Sau khi trở về từ sân bay.
Hai người lái xe đến tòa nhà tài chính.
Giang Chu đã có một series kế hoạch nhằm vào Ta không phải Dược Thần.
Giai đoạn đầu sẽ tuyên truyền Dược Thần ở trên internet, ví dụ như hắn đầu tư iQiyi và Toutiao.
Giai đoạn sau sẽ dùng độc quyền để kéo lưu lượng cho các Website đó.
Cứ như vậy, có thể khai thác hết toàn bộ giá trị của bộ phim điện ảnh này.
“Công ty của cậu bây giờ cũng ra dáng phết nhỉ.”
“Bằng không thì sao, cô thật sự cho rằng tôi mở công ty là vì lừa gạt các cô bé à?”
Doãn Thư Nhã ký xong, vứt bút qua một bên: “Tôi nhớ là có người nói, phụ nữ như hoa, muốn phòng làm việc của mình đầy hoa cơ mà.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một chút: “Ký xong chưa? Ký xong rồi thì cút đi.”
“Đi đâu? Tôi vừa trở về đã ngựa không dừng vó để đến đây ký văn kiện cho cậu, dù sao cậu cũng phải cho tôi nghỉ ngơi một chút chứ?”
“Đi nhà cô ăn cơm chùa trước, như vậy sẽ có nhiều thời gian nghỉ ngơi.”
Doãn Thư Nhã hung hăng trừng mắt nhìn Giang Chu một cái: “Tôi đi xa nghìn dặm trở về, thế mà còn phải mời cậu ăn cơm nữa, cậu quả là ghê tởm.”
Giang Chu cười híp mắt: “Bây giờ đang là thời kỳ đặc biệt, chờ tôi có tiền sẽ mời lại cô.”
“Tôi chỉ hy vọng cậu không phá sản thôi, dù sao tôi cũng nện hết tiền để dành của mình vào rồi.”
“Yên tâm, công ty ném một miếng thịt ra, chó cũng sẽ kiếm được tiền.”
Hai người vừa nói chuyện vừa rời khỏi công ty, đi đến khu biệt thự Hồng Diệp.
Người làm trong biệt thự cũng biết đại tiểu thư đã về Thượng Kinh, cho nên tất cả đều xếp thành hàng ở cổng chính, nghênh đón đại tiểu thư về nhà.
Rất nhanh, Giang Chu liền lái xe đến cửa biệt thự.
Hai người xuống xe, đi vào trong biệt thự dưới sự vây quanh của đám người làm.
Đá cẩm thạch dưới nền sáng bóng như gương, đèn chùm trên trần còn mang hơi hướng phong cách cổ, công nghệ làm cũ rất tốt.
Vị trí trung tâm là một cái bàn ăn rất dài, trên đó còn có một tấm khăn trải bàn màu trắng.
Toàn bộ căn phòng, khiến cho người ta có một loại cảm giác như đặt mình vào phim ảnh ở phương tây vậy.
Bởi vì đầu bếp trong biệt thự đã biết Doãn Thư Nhã sẽ về Thượng Kinh hôm nay, lại không nhận được lệnh không cần làm cơm.
Cho nên bọn họ đã chuẩn bị trước rất nhiều nguyên liệu nấu ăn.
Chỉ chốc lát sau, trên bàn đã bầy rất nhiều các món ăn trung quốc đầy đủ màu sắc.
Ăn đồ trung quốc trong một hoàn cảnh phương tây, đúng là có một loại hương vị khác.
Gà sốt, canh hải sâm, măng dầu đỏ…
Giang Chu xoa xoa tay, lại có một cảm giác muốn cọ cơm ở đây trong thời gian dài.
Ngay sau đó, Doãn Thư Nhã thay quần áo xong cũng đã đi xuống.
Nàng mặc một chiếc áo khoác kiểu tây trang ngắn tay, đeo khuyên tai như trăng, trên chân là một đôi giày cao gót cao 7 cm, nàng bước đi đầy ngạo nghễ và kiêu hãnh.
Dáng vẻ này, dường như là đã cố gắng ăn diện.
Lúc này, Doãn Thư Nhã ngồi xuống đối diện Giang Chu, nâng má, mở miệng nói: “Tôi thấy rất nhiều chuyện thú vị ở Bắc Hải, cậu có muốn nghe không?”
“Ừm ừ ừ.”
“Trong ngày đoàn làm phim kết thúc, có mấy người ra ngoài uống rượu, khi trở lại đã gặp thứ không sạch sẽ, làm hại tôi còn phải mời Pháp Sư đi mở đàn cúng tế nữa.”
Giang Chu đang tập trung vào ăn uống, nên chỉ đáp lại qua loa có lệ: “Vậy sao? Vậy là tốt mà.”
Mặc dù Doãn Thư Nhã có dục vọng nói chuyện trời đất rất mãnh liệt, nhưng hình như cũng không đủ hấp dẫn.
“Này, tôi đang nói chuyện với cậu đấy, cậu không ngại à?”
Giang Chu hơi ngẩng đầu lên: “Thiếu nữ 30 tuổi ngốc nghếch của tôi ơi, ăn cơm thì ăn cơm đi, có thể không nói hay không?”
Doãn Thư Nhã nghiến răng nghiến lợi: “Cậu đến nhà tôi, thật sự chỉ vì cọ một bữa cơm à?”
“Không phải, tôi không phải người như vậy.”
“Vậy tại sao cậu không có hứng thú với những gì tôi nói?”
Giang Chu cầm cốc nước lên uống một hớp cho trôi thịt: “Tôi đến đây không chỉ vì cọ cơm, mà còn cọ nước nữa.”
Doãn Thư Nhã hít sâu một hơi: “Ăn đi, ăn đến chết luôn đi.”
“Tạ chủ Long ân!”
Chẳng mấy chốc, đồ ăn trên bàn đã bị quét sạch sẽ.
Doãn Thư Nhã sợ ngây người: “Cậu là quỷ chết đói đầu thai đấy à?”
Giang Chu lau miệng: “Dạo này tôi đều phải cọ cơm của bạn học, mà cô ấy lại không giàu có như cô, cho nên tôi ngại không dám ăn no.”
“Không phải Phùng Tư Nhược là tiểu phú bà Bắc Hải sao?”
“Cô bé này có tiền không dám tiêu, còn đáng thương hơn tôi nữa kìa.”
Doãn Thư Nhã cầm ly rượu đỏ lên: “Thật muốn hắt ly rượu này vào người cậu.”
Giang Chu ngẩng đầu nhìn Doãn Thư Nhã: “Cũng được mà, lâu rồi tôi chưa mua quần áo mới.”
“TIện nhân!”
Trong khi hai người nói chuyện.
Bác Từ đứng trước cửa cách đó không xa, lẳng lặng nhìn một màn này.
Ông đã gặp vô số thanh niên tuấn kiện đi đến thăm tiểu thư nhà mình.
Nhưng mà không có ai kiêu ngạo như Giang Chu này.
Hết lần này đến lần khác, đại tiểu thư nhà mình lại còn dính chiêu này, thật sự là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà.
Chương 353 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]