Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 395: CHƯƠNG 395: SAO CÓ CẢM GIÁC NHƯ THÔNG GIA NHỈ? (2)

Tất cả mọi người trong phòng nghe thấy tiếng đều đứng dậy.

Sở Ngữ Vi kinh ngạc kêu cha mẹ, biểu cảm có vẻ rất bất ngờ.

“Tại sao cha mẹ lại đến đây?”

Sở Hùng và Trần Uyển Oánh thấy thế liền liếc mắt nhìn nhau.

Quả nhiên cái áo bông nhỏ của nhà mình ở chỗ này.

Vất vả lắm mới nghỉ hè về nhà, kết quả lại không ở nhà mà suốt ngày chạy qua nơi này.

Mình muốn gặp con gái còn phải chạy qua nhà người khác mới gặp được.

Đây có tính là uổng công nuôi dưỡng không?

Sở Hùng buồn bực liếc mắt nhìn con gái mình: “Cha đến tìm chú Giang của con để uống rượu.”

Giang Hoành Sơn nghe thấy thế liền cười nói: “Vậy thì tốt lắm, nào nào, vừa đúng lúc ăn cơm, mau ngồi ăn chung đi.”

“Vậy chúng tôi không khách khí nhé?”

“Khách khí cái gì, mau ngồi đi.”

Hai vợ chồng Sở gia nghe thế liền ngồi xuống.

Lúc này, Hàn Nhu cực kỳ hiểu chuyện mà chạy và bếp.

Sau đó đặt bát đũa mới vào trước mặt Sở Hùng và Trần Uyển Oánh.

Ban đầu là một nhà năm người, bây giờ đã biến thành bảy người.

May mà bàn ăn nhà bọn họ to lớn rộng rãi, bằng không thì chưa chắc đã ngồi nổi.

Cái này phải quy công cho quý bà Viên Hữu Cầm đột nhiên thông suốt.

Bà cảm thấy Giang Chu và Hàn Nhu đã đến tuổi yêu đương rồi, chẳng may có khách đến nhà thì cái bàn ăn cũ kia không thể ngồi đủ, cho nên hai ngày trước bà đã đi mua một cái bàn ăn to lớn rộng rãi về.

Không ngờ nó lập tức có đất dụng võ rồi.

Quý bà Viên Hữu Cầm nghe đến đây, liền cảm thấy tự hào vì sự thông minh và tài trí của mình.

“Chị dâu, nhà chị náo nhiệt sôi nổi thật, em thấy quá hâm mộ.”

“Nhà bọn em thì không được, chỉ có hai người em và Lão Sở, lúc nào cũng lạnh lạnh lẽo lẽo.”

“Bình thường, khi ăn cơm lại không nhịn được mà cầm ba bộ bát đũa, nhưng cơm đã ăn xong mà một bộ vẫn còn chưa được sử dụng.”

Trần Uyển Oánh cầm đũa lên, giả bộ như không có gì mà nói vài câu.

Mặc dù nói là hâm mộ, nhưng mùi vị chua chát giữa hàng câu chữ này cũng quá nặng.

Lời này vừa dứt, Viên Hữu Cầm và Giang Hoành Sơn lập tức liếc mắt nhìn nhau.

Giọng điệu này có chút không tốt lắm nha.

Làm sao nghe cứ chua loét như giấm vậy?

Nhưng mà cũng không trách được, nhà người ta chỉ có một đứa con gái bảo bối, hiện giờ suốt ngày chạy theo đít Giang Chu chứ không thèm về nhà…

Hai vợ chồng bọn họ cũng đối xử với Sở Ngữ Vi như con dâu, cho nên nhiều khi thấy trời tối rồi, liền giữ Ngữ Vi ở lại ăn cơm luôn, nếu muộn hơn thì để con bé ngủ chung với Hàn Nhu luôn.

Bởi vậy, con bé Sở Ngữ Vi này tập mãi thành quen.

Cũng không biết lần gần đây nhất mà con bé về nhà là lúc nào nữa.

Sở Ngữ Vi cũng nhận ra, liền xấu hổ nói: “Mẹ, con cũng không phải không về nhà mà.”

“Thật sao? Sao mấy ngày hôm nay đều không nhìn thấy con?”

“Hai người phải đi làm mà…”

Trần Uyển Oánh hừ một tiếng: “Cha mẹ cũng có lúc không đi làm mà, cũng không thấy con ở nhà được bao lâu.”

Sở Ngữ Vi cũng hừ hừ hai tiếng: “Con đến tìm chị Hàn Nhu chơi nha.”

“Vậy sao?”

“Đúng …đúng vậy… nha.”

Hai mẹ con này đơn giản là như khắc từ một khuôn.

Ngay cả động tác giận dỗi cũng giống hệt nhau.

Viên Hữu Cầm nhìn thấy cảnh này thì vội vàng hòa giải: “Thật ra nhà bọn chị rất thích náo nhiệt, Uyển Oánh, sau này em và Lão Sở tan tầm liền qua bên này ăn cơm đi, đừng nấu cơm ở nhà nữa.”

“Như vậy… không thích hợp lắm đâu?”

Giang Hoành Sơn vội vàng phụ họa theo: “Có gì mà ngại chứ, chúng ta cũng không phải người ngoài mà.”

Trần Uyển Oánh nghe thế thì trái lại có chút ngượng ngùng: “Hay là… sau này để bọn em mua đồ ăn?”

“Cũng được, em còn có thể làm trợ thủ cho chị nữa.”

“Nếu đã vậy, em liền cảm ơn chị dâu trước.”

Trần Uyển Oánh nói xong, lại nhịn không được mà nhìn về phía Sở Hùng.

Lần này bọn họ đến đây là để lôi con gái về.

Thế mà bỗng nhiên phát triển thành hai giờ nấu cơm ăn chung rồi?

Hơn nữa, bà còn có một loại cảm giác đặc biệt khi đồng ý nữa.

Loại cảm giác này giống như là… thông gia trò chuyện với nhau vậy?

Sở Hùng tằng hắng một cái, len lút chỉ vào Sở Ngữ Vi.

Trần Uyển Oánh sửng sốt, liền quay đầu nhìn về phía con gái mình, không ngờ con bé này đang tràn đầy vui vẻ, gương mặt vui sướng như rất hài lòng với kết quả mà bọn họ vừa thương lượng xong vậy.

“Ngữ Vi, sao con vui vẻ vậy?”

Sở Ngữ Vi hơi hoảng loạn một chút: “Không có… không có mà, con cũng thích náo nhiệt thôi.”

Trần Uyển Oánh đá vào chân Sở Hùng ở dưới gầm bàn, nhỏ giọng nói: “Thấy chưa? Đây chính là con gái lớn không dùng được đấy.”

Cùng lúc đó, trong một góc của bàn ăn.

Giang – không có cảm giác tồn tại nhất – Chu đã thấy rất choáng váng.

Hắn cảm thấy phương hướng phát triển của chuyện nảy rất không đúng?!

Không phải người hai người đến đây để hưng sư vấn tội sao?

Làm sao trò chuyện được vài câu đã trở thành thổi lửa ăn cơm chung rồi hả?

Chương 395 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!