Nhìn thấy thái độ mất mát và thất vọng của Sở Ngữ Vi, tâm trạng của Giang Chu cũng hơi khó chịu.
Trước kia, cô bé này vốn không buồn không lo.
Bây giờ, lại biến thành đa sầu đa cảm rồi.
Hơn nữa, dường như tất cả tâm trạng tiêu cực của nàng đều liên quan dến mình.
Nhưng đúng lúc này, ba người bạn cùng phòng của Sở Ngữ Vi bỗng nhiên chen đến.
Sau khi đi vào thao trường thì mấy người bọn họ đã tách ra.
Dù sao cũng là hoạt động hữu nghị, nên cũng không có ai dẫn chị em của mình đi tìm con trai cả.
Lúc này, mọi người đi dạo một vòng, vẫn không thấy có tên con trai nào chất lượng cao.
Bởi vậy, ba người liền trở về chỗ cũ.
Cũng chính là nơi ông anh đang ôm đàn ghi ta hát bài‘viết thơ vì em’.
Lý Nghệ Phỉ liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi, trong mắt viết đầy trào phúng: “Hâm mộ không?”
Trước kia, Lý Nghệ Phỉ từng thấy Giang Chu có tiền, nên muốn làm tiểu tam.
Vì vậy đã móc tất cả vốn liếng ra để tán tỉnh Giang Chu trên internet.
Thật sự không ngờ Giang Chu lại không bị mình đẩy vòng vòng.
Khiến cho Lý Nghệ Phỉ vừa phiền muộn lại vừa đố kị.
Phiền muộn là vì tên Giang Chu này quá không hiểu phong tình.
Đố vì là vì Sở Ngữ Vi có thể được Giang Chu yêu thích.
Theo Lý Nghệ Phỉ, tuy nhan sắc của mình căn bản không thể so sánh với Sở Ngữ Vi, nhưng mình rất hiểu sinh vật có tên là nam giới này.
Dù cho mình không xinh đẹp bằng Sở Ngữ Vi, nhưng hoa nhà làm sao mà thơm bằng hoa dại chứ?
Lý Nghệ Phỉ không tin trên thế giới này sẽ có người đàn ông nào không thích hoa dại.
Nhưng mà hết lần này đến lần khác, Giang Chu lại làm được.
Đây chính là lý do mà Lý Nghệ Phỉ phiền muộn và đố kỵ.
Nhất là chuyện dùng kem đắp chân kia, làm cho tâm linh của Lý Nghệ Phỉ bị tổn thương rất nặng.
Cơn tức giận trong lòng vẫn chưa được phát tiết.
Nhưng theo thời gian trôi qua, Lý Nghệ Phỉ lại cảm thấy không thích hợp.
Bởi vì dường như Sở Ngữ Vi cũng không quá vui vẻ.
Thậm chí thỉnh thoảng còn ngồi ngơ ngác bên cửa sổ, mà toát ra vẻ u buồn.
Điều này khiến cho Lý Nghệ Phỉ thấy hết sức khó hiểu.
Bạn trai nhiều tiền như vậy, lại còn biết cưng chiều nhưu vậy, tại sao lại còn không vui chứ?
Sau này Lý Nghệ Phỉ mới biết được, thì ra bên cạnh Giang Chu có rất nhiều cô gái.
Cũng không biết Sở Ngữ Vi là hoa nhà hay là hoa dại nữa.
Sau khi biết chuyện này, Lý Nghệ Phỉ lập tức cảm thấy khá hơn nhiều.
Vì vậy, mấy ngày hôm nay Lý Nghệ Phỉ thường xuyên dùng các loại ngôn từ khiêu khích như thế.
Lúc này, Sở Ngữ Vi chỉ yên lặng chứ không nói gì.
“Không nói lời nào liền tưởng người khác không biết mình hâm mộ và ước ao sao?”
“Tại sao Giang Chu không chạy đến đây đánh ghi ta cho cô chứ?”
“Tôi còn chưa thấy Giang Chu ôm cô chứ đừng nói là đánh đàn cho cô nghe.”
“Trời ạ, chẳng lẽ hai người con chưa nắm tay nhau sao? Vậy chắc cũng chưa hôn môi đâu nhỉ?”
Lông mi Sở Ngữ Vi hơi run lên: “Giang Chu quá bận rộn.”
Lý Nghệ Phỉ hừ hừ hai tiếng: “Thật hay giả thì tự mình rõ ràng thôi.”
“Đương nhiên là thật, dù sao Giang Chu cũng phải kinh doanh làm ăn.”
“Vậy khi chưa làm ăn, vì sao không thấy Giang Chu đến tìm cô?”
Sở Ngữ Vi cắn môi: “Tôi chê Giang Chu phiền, không muốn để Giang Chu đến.”
Lý Nghệ Phỉ lập tức cười khẩy một tiếng: “Lừa mình dối người, thú vị không?”
“Sở Ngữ Vi tôi là ai, tôi không cần chờ đợi người khác.”
“Nhưng cô không lừa được bản thân mình, cô vẫn luôn chờ đợi đấy thôi.”
Sở Ngữ Vi bỗng nhiên không nói gì nữa.
Bởi vì nàng biết Lý Nghệ Phỉ nói đúng.
Nàng không thể phản bác được, thậm chí khi phản bác thì sẽ cảm thấy chột dạ.
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên có một bàn tay xuyên qua cánh tay của nàng.
Bàn tay kia dán vào bụng dưới bằng phẳng của nàng, rồi nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Sở Ngữ Vi cảm thấy như đang chìm trong một mảnh ấm áp.
Hai đôi bàn tay đang ôm bụng nàng này, vừa ấm áp lại vừa mạnh mẽ.
Ngay sau đó, nàng cảm giác được một cái cằm đặt lên bả vai của mình.
Sau đó, một cái gò má ấm áp lại nhẹ nhàng quệt lên tai của nàng.
Đây chính là tư thế của các cặp tình nhân mới có thể sử dụng.
Nhưng giờ phút này, Sở Ngữ Vi bỗng nhiên kêu lên một tiếng.
Nàng chưa bao giờ bị người khác ôm như vậy cả.
Cho nên mặc kệ là ai, thì nàng đều thấy rất lạ lẫm.
Mà nàng cũng không biết ai đang ôm mình.
Nàng còn tưởng rằng có người nhân dịp hỗn loạn mà chiếm tiện nghi của nàng.
Cho nên, Sở Ngữ Vi sợ hãi đến gần khóc.
Đời này, nàng chỉ muốn nằm trong ngực của một người, mà người đó chính là Giang Chu.
Coi như Giang Chu sẽ không ôm nàng, thì nàng cũng nghĩ như vậy.
Bởi vậy, ngoài trừ Giang Chu ra thì người khác chạm vào người nàng chính là đang tìm chết.
Lúc này, trong tiếng hét chói tai, Sở Ngữ Vi liền quay đầu lại.
Hốc mắt của nàng đã hơi đỏ lên, cả người đều run rẩy.
Gương mặt vốn đã rất xinh đẹp, giờ lại càng điềm đạm đáng yêu.
Nhưng trong ánh mắt của nàng lại tràn đầy phẫn nộ và uất ức.
Chương 463 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]