Cùng lúc đó, trong một khu chung cư.
Chu Vũ Đình vui vẻ gõ cửa phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ.
Đây là một căn nhà thuê chung cách khu trung tâm khá xa.
Phòng ngủ chính là của cô gái tốt nghiệp nghiên cứu sinh tài ba Nghiêm Úy Úy.
Đến nay vẫn chưa tìm được công việc lương một năm 200 ngàn, không phải xí nghiệp lớn thì không vào.
Cho nên bây giờ Nghiêm Úy Úy đã nằm ở nhà bốn tháng rồi.
Phòng ngủ phụ là của Hầu Tuấn Hào, cũng là tài tử tốt nghiệp nghiên cứu sinh, người này vẫn thích Nghiêm Úy Úy, cho nên vẫn muốn làm chung công ty với Nghiêm Úy Úy.
Cho nên đến bây giờ vẫn chưa từng có việc làm.
Ngay sau đó, cửa phòng ngủ chính mở ra.
Nghiêm Úy Úy dụi dụi mắt: “Làm sao thế? Mình đang ngủ mà.”
Chu Vũ Đình cười ngọt ngào: “Mình được thăng chức tăng lương rồi, cho nên mới mời hai người đi ăn.”
“Tăng… tăng lương rồi?!”
“Đúng vậy, có thể là do mình làm việc chăm chỉ, cho nên ông chủ đã cho mình làm phó quản lý bộ phận đầu tư.”
Mặt Nghiêm Úy Úy tràn đầy vẻ không tin: “Bạn được tăng bao nhiêu mà vui vẻ đến mức này chứ?”
Chu Vũ Đình mỉm cười xấu hổ: “Tháng này là 10 ngàn, hơn nữa còn là sau thuế.”
“Khoan đã, bốn tháng trước tiền lương của bạn mới có 5000 thôi mà?”
“Đúng thế, nhưng mà được thăng chức nha, ông chủ nói, thăng chức nhất định phải tăng lương.”
Nghiêm Úy Úy yên lặng một lúc lâu, đột nhiên lại cảm thấy rất không thoải mái: “Chắc lẽ công ty kia của bạn vẫn chưa có dấu hiệu sắp sập tiệm à?”
Chu Vũ Đình lắc đầu: “Ông chủ nói là năm nay công ty có nhiều việc cần dùng tiền, cho nên tiền lăng tăng chậm, hy vọng mọi người có thể kiên trì vượt qua thời gian này.”
“Vậy giờ tiền lương của bạn là 10 ngàn một tháng à?”
“Cái này thì chưa chắc.”
Nghiêm Úy Úy thở phào nhẹ nhõm: “Vẫn hạ xuống đúng không?”
Chu Vũ Đình vội vàng lắc đầu: “Ông chủ nói cuối năm sẽ tăng tiếp.”
Còn tăng?!
Chỉ bốn tháng ngắn ngủi, tiền lương liền tăng gấp đôi rồi??!!
Trong lòng Nghiêm Úy Úy đã hơi chua.
Công việc này vốn là của mình mà, là mình xem thường, cho nên mới nhường cho Chu Vũ Đình.
Tại sao loại công ty rách nát này còn có thể tăng lương chứ?!
Lúc này, trong đầu Nghiêm Úy Úy lại hiện lên dáng vẻ cười như không cười của Giang Chu.
Điều này không thể nào!
Tên kia rõ ràng chỉ là một sinh viên hoàn toàn không có kinh nghiệm xã hội.
Tên đó vẽ bánh, tuyệt đối không thể thực hiện được!
“Úy Úy, bạn làm sao vậy?”
Nghiêm Úy Úy lấy lại tinh thần, ho khan một tiếng: “Không có gì, chỉ là cảm thấy tên kia quá may mắn thôi.”
Chu Vũ Đình do dự một chút, bỗng nhiên mở miệng: “Úy Úy, hay là bạn cũng đến công ty mình đi? Ông chủ nói bây giờ rất cần nhân tài, bạn nhất định sẽ được trọng dụng.”
“Mình? Mình mới không thèm!”
“Vì sao?”
