Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 442: CHƯƠNG 442: NỖI TIẾNG CŨNG CÓ CHỖ XẤU!

Cuộc đối thoại này không phải là Giang Chu tưởng tượng ra.

Mà quả thật là có rất nhiều cô gái đến tán tỉnh hắn sau khi hắn lên ti vi.

Thậm chí còn có vài đàn chị dùng các loại ngôn từ hết sức nóng mặt để trêu chọc và tán tỉnh hắn.

Nhưng đối với Giang Chu mà nói, thì đây cũng không phải là một chuyện tốt gì.

Bởi vì hắn phải từ bỏ sở thích đi ngồi xổm trước cửa nhà tắm nữ.

Hiện giờ, chỉ cần hắn vừa xuất hiện, vừa ngồi xổm xuống liền bị người khác nhận ra.

Hết cách rồi, dù sao hắn cũng cần có thể diện mà.

Nếu như bị người lập topic, nói Giang Chu ngày nào cũng chạy đi ngồi xổm trước cửa nhà tắm nữ thì còn thể thống gì chứ?

Có lẽ đây chính là cái gọi Họa Phúc Tương Y đi.

Danh tiếng thì đúng là có, nhưng lại phải từ bỏ sở thích.

Ngoài ra còn có một chuyện, chính là điện thoại của Giang Chu bị gọi nổi.

Trong đó, nhiều nhất chính là mẹ ruột và cha ruột của hắn.

Bọn họ cảm thấy cực kỳ khiếp sợ với tin tức trên ti vi.

Bởi vì Giang Chu vẫn luôn nói là đang gây dựng sự nghiệp, nhưng lại không nói cụ thể cho bọn họ biết, mãi cho đến khi tin tức bay đầy trời, thì bọn họ mới biết con trai mình rốt cuộc đang làm gì.

Giang Chu cũng rất phiền muộn.

Bình thường thì cha mẹ của hắn đều xem kênh truyền hình Lâm Giang, sao giờ lại nhảy qua xem đài truyền hình Thượng Kinh rồi?

Nhưng có thể không nghe điện thoại của cha mẹ ruột sao?

Hiện giờ, địa vị trong nhà của hắn đã rất thấp rồi, nếu như không nghe điện thoại nữa, vậy có lẽ dùng chậu cơm chó là chuyện bình thường rồi.

“Con trai, con thật sự kiếm được nhiều tiền như vậy á?”

“Xem như kiếm một khoản nhỏ đi, nhưng mà con đầu tư hết rồi, hiện giờ tài chính vẫn chưa chảy về.”

Quý bà Viên Hữu Cầm yên lặng một lúc lâu mới tiếp nhận được sự thật này: “Vậy con nhớ để dành cho kỹ, đừng tiêu xài lung tung, sau này còn có tiền cưới vợ.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Mẹ, để dành cưới vợ á? Mẹ muốn con cưới bao nhiêu vợ vậy?”

“Khốn khiếp, nói gì thế?”

“Tài sản của con bây giờ có thể cưới rất nhiều vợ, đương nhiên là ngoại trừ Phùng Tư Nhược.”

“Không được phép loại trừ Phùng Tư Nhược của mẹ, con chơi bời lêu lổng ít thôi!”

Giang Chu ung dung thở dài: “Mẹ yên tâm đi, trong lòng con đã nắm chắc rồi.”

Viên Hữu Cầm yên lặng một lát: “Chuyện này đừng nói khắp nơi, miễn cho đám họ hàng thân thích xa đến bắn đại bác không đến kia vay tiền.”

“Chuyện đã lên cả tivi rồi, con muốn không nói cũng khó mà.”

“Tất cả đều tại con, đang yên đang lành lại lên ti vi làm gì?”

“Nhưng mà con có thành tựu lớn như vậy, mẹ không khen con một câu à?”

