Mười hai giờ trưa, khí trời có vẻ hơi u ám.
Ngay sau đó, một cơn mưa xuân mông lung đã bắt đầu xuất hiện.
Loại khí trời này vốn phải có rất nhiều người đặt đồ ăn ngoài mới đúng, nhưng một bộ phận thương gia trong phố ẩm thực đều không nhận được bất cứ đơn đặt hàng nào.
Bọn họ đã chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn từ sáng rồi, cũng bỏ các loại thịt trong tủ lạnh ra để giã đông.
Nhưng đến giờ, vẫn chưa được động vào nồi niêu xoong chảo.
Lúc này, đã có không ít thương gia đi ra cửa, đám người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, liền biết tình hình của đối phương cũng không khác gì mình.
“Hôm nay anh cũng không có đơn đặt hàng à?”
“Không có, một đơn cũng không có, thật sự là gặp quỷ mà.”
“Tình huống gì thế này? Ngày hôm nay không ai ăn thức ăn ngoài à?”
“Không thể nào, ngày nắng còn có thể có mấy chục đơn mà!”
Cùng lúc đó, một người giao đồ ăn mặc đồng phục màu vàng đi xuyên qua khu phố, ngày sau đó liền dừng lại ở trước cửa tiệm gà chiên của Đại Cường.
Gà chiên nóng hổi vừa ra lò, liền giao đến tay người giao hàng.
Sau đó, một đơn lại một đơn hàng, quả thực là liên tiếp không ngừng.
Đám người nhìn đến đây, lại quay sang hai mặt nhìn nhau.
Bởi vì từ sáng sớm đến giờ, bọn họ vẫn không có đơn hàng nào.
Nhưng từ sáng đến giờ, Đại Cường lại có rất nhiều đơn hàng, liên tiếp không ngừng.
Chuyện này không khỏi để cho bọn họ bắt đầu nghi ngờ.
Nhưng đúng lúc này, anh Ba Mặt Rỗ bán mỳ vằn thắn lấy điện thoại di động ra xem.
Anh ta mở trang web lên xem một chút, thì lập tức trợn trừng mắt lên.
“Con bà nó, cửa tiệm của tôi bị offline rồi?”
“Chẳng trách lại không có đơn hàng nào, đây là chuyện gì thế này?!”
Đám người nghe đến đây thì lập tức khẩn trương.
Bọn họ cũng vội vàng lấy điện thoại di động của mình ra, rồi leo lên trang web để tìm kiếm cửa tiệm của mình.
Một trang, hai trang, ba trang…
Kết quả cũng giống như Ba Mặt Rỗ nói, tất cả cửa tiệm của bọn họ đều không có trên trang web.
“Tên Giang Chu chó má này, dựa vào cái gì mà loại bỏ cửa tiệm của tôi!’
“Đúng thế, trước kia còn nói qua là vì vấn đề vệ sinh nên mới offline, bây giờ còn không thèm nói câu nào luôn?!”
“Có phải tên đó cảm thấy mình càng ngày càng phát triển, nên không cần chúng ta rồi à?”
“Mẹ nó, lãng phí cả ngày của ông!”
Ba Mặt Rỗ cởi tạp dề, ném mặt lên bàn.
Sau đó, anh ta nhặt muôi cơm lên, quay sang nói với đám thương gia chung quanh.
“Các vị, chúng ta kiếm tiền dễ dàng sao?”
“Tên đó để cửa tiệm của chúng ta offline mà cũng không thèm nói cho chúng ta biết?”
“Nếu có ai không phục liền đi với tôi, chúng ta cùng đi náo loạn đại học Thượng Kinh.”
Vừa dứt lời, liền có hơn 10 thương gia hưởng ứng.
Con mịa nó, nói offline liền offline luôn, còn vương pháp hay không?
Bọn họ không có đơn đặt hàng thì kiếm tiền kiểu gì?
Nếu ngày hôm nay Giang Chu không bồi thường tổn thất nửa ngày cho bọn họ, sau này bọn họ sẽ không tiếp tục hợp tác với Giang Chu nữa!
Đến khi đó, trang web không có cửa tiệm này, chắc chắn sẽ phải phá sản!
Nếu như Giang Chu ngoan ngoãn xin lỗi, bồi thường tổn thất cho bọn họ, có lẽ bọn họ sẽ tha cho Giang Chu một lần!
Đám người vội vàng thả công việc trong tay xuống, kêu gào muốn đi đại học Thượng Kinh.
Dù sao cũng chỉ cách nhau một con đường, không xa chút nào.
Đến khi đó, bọn họ phải náo loạn cho đám lãnh đạo trường học biết luôn.
Nhưng đúng lúc này, Đại Cường bỗng nhiên đi từ trong tiệm gà chiên ra ngoài.
“Mọi người chờ một chút, anh Tiểu Giang nhờ tôi nói với mọi người một chuyện.”
“Chờ tôi nói xong, các người muốn đi náo loạn thì tôi cũng không quan tâm.”
Đám người nghe thấy câu này liền dồn dập nhìn về phía Đại Cường.
Đại Cường ho khan một tiếng, trong tay còn cầm một cái muôi, sau đó mới mở miệng.
“53 cửa tiệm trong phố ẩm thực đã tự ý hợp tác với bên thứ ba, chuyện này đã vi phạm hợp đồng đã ký.”
“Từ hôm nay trở đi, chính thức giải trừ quan hệ hợp tác với những cửa tiệm này!”
“Nói cách khác, sau này cửa tiệm của mọi người sẽ biến mất vĩnh viễn trên trang web MonNgon.com!”
“Nếu như các người có dị nghị gì, có thể kiện Giang Chu lên tòa án.”
“Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở một câu, trên hợp đồng đúng là có điều khoản cầm chỉ hợp tác với bên thứ ba, dù các người có kiện thì cũng không thắng được đâu.”
“Ngoài ra, anh Tiểu Giang còn để cho mọi người một đường lui.”
“Đó là, nếu mọi người vẫn còn muốn gia nhập trang web, thì có thể nộp 5000 phí bồi thường vi phạm hợp đồng, rồi lại ký hợp đồng mới lần nữa.”
“Anh Tiểu Giang nói, cậu ấy là một người rất độ lượng, nể mặt tiền cho nên sẽ tha thứ cho các người.”
Đại Cường nói sau, liền lau nước mưa trên mặt.
Anh ta là người đàn ông to con nhất khu phố ẩm thực này, một thân mỡ béo còn đáng sợ hơn cả tuyển thủ đô vật.
Anh ta cũng hoàn toàn không sợ đám người này ghét bỏ hoặc xa lánh mình chút nào.
Chương 360 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]