Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 426: CHƯƠNG 426: CÓ TIẾC NUỐI GÌ KHÔNG?

Tầng tầng lớp lớp ráng đỏ đang khảm lên bầu trời.

Để lộ ra bầu trời xanh thăm thẳm và một chút bóng tối.

Ba người ngẩng đầu quan sát, tâm trạng không khỏi có chút dao động.

“Bất tri bất giác, đã tốt nghiệp một năm rồi.”

“Ừm, trời qua trôi qua nhanh thật!”

Giang Chu bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Quách Vĩ: “Sao nghỉ hè mà không có ai hô hào họp lớp à?”

Quách Vĩ gãi gãi nốt muỗi đốt trên cánh tay: “Chẳng phải do lần trước ông trang bức quá đà sao, mọi người cảm thấy không trang bức lại ông, cho nên không thèm làm nữa.”

“Trời ạ, những người này thực tế như vậy sao?”

“Mọi người tụ tập là vì trang bức, kết quả lại biến thành nghe ông trang bức, nếu là tôi thì tôi cũng không đi.”

Giang Chu chép miệng một cái, đột nhiên cảm thấy tẻ nhạt vô vị.

Nếu như kiếm được tiền mà còn không trang bức, vậy còn có ý nghĩa gì?

Đừng nói cái gì mà phong phú bản thân với bồi dưỡng linh hồn.

Nếu mấy thứ này có tác dụng, vậy còn cmn liều mạng kiếm tiền làm gì?

Cho nên ý nghĩa của việc kiếm tiền chính là để lộ ra ngoài cho mọi người biết, như vậy cuộc sống mới thoải mái hơn một chút!

Nhưng đúng lúc này, Sỡ Ngữ Vi bỗng nhiên quay đầu lại: “Giang Chu, bạn có cảm thấy hối tiếc với chuyện gì ở hồi cấp ba không?”

Giang Chu suy tư một lát: “Không yêu sớm có tính không?”

“Không tính, bởi vì mình cũng thế.”

“Nhưng mà mình nhớ là lớp phó văn nghệ của chúng ta dậy thì rất sớm, chân vừa dài vừa trắng, giọng nói còn ngọt ngào đáng yêu.”

Quách Vĩ nghe thấy thế cũng gật đầu thật mạnh: “Không sai, nghe như giọng trẻ con luôn, quả thật là cực phẩm ở nhân nhân!”

Giang Chu giơ ngón tay cái lên: “Quả nhiên là bạn thân của tôi, quả nhiên là anh hùng có chung chí hướng mà.”

“Nhưng mà dung mạo lại rất bình thường.”

“Ông biết cái gì, tắt đèn rồi, dung mạo là thứ không quan trọng nhất.”

Sỡ Ngữ Vi bỗng nhiên thở phì phò: “Đó chính là chuyện mà bạn tiếc nuối nhất?”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Đương nhiên… là còn một chuyện khác.”

“Chuyện gì?”

“Trước kia sửa sang lại tài khoản, thì không cẩn thận xóa QQ của cô ấy rồi.”

Sỡ Ngữ Vi nghiến răng nghiến lợi, hai má phồng lên.

Quách Vĩ thấy bầu không khí không đúng, vội vàng liếc mắt nhìn nhau với Giang Chu.

“Thật ra thì hồi cấp ba của chúng ta chỉ có một Nữ Thần, đó chính là hoa khôi Sở nha.”

“Cái này thì cũng đúng, chắc Ngữ Vi là tiếc nuối của rất nhiều người sau khi tốt nghiệp.”

Quách Vĩ bỗng nhiên quay đầu, biểu cảm hơi ngạc nhiên: “Hoa khôi, thời cấp ba bạn có tiếc nuối gì sao?”

Sỡ Ngữ Vi yên lặng một lát: “Đương nhiên là có…”

“Là cái gì?”

“Đây là bí mật, bí mật là không thể nói.”

Giang Chu liếc nhìn Sỡ Ngữ Vi một cái: “Nói ra đi, để xem nó đáng tiếc bao nhiêu nào, để cho mình vui vẻ một chút.”

Sỡ Ngữ Vi kiêu ngạo mà hất cằm lên: “Không nói, mình mới không nói cho bạn biết.”

“Mình đã nói chuyện của mình rồi, sao bạn lại hẹp hòi như vậy?”

“Đó là bạn chém gió, căn bản không thể tính.”

“Vậy tốt xấu gì bạn cũng phải chém một cái chứ.”

Sỡ Ngữ Vi quay đầu nhìn Giang Chu mà không nói lời nào, chỉ là ánh mắt của nàng hơi dịu dàng.

Trên gương mặt xinh đẹp của nàng còn có chút ủy khuất.

Mặc dù nàng không hề có động tác gì khác, nhưng lại càng khiến cho nàng càng thêm điềm đạm đáng yêu.

Giang Chu yên lặng một lát, bỗng nhiên đưa tay vò tóc của nàng.

Sau đó, lại véo khuôn mặt tinh xảo của nàng một cái.

Sỡ Ngữ Vi cũng không phản kháng, mà ngoan ngoãn để Giang Chu bắt nạt.

Lúc này, Quách Vĩ hồn nhiên như không.

Cậu ta vẫn đang tò mò về chuyện tiếc nuối của hoa khôi nữa.

Chỉ là hình như hai người kia đã quên mất vấn đề này, cùng nhau yên lặng cùng nhau không nói gì.

“Hoa khôi, bạn còn chưa nói tiếc nuối của mình kìa?”

Giang Chu liếc mắt nhìn Quách Vĩ: “Lòng tò mò của ông lớn như vậy sao? Không nghe thì chết à?”

Quách Vĩ tràn đầy mờ mịt: “Rõ ràng là ông muốn biết nhất mà.”

“Hiện giờ tôi không muốn biết nữa rồi, đến lượt ông đấy.”

“Tiếc nuối của tôi?”

“Ừm!”

Ánh mắt Quách Vĩ bỗng nhiên trở nên mê ly: “Ông không biết đâu, thật ra hồi lớp 11 đã có một cô gái, viết cho tôi 100 bức thư tình trong một học kỳ.”

“…”

“Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết cô ấy là ai, nếu như tôi có tiếc nuối, thì đại khái chính là chuyện này.”

Quách Vĩ vòng tay ra sau lưng, ngửa mặt lên nhìn bầu trời.

Trong mắt có ba phần đau thương, ba phần hoài niệm, và bốn phần mất mát.

Khóe miệng Giang Chu co quắp vài cái.

Không vì cái gì cả, bởi bì những lá thư đó đều là trò đùa dai của hắn thôi.

Không ngờ nó lại trở thành thanh xuân của Quách Vĩ??!!!

Không lâu sau, Giang Chu bỗng nhiên nhận được điện thoại.

Quý bà Viên Hữu Cầm đã làm cơm tối, hỏi xem Giang Chu đã về chưa.

Giang Chu trả lời vài câu rồi cúp máy, quay sang nhìn hai người.

“Đi thôi, đi về ăn cơm.”

“Vậy… đi luôn à?”

Giang Chu gãi gãi cánh tay: “Dù không đói bụng thì cũng phải về thoa dầu chứ.”

Sỡ Ngữ Vi ồ một tiếng, đứng lên chuẩn bị đi về nhà.

Chương 426 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!