“Làm cha mẹ, chỉ mong con cái của mình bình an, đây mới là tâm nguyện của chúng ta, mẹ cũng không quan tâm con có thành tựu gì hay không.”

Giang Chu cảm thấy trong lòng ấm áp: “Được rồi mẹ, con biết rồi, con làm việc đã.”

Viên Hữu Cầm lại bồi thêm một câu: “Chú ý nghĩ ngơi, ngàn vạn lần đừng có thức đêm.”

“Vâng vâng!”

Giang Chu cúp điện thoại, lại nhét điện thoại di động vào túi.

Kết quả nhét còn chưa nóng máy, mẹ ruột đã lại điện thoại đến.

“Con trai, mẹ vừa xem tin tức, nói là con bề ngoài sang chảnh, nhưng thật ra đang nợ rất nhiều rất nhiều tiền.”

“Còn có tin tức nói là con bị đẩy ra để gánh chịu nguy hiểm, ông chủ sau màn là người khác, nếu có chuyện thì con sẽ chịu trách nhiệm, có đúng như vậy không?”

“Con trai, ngàn vạn lần đừng thấy tiền sáng mắt, đừng làm chuyện gì xấu nhé.”

“…”

Giang Chu bất đắc dĩ, vội vàng phổ cập khoa học cho mẹ ruột biết tính nguy hại của tin đồn.

Cuối cùng nói đến sùi bọt mép thì mẹ ruột mới không lo lắng nữa…

Mà ngoại trừ cha mẹ gọi điện thoại đến, thì bên phía Phi Độ cũng gọi đến rất nhiều lần.

Đại khái là bởi vị hiệu ứng của các tin tức hot trên mạng.

Dù sao bây giờ có rất nhiều công ty muốn nhảy vào ngành nghề internet này, Phi Độ không hy vọng miếng thịt béo đã đến miệng còn bị cướp mất.

Cho nên bọn họ muốn dùng một bản hợp đồng để trói Giang Chu lên thuyền của bọn họ.

Thật ra thì Giang Chu đã viết xong bản kế hoạch rồi.

Hắn cũng nghĩ ra vài sản phẩm và phương án, nhưng Giang Chu vẫn không chủ động liên lạc với Phi Độ.

Đây cũng bởi vì sau khi thu mua cổ phần thì hắn gặp được một cái nhạc đệm nhỏ.

Đại khái là nửa tuần trước.

Khi đó công ty đầu tư Chu Tinh vẫn còn chưa lên tin tức.

Giang Chu nhận được tin tức, nói Phùng Nhạc ngầm liên hệ với Trương Minh, mà Trương Minh lại là ông chủ của ByteDance.

Cũng chính là người đại biểu pháp lý của một trong những công ty mà hắn khống chế cổ phần.

Phùng Nhạc muốn gặp Trương Minh, không nghi ngờ gì là muốn bàn chuyện hợp tác.

Phùng Nhạc muốn tránh qua Giang Chu, trực tiếp thu mua cổ phần của ByteDance.

Muốn dùng biện pháp đó để cướp quyền lên tiếng của Giang Chu.

Nhưng Phùng Nhạc không ngờ chính là, khi đó Giang Chu đã khống chế cổ phần của ByteDance rồi.

Bởi vậy, hành vi của Phùng Nhạc chỉ là giỏ trúc múc nước, công dã tràng.

Nhưng hành động này lại làm cho Giang Chu chán ghét.

Trước mặt thì nói chuyện hợp tác, sau lưng lại muốn đạp lên lưng mình để qua sông?

Đây cmn nhất định là kỹ nữ vô tình mà!

Chẳng trách khi cô cô Phùng Y Vân nhắc đến Phùng Nhạc thì sẽ tức giận.

Lại thêm Phùng Nhạc đối đầu với cha của Phùng Tư Nhược.

Vậy không hãm hại Phùng Nhạc thì hãm hại ai?

Chương 442 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!