Sở Ngữ Vi khẽ nhíu mày, nàng có chút không quen với nhiều người nhiệt tình như vậy.
Nàng vốn là một Tiểu Thiên Nga kiêu ngạo, hơn nữa còn là một hoa khôi cao ngạo và lạnh lùng có tiếng của trường THPT thành nam.
Tuy rằng nàng luôn thích làm nũng với Giang Chu, lúc nào cũng tỏ vẻ đáng yêu, nhưng đó là bởi vì nàng thích Giang Chu.
Đối với người mình thích, cô bé cao ngạo lạnh lùng đến đâu cũng sẽ trở nên mềm mại đáng yêu.
Mà đối với những người khác, thì cao ngạo lạnh lùng mới là trạng thái bình thường của nàng.
Cho nên, nàng nhịn không được mà lùi lại vài bước, thần sắc tràn đầy chống cứ và không vui.
Đám đàn anh khóa trên và đàn em khóa dưới kia vẫn không ngừng lải nhải như cũ.
Dường như muốn kể tất cả mọi chuyện của những năm nay cho Sở Ngữ Vi nghe vậy.
Cùng lúc đó, có rất nhiều người cũng bắt đầu quan sát chung quanh.
Không phải bọn họ đang quan sát Sở Ngữ Vi, mà là tìm kiếm bóng người của Giang Chu.
Giang Chu kia không phải là bạn trai của hoa khôi sao?
Tại sao lại không chạy ra hộ giá hộ tống bạn gái của mình chứ?
Liền để cho đám con trai kia lải nhải lảm nhảm với hoa khôi như vậy sao?
Cùng lúc đó, Sở Ngữ Vi cũng đang tìm kiếm bóng người Giang Chu.
Sau đó, tìm tới tìm lui thì mới phát hiện.
Lúc này, Giang Chu đang ngồi xổm trước mặt sư mẫu.
“Ngày mai sẽ chuyển thầy lên bệnh viện ở Thượng Kinh ạ?”
Sư mẫu gật đầu: “Sáng sớm sẽ đi, nằm ở bệnh viện Hữu Nghị của Thượng Kinh.”
Giang Chu hơi cau mày: “Bệnh viện tốt nhất Thượng Kinh là bệnh viện Hiệp Hòa mà, tại sao lại đến bệnh viện Hữu Nghị?”
“Bệnh viện Hiệp Hòa đã không còn giường bệnh rồi, nhà cô đã đi hỏi rất nhiều rồi, thậm chí còn tặng lễ hơn 30 ngàn, nhưng người ta nói, phải xếp hàng đến nửa năm sau mới có phòng bệnh.”
Giang Chu hơi suy tư một chút: “Cái này không được, bệnh của thầy rất nghiêm trọng, đi bệnh viện Hiệp Hòa mới là lựa chọn tốt nhât.”
Viền mắt của sư mẫu không khỏi đỏ lên: “Quá khó, nghe nói quan chức đi qua đó khám cũng phải xếp hàng nữa.”
“Không có biện pháp nào sao?”
“Chỉ có thể tạm thời ở bệnh viện Hữu Nghị, sau đó chờ có giường trống thôi.”
Sư mẫu vừa nói chuyện vừa không ngừng gạt lệ: “Nhưng mà…Tình trạng của Lão Ngụy kém như vậy, cô không biết ông ấy có thể chống đỡ được nửa năm không nữa.”
Giang Chu yên lặng một lát: ‘Không được, tuyệt đối không thể để Lão Ngụy chờ như vậy được.”
“Nhưng mà… nhưng mà chúng ta thật sự không có biện pháp nào khác.”
“Cái xã hội này, ngay cả tính mạng mà người bình thường cũng không giữ nổi thật sao?”
Mọi người vây xem nghe thấy câu này thì không khỏi yên lặng.
Nhất là tiếng khóc của sư mẫu lại càng làm cho người ta cảm thấy tan nát cõi lòng.
Mọi người đều biết, bệnh viện Hiệp Hòa là bệnh viện tốt nhất, nhưng bệnh viện như vậy, mỗi một cái giường bệnh đều rất đáng giá.
Loại người bình thường như bọn họ, thật sự rất khó để có tài nguyên chữa bệnh ở nơi đó.
Cho nên mới nói, thế giới này thật sự rất khó có công bằng gì.
Giang Chu hít sâu một hơi, sau đó liền lấy điện thoại di động của mình ra.
Hắn không muốn để Ngụy Lão Đại mất đi hy vọng cuối cùng.
Vì vậy, hắn mở danh bạ, gọi cho Doãn Thư Nhã.
Thời điểm đặc biệt thì phải dùng biện pháp đặc biệt.
Có cửa sau mà không đi thì cũng quá vô lương tâm rồi.
Ngay sau đó, đối phương đã nghe máy, trong ống nghe truyền ra một giọng nói lười biếng của Doãn Thư Nhã.
“Giang Chu, cậu trở về Thượng Kinh rồi à? Khi nào dẫn tôi đi chơi?”
Giang Chu yên lặng một chút: “Thầy của tôi bị bệnh, cô có thể giúp tôi sắp xếp một cái giường bệnh ở bệnh viện Hiệp Hòa không?”
Doãn Thư Nhã hơi khó chịu: “Lần nào cậu cũng có chuyện thì mới nhớ đến tôi!”
“Mạng người quan trọng, giúp tôi một tay đi, chờ tôi trở về sẽ dẫn cô đi chơi.”
“BIết rồi, để tôi gọi điện thoại, tìm người sắp xếp cho cậu.”
Giang Chu không khỏi thở phào một hơi khi nghe thấy câu trả lời này.
Hắn hiểu, nếu Doãn Thư Nhã đã đáp ứng như thế rồi, vậy chắc chắn sẽ không có vấn đề.
Trước kia, hắn đã từng hỏi qua vị phú bà 30 tuổi này khi ở Minh Tiềm Sơn Trang ở Bắc Hải.
Là nhà của cô giàu có hay là nhà Phùng Tư Nhược giàu có hơn?
Doãn Thư Nhã đã trà lời là, nhà của tôi căn bản không phải làm ăn kinh doanh.
Nếu như không kinh doanh làm ăn, mà còn có thể trở thành tiểu thư thiên kim cao quý nhất Thượng Kinh, vậy cũng có thể hiểu gốc gác của nàng ra sao.
Cho nên, thân phận của nàng, chính là giấy thông hành dễ sử dụng nhất ở Thượng Kinh…
Dù sao một đề tài mẫn cảm như Tôi không phải Dược Thần mà cũng có thể được xét duyệt cơ mà.
Hiện giờ, chỉ cần chờ tin tốt là được.
Cùng lúc đó, đám người không khỏi hai mặt nhìn nhau.
Giang Chu vừa gọi điện thoại cho ai vậy?
Còn có thể trực tiếp chen ngang giường bệnh sao?
Mọi người ở đây đều lộ ra ánh mắt nghi ngờ.
Bọn họ vẫn chỉ là học sinh sinh viên mà thôi, lấy đâu ra bối cảnh và năng lực gì chứ?
Đừng nói bệnh viện ở Thượng Kinh, coi như là bệnh viện ở Lâm Giang này thì bọn họ cung phải đăng ký rồi xếp hàng như thường.
Cho nên, dưới cái nhìn của bọn họ, thì cú điện thoại vừa rồi của Giang Chu chỉ là để trang bức mà thôi.
Chương 434 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]