nhu.

Dù sao nuôi em gái ngàn ngày, dùng em gái nhất thời nha!

“Nhu Nhu!”

“Anh, có chuyện gì à?”

Giang Chu ngồi xuống: “Anh nhớ là em còn mấy chục ngàn đúng không?”

Ánh mắt Hàn Nhu bỗng nhiên trở nên cảnh giác: “Anh hỏi làm gì?”

“Cho anh vay trước một ít, anh cam đoan sẽ trả lại cho em.”

“Đó là quà cưới em để dành cho anh, anh đừng hỏng lấy trước.”

“Nếu là quà của anh, anh dự chi trước một bộ phận cũng không được à?”

Hàn Nhu liếc mắt nhìn về phía phòng bên cạnh: “Sát vách còn có hai cô em xinh đẹp kìa, hay là anh chọn một người kết hôn luôn đi nhé? Vậy em đưa cho anh luôn.”

Khóe miệng Giang Chu co giật một cái: “Em đúng là chuyên gài bẫy anh trai mà.”

“Được rồi, vào học em sẽ nạp tiền cho thẻ ăn cơm của anh.”

“Coi như em có chút lương tâm.”

Giang Chu hài lòng đi ra ngoài, sau đó lại đi đến trước phòng Sở Ngữ Vi.

Mấy ngày gần đây quá bận rộn, không quan tâm đến cô bé này, làm cho nàng giận giận dỗi dỗi, buổi tối liền chạy ngay về phòng mình.

Ngày đầu tiên còn rất bình thường, nhưng sau đó không biết vì sao lại không chịu rời đi.

Giang Chu suy đoán, có khả năng là do Phùng Tư Nhược xuất hiện, làm cho Sở Ngữ Vi cảm thấy nguy cơ.

May mà định lực của Giang Chu mạnh mẽ, không trúng phải cái Mỹ Nhân Kế này.

Giang Chu gõ cửa phòng của Sở Ngữ Vi.

Rất nhanh, Sở Ngữ Vi liền mở một khe nhỏ ra, khi thấy người bên ngoài là Giang Chu, thì nàng mới mở khóa bảo vệ xuống.

“Sao bạn lại tìm mình?”

Giang Chu ngồi xuống mép giường: “Mấy hôm nay quá bận rộn ở bên ngoài, nên giờ qua xem bạn có ngoan hay không.”

Sở Ngữ Vi tiếp tục thu dọn đồ đặc: “Mình rất ngoan mà.”

“Vậy mấy hôm nay bạn làm gì.”

“Sắp vào học rồi, hội học sinh có rất nhiều việc, ngày nào mình cũng rất bận rộn nha.”

Giang Chu quay người, nhìn thoáng qua máy tính đặt trên giường.

Trên màn ảnh là một đám khung chát QQ, bên trong có rất nhiều ảnh chân dung đang nhảy nhót không ngừng.

“Em Ngữ Vi, mình cùng ăn một bữa cơm trước khi vào học nhé?”

“Ngày mai về trường rồi, mình mang chút đặc sản quê nhà, khi nào bạn có thời gian, mình sẽ mang qua cho bạn.”

“Ngữ Vi, có một đàn anh năm ba ở học viện truyền thông muốn xin phương thức liên lạc của bạn, có cho không?”

“Lần tỏ tình thứ 320, Sở Ngữ Vi, làm bạn gái của mình đi.”

“Đường Thủy Nhai có một tiệm trà sữa rất ngon, vào học cùng đi nhé?”

Giang Chu nhìn bóng lưng của nàng: “Xem ra QQ phải thuê một cái server riêng cho bạn rồi.”

Sở Ngữ Vi mờ mịt quay đầu lại, sau đó phát hiện máy tính của mình: “Mình chưa từng trả lời.”

“Dáng dấp xinh đẹp không phải là lỗi của bạn, nhưng không trả lời thì đó là lỗi của bạn rồi.”

“Hả?”

Giang Chu ôm lap top lên, đặt lên đùi mình.

Sau đó, hắn bắt đầu gõ chữ.

“Cô ấy đang ngủ bên cạnh tôi, ông anh, có chuyện gì không?”

Chương 342 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!