“Phùng tổng, vậy tôi đưa các cô ấy đi trước nhé.”
“À… hả??”
Giang Chu kéo tay hai chị em, mỉm cười nói: “Chúc công việc làm ăn phát đạt, hẹn gặp lại sau.”
Phùng Nhạc há hốc mồm, bỗng nhiên đứng lên: “Giang tổng, chờ một chút đã.”
“Phùng tổng, có chuyện gì sao?”
“Các cậu muốn đi đâu?”
“Bọn tôi là bạn cùng trường, đương nhiên là trở về trường học rồi.”
Phùng Nhạc yên lặng một lát, hình như là có chút ý kiến.
Nhưng cuối cùng thì ông ta vẫn không ngăn cản, trái lại còn lộ ra một nụ cười.
“Vậy… vậy thì đi thong thả.”
“Ừm!”
Giang Chu gật đầu, kéo hai chị em ra khỏi nhà hàng tây.
Chỉ là vẻ mặt của hắn rất khó coi, thậm chí còn có chút phẫn nộ.
Phẫn nộ đến mức trên trán nổi đầy gân xanh, hai nắm đấm đã siết chặt lại.
Hắn cảm thấy mình lại phải đổi mới quan điểm rồi.
Đây cmn gọi là người nhà à?
Vì lợi ích của mình mà giới thiệu cháu gái cho đồng bạn làm ăn thì đã thái quá rồi.
Đồng bạn hợp tác muốn mang cháu gái mình đi, thế mà lại còn không ngăn cản.
Chẳng lẽ đây chính là hành động của những gia tộc lớn?
Chưa nói đến quan hệ tốt hay không tốt, nhưng ít nhất Phùng Nhạc cũng là chú ruột của bọn họ mà.
Cháu gái bị người đàn ông gặp mặt lần đầu dẫn đi, thế mà Phùng Nhạc lại thờ ơ như không?
Nhà tư bản thật sự vô tình như vậy sao?
Hắn cảm thấy, e rằng cả đời này mình cũng không tu luyện được đến mức đó.
Nói thật, nếu vừa rồi Phùng Nhạc ngăn cản hắn.
Nói không cần hắn làm phiền, ông ta có thể đưa cháu gái mình về.
Vậy có lẽ Giang Chu đã có chút thiện cảm đối với ông ta.
Sau này cũng sẽ không thật sự gài bẫy ông ta đến cùng.
Bởi vì khi đang theo đuổi lợi ích, đồng thời ông ta vẫn còn chưa mất hết nhân tính, vẫn còn biết lo lắng cho an toàn của cháu gái, vẫn còn suy nghĩ đến tình thần.
Nhưng Phùng Nhạc lại không có, thật sự là không có.
Mặc dù ông ta cũng nghĩ đến, cũng muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra câu đó.
Vậy chứng tỏ, trong lòng ông ta thì lợi ích là cao hơn tất cả.
Hơn nữa, Giang Chu cho rằng, Phùng Nhạc vừa do dự không phải vì muốn hoàn thành trách nhiệm của một người chú, mà là vì ông ta sợ chuyện bị bại lộ, truyền đến tai người trong gia tộc.
Giang Chu đi đến trước cửa, nhìn thoáng qua Phùng Nhạc ở bên trong thông qua lớp cửa thủy tinh.
Lúc này, trong mắt hắn đã không còn vui cười, mà chỉ có lạnh nhạt vô tận.
Đối với hắn mà nói, Phùng Tư Nhược là một tồn tại như vẩy ngược.
Tuy cái từ này tương đối Chuunibyou, nghe có vẻ giống như Long Vương miệng méo.
Nhưng đúng là không có từ nào khác càng chính xác hơn nó.
Hắn cảm thấy, Phùng Tư Nhược xứng đáng được sở hữu những thứ tốt đẹp nhất trên thế giới này.
Hắn chỉ hận không thể mang tất cả mọi thứ không tốt đẹp rời xa khỏi nàng.
Mà giờ phút này, Phùng Nhạc chính là thứ không tốt ở gần Phùng Tư Nhược nhất.
Dường như Phùng Tư Nhược đã cảm nhận được cảm xúc của Giang Chu.
“Anh… anh làm sao vậy nha?”
Nàng thấy hơi bối rối, thậm chí còn ôm chặt cánh tay của Giang Chu.
Ánh sáng rực rỡ trong mắt đã không còn, thay vào đó là một vẻ ảm đạm.
Ngay cả biểu cảm cũng có chút ủy khuất, bởi vì nàng tưởng rằng mình đã làm điều gì sai.
Nàng luôn mơ mơ màng màng với chuyện tình cảm, nhưng cũng chính bởi vậy, mà Giang Chu vui vẻ thì nàng cũng thấy vui vẻ.
Nếu như Giang Chu không vui, thì nàng sẽ rất khủng hoảng.
Giống như cuộc đối thoại của nàng và Khúc Tiểu Nhã trong thị trấn suối nước nóng.
Thế giới của nàng chỉ có Giang Chu.
Như vậy, Giang Chu chính là cả thế giới.
“Không có gì, anh đang nghĩ xem nên đi ăn lẩu gì thôi.”
Phùng Tư Nhược có chút không tin: “Thật sao?”
Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Không phải em muốn ăn lẩu sao?”
“Ừm!”
“Thế nhưng ở Thượng Kinh có nhiều hàng lẩu lắm, ta có chứng khó khăn khi lựa chọn.”
Phùng Y Nhất bỗng nhiên mạnh mẽ chen ngang: “Anh rê, nhưng em muốn ăn bò bít tết!”
Giang Chu chép miệng một cái: “Tính cách không giống nhau, ngay cả khẩu vị cũng không giống nhau, không phải em được nhặt về chứ?”
“Mới không phải.”
“Hình như vậy.”
Phùng Y Nhất thở phì phò: “Vì sao anh không nói chị em là nhặt được?”
Giang Chu liếc nhìn Phùng Tư Nhược: “Bảo bối đáng yêu như vậy, sao có thể là hàng nhặt được?”
“…”
Gò má Phùng Tư Nhược đỏ lên, không dám đối mắt với hắn.
Mà Phùng Y Nhất thì nuốt nước miếng, vẻ mặt như đã ăn quá nhiều thức ăn cho chó rồi.
Sau đó, bọn họ liền lên xe, đi đến một nhà hàng buffet.
Nhà hàng này rất thú vị, mua bò bít tết liền tặng lẩu.
Bò bít tết là mua riêng, sau đó thì ăn lẩu thoải mái.
Một lần thỏa mãn yêu cầu của hai cô bé, quả nhiên thương nhân là biết kiếm tiền.
Chẳng mấy chốc, bò bít tết tươi non và lẩu nóng hổi đã được đưa lên bàn.
Giang Chu và Phùng Y Nhất bắt đầu tranh nhau cướp đoạt thịt.
Nhưng Tiểu Nhị Tử làm sao có thể đấu lại lão hồ ly như Giang Chu.
Khi nàng muốn gắp thì Giang Chu trực cầm muôi lên múc.
Chỉ một lát, bát của Giang Chu và Phùng Tư Nhược đã đầy.
Mà trong bát của Phùng Y Nhất thì chỉ có chút rau xanh chìm chìm nổi nổi.
Chương 460 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]