“Bọn họ đến chưa?”
“Chưa, nhưng giờ này thì chắc là sắp đến rồi.”
“Sẽ không đến muộn chứ?”
“Đừng đùa, hợp tác với Phi Độ, ai dám đến muộn chứ?”
“Quản lý nói là, không cần khách khí với bọn họ, hung hăng ép giá là được rồi.”
“Đúng vậy, Phi Độ của chúng ta là công ty lớn, không cần phải nể mặt bọn họ.”
“Quản lý nói, rất nhiều người muốn hợp tác với chúng ta, nên đàm phán không thành công cũng không sao cả.”
“Công ty lớn chính là như vậy, chúng ta rất mạnh, cho nên không cần sợ.”
Trong cơn mưa nhỏ tí tách.
Nghiêm Úy Úy vừa nhậm chức, liền ghi tạc những lời này vào trong lòng.
Nàng cho rằng mình rất may mắn nên mới có thể vào được Phi Độ.
Coi như đi bàn chuyện hợp tác thì cũng có thể cao cao tại thượng.
Không như Vũ Đình, chỉ làm trong một công ty nhỏ mà đã thấy tự mãn rồi.
Có điều… khống chế cổ phần Chu Tinh cũng đang phát triển rất mạnh mẽ.
Nói một cách chính xác, thì nó không còn là một công ty nhỏ nữa.
Cho nên Chu Vũ Đình cũng rất may mắn.
Nhưng Nghiêm Úy Úy tuyệt đối không hâm mộ, bởi vì phần may mắn đó là nàng không cần, cho nên Chu Vũ Đình mới nhặt được.
Hơn nữa, bây giờ mình là nhân viên của Phi Độ.
Cho dù bên Chu Tinh có phát triển mạnh mẽ đến thế nào, cũng có thể vượt qua Phi Độ sao?
Đây chính là cá sấu lớn trong ngành internet truyền thống đấy.
Mà Chu Tinh thì sao?
Không có thực lực cũng không có bối cảnh, công ty nhỏ chỉ có thể là công ty nhỏ.
Cho nên Nghiêm Úy Úy cảm thấy, may mà lần trước Giang Chu không cho mình vào làm, bởi vì như vậy thì nàng mới có cơ hội nhận được offer của Phi Độ.
Nếu như nàng đi Chu Tinh, chẳng phải là sẽ thành thuộc hạ của Chu Vũ Đình sao?
Đây chính là điều mà nàng không thể chấp nhận được.
Bởi vì, tuy rằng nàng và Chu Vũ Đình là chị em với nhau.
Nhưng trên thực tế, Nghiêm Úy Úy vẫn cảm thấy Chu Vũ Đình là một con vịt con xấu xí, mà bản thân nàng, tất nhiên là Thiên Nga Trắng rồi.
Mặc dù tiền lương của Chu Vũ Đình đã lên đến 300 ngàn một năm, mà bây giờ nàng chỉ có 6000 đồng một tháng, thậm chí không đủ chỉ tiêu còn bị trừ 1500 đồng.
Nhưng Nghiêm Úy Úy cảm giác mình vẫn cao hơn Chu Vũ Đình một bậc.
Đây chính là Phi Độ đấy, Chu Tinh kia làm sao có thể so sánh được.
Tương lai của mình nhất định sẽ là tiền đồ vô lượng.
Còn Chu Vũ Đình có thể đi đến bây giờ cũng là giới hạn cao nhất rồi.
Mình chỉ cần cố gắng một chút, chẳng mấy chốc sẽ có tiền lương bằng Chu Vũ Đình thôi.
Cùng lúc đó, Giang Chu lái xe vào bãi đỗ xe hầm dưới đất.
Sau đó, ngồi thang máy lên đại sảnh tầng một.
Nơi này có bốn cái thang máy, một cái trong đó là dành riêng cho lãnh đạo.
Người ngoài không có thẻ nhân viên thì chỉ có thể đi lên đại sảnh tầng một thôi.
Cùng lúc đó, người của bộ phận kinh doanh lần lượt nhin qua.
Giang Chu mặc tây trang, cầm một túi chứa văn kiện, bên trong chứa bản hợp đồng đã được chỉnh sửa như song phương yêu cầu.
Dù sao Tụ Mỹ cũng đã login, nên cần phải tối ưu hóa các nội dùng cần hợp tác lần nữa.
Nhưng trong mắt những nhân viên kia, thì người này rất giống với một trong những người đến bàn chuyện hợp tác với Phi Độ.
“Xin chào tiên sinh, xin hỏi ngài là đến bàn chuyện hợp tác sao?”
Giang Chu hơi sững sờ, chợt nhìn thấy Nghiêm Úy Úy: “Sao cô lại ở đây?”
Nghiêm Úy Úy cũng hơi kinh ngạc: “Anh là bên hợp tác sao?”
“Đúng thế, tôi có hợp tác với Phi Độ.”
“Đúng là trùng hợp, hiện giờ tôi đã là nhân viên phòng kinh doanh của Phi Độ.”
Nghiêm Úy Úy vô cùng kiêu ngạo mà ưỡn thẻ bài ở trước ngực lên.
Dưới cái nhìn của nàng, Giang Chu đã không nể mặt mình, nên lần trước mới từ chối mình ở sân bay. Hiện giờ mình đã dựa vào cái cây to Phi Độ này rồi, nhất định phải tìm lại mặt mũi đã mất.
Cho nên giọng điệu của nàng, còn mang theo một loại cảm giác từ trên cao nhìn xuống.
Dù sao các vị tiền bối cũng vừa nói rồi, Phi Độ là công ty lớn, nên không cần khách khí với mấy người hợp tác nhỏ lẻ này.
“Tìm được việc làm rồi à, không tệ nhỉ.”
“Anh muốn đi bộ phận kinh doanh đúng không? Nếu chúng ta đã quen nhau, vậy tôi liền phụ trách dẫn anh đi vậy.”
Giang Chu gật đầu, không hề từ chối.
Hắn vốn chính là người hợp tác lớn nhất của Phi Độ.
Cho nên khi Nghiêm Úy Úy hỏi hắn như vậy, câu trả lời của hắn cũng không sai chút nào.
Nhưng Giang Chu không biết, ngày hôm nay còn có vài công ty nhỏ muốn đến cầu xin hợp tác với Phi Độ.
Nghiêm Úy Úy thì coi Giang Chu thành một trong số đó.
Có điều, tuy hai người không cùng một tần số, nhưng lại trùng hợp có thể trò chuyện với nhau.
Thậm chí Giang Chu còn cảm thấy, ông anh Phùng Nhạc này cũng không tệ.
Ít nhất cũng biết phái một đống mỹ nữ ra đón tiếp mình.
Vì vậy, Nghiêm Úy Úy và một nữ đồng nghiệp đeo kiếng đã dẫn Giang Chu lên tầng sáu.
“Giang Chu, thật ra quy mô công ty của anh cũng không nhỏ, vì sao lại muốn đến hợp tác với Phi Độ bọn tôi?”
“Có phải dạo này không phát triển được, nên muốn tìm bọn tôi hỗ trợ không?”
“Anh yên tâm, tôi là chị em tốt cới Vũ Đình, cho nên tôi sẽ giúp anh nói vài câu với quản lý.”
Nghiêm Úy Úy tự nói tự trả lời, lại có một loại cảm giác ưu việt.
Chương 489 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]