Nghiêm Úy Úy cười nhạo một tiếng: “Bạn đã là phó quản lý rồi, chẳng lẽ mình qua đó làm nhân viên cho bạn à?”
Chu Vũ Đình cắn môi: “Thật ra thì bạn thông minh hơn mình nhiều, công ty lại đang trong giai đoạn phát triển, nên sẽ thăng chức rất nhanh.”
“Được rồi được rồi, mình sẽ không vào mấy công ty nhỏ này đâu, bạn không cần khuyên mình nữa.”
“Ồ, vậy được rồi…”
Trong lòng Nghiêm Úy Úy vẫn khó chịu, vì vậy lại mở miệng: “Vũ Đình, mình vẫn phải nhắc nhở bạn một điều.”
Chu Vũ Đình hơi mờ mịt: “Nhắc nhở cái gì?”
“Bạn đừng thấy bây giờ tên đó tăng lương cho bạn, nói không chừng ngày mai liền phá sản luôn, công ty nhỏ đều như vậy, không có gì là chắc chắn cả.”
“Ừm, mình biết rồi, nhưng mình vẫn sẽ tiếp tục cố gắng làm việc.”
“Haiz, bạn thật sự quá ngốc.”
“Được rồi, Úy Úy, chúng ta không nói chuyện này nữa, mình mời hai người đi ăn một bữa thịnh soạn.”
Nghiêm Úy Úy nhất thời nở nụ cười: “Được, ăn cơm xong mình còn muốn đi xem phim.”
Chu Vũ Đình gật đầu: “Cũng được, nhưng mà Hầu Tuấn Hào đi đâu rồi?”
“Đi phỏng vấn rồi.”
“Hả? Vậy sao bạn không đi?”
Nghiêm Úy Úy cười tự tin: “Đương nhiên là để Hầu Tuấn Hào đi trước, nhớ các câu hỏi và vấn đề, sau đó mình sẽ chuẩn bị kỹ càng rồi mới đi chứ.”
Chu Vũ Đình há hốc miệng: “Còn có thể phỏng vấn như vậy sao?”
“Công việc tốt không dễ dàng tìm thấy đâu, bạn cho rằng công ty nào cũng chỉ cần nói vài câu là có thể vào làm giống như công ty nhỏ của bạn à?”
“Mình… mình cảm thấy công ty của mình rất tốt.”
Nghiêm Úy Úy đeo túi lên: “Thôi quên đi, vẫn là đi ăn cơm thì hơn.”
Chu Vũ Đình gật đầu: “Đi thôi!”
“Mình muốn ăn ở Kim Đỉnh Hiên, nghe nói đồ ăn ở đó rất ngon.”
“Cũng được, dù sao mình trả nợ vay đại học xong thì vẫn còn mấy ngàn nữa.”
Cùng lúc đó, sắc trời tối dần.
Giang Chu ngồi xem báo cáo tài vụ trong văn phòng ở trường học.
Tuy là hắn vừa cầm tiền thì đã mang đi đầu tư, thế nhưng tốc độ kiếm tiền bây giờ rõ ràng là đã trở nên cực nhanh.
Vừa là vì MonNgon.com đã mở rộng ra toàn quốc, vừa là vì những công ty mà hắn đầu tư đã có khởi sắc.
Nhưng mà tài sản và tiền trong túi lại không có quan hệ gì với nhau, cho nên Giang Chu vẫn còn tiếp tục đi ăn cơm chùa.
Hàn Nhu, Tô Nam, Hoàng Kỳ, Sở Ngữ Vi, Đinh Duyệt, Doãn Thư Nhã.
Trừ đó ra thì còn một cái đuôi đi ăn cơm chùa theo là Phùng Tư Nhược.
Bởi vì hắn phát hiện, hoạt động này có trợ giúp cho chứng bệnh sợ đám đông của nàng, cho nên thường xuyên dẫn nàng đi theo.
Nhưng nghĩ lại thì cũng hiểu, đi ăn cơm chùa là cần mặt dày, nên có thể rèn luyện khả năng không dám nói chuyện của cô công chúa nhỏ này.
Chương 355 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]