Giang Chu khẽ nhíu mày, thả Phùng Tư Nhược, nghe máy.
“Alo, cô cô, có chuyện gì sao?”
Giọng nói của Phùng Y Vân hơi ngưng trọng: “Giang Chu, gần nhà cháu có… người xa lạ khả nghi nào không?”
Giang Chu hơi sững sờ: “Không có, quanh đây đều là hàng xóm tương đối quen thuộc.”
“Vậy có xe nào đi biển sổ Bắc Hải không?”
“Cái này thì cháu không rõ, nhưng có xảy ra chuyện gì sao?”
Phùng Y Vân trầm ngâm một lát, cũng không trực tiếp trả lời: “Như vậy đi, sáng sớm ngày mai cô sẽ phái người đến Lâm Giang để đón Tư Nhược về.”
Giang Chu cảm thấy có gì đó không đúng lắm: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“Xế chiều hôm nay, chú của Tư Nhược đã chạy đến, rồi nói một đống lời rất khó hiểu.”
“Hả?”
“Chính là Phùng Nhạc, chính là người mà cô từng đề cập với cháu.”
Giang Chu há hốc mồm, dường như nghĩ ra cái gì: “Ông ta đi tìm Tư Nhược rồi?”
Phùng Y Vân ừ một tiếng: “Rất kỳ lạ, Phùng Nhạc nói là muốn đến thăm cháu gái, còn hỏi cô phương thức liên lạc của Tư Nhược, cô đoán là có phải Phùng Nhạc đã biết sự tồn tại của cháu rồi không?”
“…”
“Cháu phải biết, quan hệ của Phùng Nhạc và cha của Tư Nhược như nước với lửa, tuy rằng rất gần nhưng chưa từng đến, đây là lần đầu tiên Phùng Nhạc hỏi chuyện của Tư Nhược, chuyện này tuyệt đối không bình thường.”
A … Chuyện này…
Khóe miệng Giang Chu nhịn không được mà co quắp vài cái.
Khá lắm, Phùng Nhạc này thật sự là rất khá nha!
Vì lôi kéo đồng bạn hợp tác, mà thật sự đi xin phương thức liên lạc của cháu gái!
Quá thành thật.
Thành thật đến mức Giang Chu cũng không nhẫn tâm hãm hại luôn.
“Giang Chu, tại sao cháu không nói gì?”
“Có lẽ cháu biết nguyên nhân của chuyện này, cô không cần quá lo lắng đâu.”
Phùng Y Vân yên lặng một lát: “Có phải cháu đã tiếp xúc với Phùng Nhạc rồi không?”
Giang Chu ồ một tiếng: “Không sai, Phùng Nhạc muốn hợp tác với cháu.”
“Nếu là như vậy, thì cô cũng không cần lo lắng nữa, nhưng mà vẫn lại đưa Tư Nhược trở về, miễn cho xảy ra chuyện bất ngờ.”
“Ồ, à đúng rồi, còn có một chuyện, người sau lưng quỹ Y Nhất là cha của Tư Nhược sao?”
Phùng Y Vân trầm ngâm một lát: “Sau này cháu sẽ biết.”
Giang Chu gật đầu: “Cháu hiểu rồi.”
“Đừng để Tư Nhược thức đêm, sáng sớm ngày mai tài xế sẽ đến.”
“Vâng!”
Sau khi cúp điện thoại, Giang Chu chìm vào suy nghĩ.
Khẳng định người phía sau quỹ Y Nhất chính là cha vợ của mình, nhưng số tiền đầu tư cho mình có nguồn gốc từ đâu?
Ông anh tài xế của cô cô cũng lảng tránh vấn đề này.
Tựa như khoản tiền này có lai lịch không rõ ràng vậy.
Nói cách khác… Số tiền này là lấy từ sản nghiệp Phùng gia.
Đây thật ra chính là tham ô tài sản công ty?
Phải biết rằng, vì bảo vệ tài sản của mình, không có người ngoài nhúng chàm, Phùng Viễn Sơn thậm chí còn không tiếc để cho con gái mình sống cô độc cả một đời.
Ông ta tuyệt đối sẽ không cho phép tài sản của mình đổi thành người khác họ.
Đời trước, Phùng Tư Nhược vì gả cho mình mà chủ động rời khỏi Phùng gia, cũng ký hợp đồng từ bỏ quyền thừa kế tài sản.
Vậy chuyện cha của Phùng Tư Nhược đang làm bây giờ, không thể nghi ngờ gì chính là chạm vào vẩy ngược của Phùng Viễn Sơn.
Nếu như Phùng Viễn Sơn biết chuyện này, cha của Phùng Tư Nhược sẽ không còn cơ hội tranh giành quyền thừa kế nữa.
Nói không chừng ông già kia còn vì đại nghĩa mà diệt thân ý chứ.
Nhưng mình cũng chưa từng gặp mặt cha của Phùng Tư Nhược.
Vậy tại sao ông cha vợ vô trách nhiệm này của mình lại tin tưởng mình như vậy?
Giang Chu nghĩ đến đây, không khỏi cảm nhận được một loại áp lực khổng lồ.
Cùng lúc đó, Phùng Tư Nhược đang ngây ngốc mà nhìn Giang Chu.
Hàng lông mi dài hơi run lên, tựa như là hơi ngạc nhiên với cuộc điện thoại vừa rồi.
“Sao thế, muốn biết ai vừa gọi điện thoại cho anh à?”
Phùng Tư Nhược gật đầu.
Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Em quản nhiều phết nhỉ, bắt đầu học cách kiểm tra điện thoại của anh rồi hả?”
“Vậy em không hỏi.”
“Là cô cô của em gọi đến.”
Phùng Tư Nhược chu cái miệng nhỏ: “Có chuyện gì nha?”
Giang Chu lại ôm nàng vào lòng một lần nữa: “CÔ ấy nói là ngày mai sẽ phái tài xế đến đón em về nhà.”
“Nhưng em mới đến có ba ngày.”
“Không sao, lần sau lại đến tiếp.”
Giang Chu nhéo nhéo gương mặt của nàng.
Nếu như không có sự tồn tại của quỹ Y Nhất, vậy dù cho Phùng Nhạc có điều tra được quan hệ của hắn và Phùng Tư Nhược thì cũng không sao.
Nhưng bây giờ thì không được.
Nếu như cha của Phùng Tư Nhược thật sự di dời tài sản của Phùng gia để giúp mình phát triển.
Vậy chắc chắn Phùng Nhạc sẽ điều tra được mối quan hệ của công ty đầu tư Chu Tinh và quỹ Y Nhất.
Sau đó, Phùng Nhạc sẽ nói chuyện này cho Phùng Viễn Sơn biết.
Nếu vậy, cha vợ của mình sẽ thua trắng tay, khoản đầu tư của mình cũng bị cướp về.
Phùng Nhạc sẽ dễ dàng nhận được quyền thừa kế, sẽ dễ dàng đuổi cổ cha vợ mình và cô cô ra khỏi Phùng gia.
Giang Chu nghĩ đến đây, liền ngẩng đầu nhìn về phía Phùng Tư Nhược.
“Em đúng thật là phiền phức mà.”
Phùng Tư Nhược có chút ủy khuất.
Trước kia, rõ ràng là Giang Chu luôn khen mình rất ngoan.
Xem ra Đinh Duyệt nói rất đúng.
Miệng đàn ông đều biết gạt người!
Chương 431 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]