Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 482: CHƯƠNG 482: GIANG CHU VÀ PHÚ BÀ CÓ MỘT ĐỨA CON?

Giang Chu vốn cũng không quen biết Dương Nhạc Đa, hắn cản bản không muốn đi qua chào hỏi, nhưng lại phát hiện Dương Nhạc Đa đang nhìn chằm chằm vào mình.

Loại cảm giác này khiến cho người ta rất xấu hổ.

Bạn không muốn đi lên chào hỏi, người ta lại càng nhìn chằm chằm vào bạn.

Vì vậy, Giang Chu đi đến trước mặt Dương Nhạc Đa, mỉm cười nói: “Dương tiểu thư, đã lâu không gặp.”

Dương Nhạc Đa cũng gật đầu: “Giang Chu, đúng là đã lâu không gặp!”

Giang Chu cũng không để ý: “Công việc dạo này thế nào rồi?”

“Đã có khởi sắc, tôi tin rằng chẳng mấy chốc sẽ đuổi kịp anh.”

“Vậy thì chúc mừng cô trước nhé.”

Dương Nhạc Đa cười nhạt: “Tôi chỉ là nhất thời sơ sẩy, cho nên không sánh bằng anh, mới thua anh một lần thôi, sẽ không thua anh lần thứ hai đâu.”

Giang Chu cười nhạt: “Tôi chưa từng nghĩ là sẽ ganh đua với cô, bằng không thì tôi đã về hưu từ lâu rồi.”

“Tôi biết bây giờ anh chướng mắt tôi, nhưng mà, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu nữ nghèo.”

“Dương tiểu thư cũng xem không ít tiểu thuyết mạng nhỉ!”

Giang Chu cũng không cảm thấy tức giận.

Chỉ là hắn không hiểu, vì sao Dương Nhạc Đa luôn giống như một con gà trống muốn đánh nhau?

Lúc nào cũng rất mạnh miệng.

Dương Nhạc Đa căn bản không đáng để hắn ganh đua hay so sánh, bởi vì tầm mắt của Giang Chu không ngắn như vậy.

Nhưng người này lại vẫn luôn đòi ganh đua và so sánh với hắn, giống như hắn đã nợ hay làm gì có lỗi với người này vậy.

Thật sự là quá khỏ hiểu.

Giang Chu nghĩ đến đây, quyết định đổi chủ đề câu chuyện.

“Quên hỏi, cô đến khám bệnh à?”

Dương Nhạc Đa chần chờ một chút, sau đó gật đầu: “Đúng thế, anh cũng đến khám bệnh à?”

Giang Chu cười nhạt một tiếng: “Tuổi trẻ nông nổi, không cần thận làm người đầu tư mang thai, cho nên đến kiểm tra thai nhi!”

Dương Nhạc Đa nghe thấy câu này thì không khỏi ngạc nhiên.

Sau đó, cô dùng ánh mắt không thể tin nổi để nhìn về phía Doãn Thư Nhã.

Khiếp sợ, mờ mịt và sợ hãi… những sắc thái đó đã tràn ngập đôi mắt của cô.

Giang Chu… làm phú bà này mang thai rồi á???!!!

Chẳng lẽ đây chính là khác biệt của mình và Giang Chu?

Chỉ bởi vì mình không thể làm người đầu tư mang thai, cho nên quan hệ của mình với người đầu tư mới không kiên cố như vậy.

Thì ra là như vậy…

Mình thua, căn bản không phải bởi vì năng lực của mình không bằng Giang Chu sao?!

Mà là bởi vì mình thiếu thốn cái năng lực quan trọng đó!

Cùng lúc đó, mặt Doãn Thư Nhã đã dỏ bừng lên.

Nàng hung hằng lườm Giang Chu một cái, gò má đỏ bừng này lại đáng yêu một cách bất ngờ.

“Ai mang thai, cậu vô liêm sỉ!”

“Không có gì, nơi này không có người quen nào, không cần che che giấu giấu.”

Doãn Thư Nhã nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt tràn đầy sát khí: “Cậu còn nói hươu nói vượn nữa, tôi sẽ xé rách miệng của cậu.”

Giang Chu nói như đúng rồi: “Cô có thể lừa mình, nhưng cô có thể lừa dối sinh mệnh mỏng manh đó sao?”

“Sinh mệnh mỏng manh nào?”

“Đương nhiên là con của tôi rồi!”

Giang Chu bỗng nhiên lại muốn tìm kích thích, liền đưa tay sờ lên bụng của Doãn Thư Nhã.

Kết quả Doãn Thư Nhã giận dữ, vươn tay đánh mạnh vào tay của hắn.

“Cô đúng là người phụ nữ xấu xa, thế mà lại không cho tôi chạm vào con của mình?”

“Đi tìm chết, làm sao tôi có thể sinh con cho cậu được?”

Giang Chu có chút bi thương: “Đêm hôm qua cô không nói như vậy mà!”

Doãn Thư Nhã có nhận thức mới về sự vô liêm sỉ của Giang Chu: “Chính cậu nằm mộng đi thôi, tôi đi đây.”

Giang Chu nhìn về phía Dương Nhạc Đa: “Rất xin lỗi, phụ nữ thời kỳ mang thai đều vui buồn thất thường như vậy đấy.”

Dương Nhạc Đa cảm giác mình bị chấn động đến tê dại cả người rồi: “Không có… không có gì.”

“Vậy tôi đi trước đây, cô tiếp tục đi nhé.”

“Ồ. . ồ…”

Giang Chu khoát tay, vội vàng đuổi theo Doãn Thư Nhã đã đi ra khỏi đại sảnh.

Lúc này, thiếu nữ hơn 30 tuổi đi rất nhanh, mặc kệ Giang Chu gọi thế nào thì nàng cũng không quay đầu lại.

“Đại tiểu thư, có cần phải tức giận như thế không?”

Doãn Thư Nhã lạnh lùng liếc nhìn Giang Chu một cái: “Thật sự muốn cắt đầu lưỡi của cậu xuống, rồi xào tái lăn.”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Chuyện này cũng không thể trách tôi được.”

“Là có người ép cậu nói tôi mang thai con của cậu sao?”

“Dương Nhạc Đa vẫn không phục tôi, ngày nào cũng nói muốn đánh bại tôi, rất phiền phức, tôi chỉ có thể nói ra một sự kiện mà cô ta vĩnh viễn không làm được.”

Doãn Thư Nhã hừ hừ hai tiếng: “Tôi là con gái nhà lành, cậu nói như vậy, sau này tôi còn lập gia đình kiểu gì?”

“Ngay cả của hồi môn mà cô cũng đưa cho tôi rồi, cô còn đòi gả cho ai?”

“Có đạo lý…”

Giang Chu duỗi người: “Vất vả lắm mới ra ngoài một lần, tôi dẫn cô đi chơi một chút, coi như bồi tội, thế nào?”

Doãn Thư Nhã có chút không dám tin: “Cậu có lòng tốt như vậy sao?”

“Từ khi bắt đầu khởi nghiệp, cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều, chút yêu cầu này thì tôi vẫn thỏa mãn được.”

“Hừ, vậy còn tạm được.”

Giang Chu lấy chìa khóa xe ra, hai người leo lên xe.

Giang Chu lái xe rời khỏi bệnh viện, đi thẳng về đại học Thượng Kinh.

“Nơi chơi rất vui mà cậu nói đến chính là trường học của cậu?”

“Ừm, không phải cô vẫn chưa đến đây sao? Tôi dẫn cô đi tham quan một chút.”

Chương 482 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!