“Tôi vốn đã sửa lại một bản hiệp nghị hợp tác mới!”
“Nhưng giờ xem ra, lại cần làm một bản hiệp nghị hợp tác mới rồi!”
Giang Chu tiện tay lấy bản hợp đồng kia ra, rồi nhét vào máy cắt giấy.
Sau vài tiếng ong ong.
Bản hợp đồng chỉ còn là một đống giấy vụn.
Phùng Nhạc cảm thấy rất vui mừng với sự phối hợp của Giang Chu.
Ông ta cũng không ngờ Giang Chu lại dứt khoát như vậy.
Thậm chí còn hủy luôn bản hợp đồng của mình luôn.
Nếu vậy, Giang Chu thật sự không phản cảm chút nào.
“Hợp tác với Giang tổng thật là vui sướng!”
Khóe miệng Giang Chu cong lên: “Mọi người đều kiếm tiền mà, đương nhiên phải đồng lòng rồi.”
Phùng Nhạc nhịn không được mà vỗ vỗ vai Giang Chu: “Giang tổng có thể hiểu như vậy thì tôi cũng an tâm!”
“Phùng tổng cho rằng tôi sẽ không đồng ý sao?”
“Không phải, tôi luôn biết Giang tổng là người hiểu chuyện mà!”
Phùng Nhạc không keo kiệt lời ca ngợi của mình, thậm chí còn thấy hơi nghiện.
Ông ta đã nghĩ vô số biện pháp để thuyết phục Giang Chu, không ngờ người ta cũng đồng ý.
Giang Chu này, là một thiên tài đầu tư, nhưng lại không biết nhân tính rồi.
Trước mặt lợi ích, thì quan hệ có vững chắc đến đâu cũng không thể bảo đảm được.
Sau khi thay đổi phương thức hợp tác, coi như Chu Tinh đã bị đá đến biên giới.
Một miếng thịt to như vậy, cần gì phải chia cho người khác chứ?
Giang Chu cũng cười rất tươi, nhưng trong lòng lại thầm mắng con bà nó.
Nếu như hạng mục này thật sự có thể phát triển lâu dài, vậy quả thật mình đã bị gài bẫy rồi.
Thuộc về loại bị mang ra làm súng để sử dụng, mà còn không cho nạp đạn.
Nhưng mà Phùng Nhạc không biết, Tụ Mỹ vốn là một cái hố tô.
Mà cái hố này còn là do bản thân Giang Chu đào cho Phùng Nhạc.
Có Quý Tử Hàm nhảy vào cuộc cũng tốt.
Như vậy, sau này Tụ Mỹ có vấn đề gì thì cũng không liên quan đến mình nữa.
Nhưng mà Tụ Mỹ sẽ thật sự xảy ra vấn đề sao?
Đương nhiên là sẽ rồi.
Bằng không thì Giang Chu tìm nhiều nhà máy làm thay như vậy làm gì?
“Vậy… Giang tổng, Quý tổng, hai người trò chuyện đi nhé, tôi đi qua xem tiến độ quay chụp đến đâu rồi.”
Phùng Nhạc chào hỏi hai người, rồi quay người rời khỏi khu nghỉ ngơi.
Cùng lúc đó, Giang Chu cầm chén cà phê lên uống hai ngụm.
Nhà máy làm thay đã chuẩn bị xong.
Tiếp theo là khuyên Phùng Nhạc gia tăng tài nguyên đầu nhập vào Tụ Mũ.
Đến khi đó, lại dùng một lớp hàng giả để lấp kín cái hố này.
Khi đó, Phùng Nhạc sẽ sứt đầu mẻ trán, không còn tinh lực để làm gì cả.
Đồng thời, cha của Tư Nhược cũng sẽ có kế hoạch của mình.
Lúc này, Quý Tử Hàm đang quan sát Giang Chu, lông mày không tự chủ được mà cau lại.
Mình còn đang ngồi ở chỗ này, thế mà Giang Chu này lại rơi vào yên lặng.
Chẳng lẽ Giang Chu không có chút hứng thú nào với mình sao?
Thay đổi phương án hợp tác là một chuyện rất trọng đại.
Nàng căn bản không tin Giang Chu sẽ cam tâm tình nguyện.
Vậy rốt cuộc người này đang suy nghĩ cái gì?
Người này thật sự là người đang đứng trên đầu ngọn gió của ngành internet sao?
Lẽ nào những gì trên internet nói đều là thật?
Người này thật sự là một con rối do các đại lão đẩy ra trước sân khấu?
Chỉ vì gánh chịu nguy hiểm trong đầu tư?
Cho nên người này không có chút đầu óc nào?
“Giang tổng?”
“Hả? Quý tổng, có chuyện gì sao?”
Lúc này Giang Chu mới lấy lại tinh thần, hắn mới nhớ ra bên cạnh mình vẫn còn một người.
Vì vậy, ánh mắt của hắn liền đặt trên người vị Quý tổng này.
Quý Tử Hàm mặc một chiếc áo sơ mi trắng ở bên trong, chỉ là không cài ba cái cúc ở trên, hình chữ V khoét xuống rất sâu.
Cổ áo có một mảnh tuyết nị trắng nõn.
Mà ánh mắt của Giang Chu rơi ngay vào đó, một lúc lâu sau vẫn không rời đi.
Quý Tử Hàm nhất thời thấy hơi xấu hổ!
Tên này không có chút lễ phép nào sao?!
Thế mà lại nhìn chằm chằm vào nơi đó, thậm chí còn không thèm che giấu luôn.
Nàng mặc như vậy là vì cực kỳ tự tịn với bản thân mình, nhưng không có nghĩa là nàng muốn để cho đàn ông thưởng thức nó!
Tên biến thái chết tiệt này!
Ánh mắt này thật sự để cho nàng cảm thấy cực kỳ chán ghét!
“Cậu…” Quý Tử Hàm vừa định mắng chửi người.
Ai ngờ Giang Chu bỗng nhiên nâng hai tay lên.
Động tác này đã dọa cho nàng nhảy dựng lên, định nhảy về sau để tránh.
Ai ngờ mười ngón tay của Giang Chu bỗng nhiên khép lại, sau đó hợp lại với nhau, rồi thành kính bái một bái.
“…”
Quý Tử Hàm hơi sững sờ, sau đó cúi đầu xuống.
Lúc này, nàng mới nhớ mình có đeo một chiếc dây chuyền mặt phật.
Mặt phật kia được điêu khắc giống hệt Phật Tổ.
“Quý tổng, ngại quá, tôi… tôi vừa gặp được Phật Tổ liền không kìm được lòng.”
Quý Tử Hàm hơi kinh ngạc mà nhìn Giang Chu, một lát sau mới phản ứng lại: “Tôi còn tưởng rằng…”
Giang Chu dùng ánh mắt mờ mịt để nhìn qua: “Tưởng rằng cái gì?”
“Không có… không có gì, là tôi nghĩ nhiều thôi.”
“Ồ, vậy… không biết tôi có thể bái một cái nữa không?”
Quý Tử Hàm cắn rằng, quay đầu qua một bên chứ không thèm nhìn Giang Chu nữa.
Nhưng thân thể vẫn hơi ưỡn về phía trước, trong mắt còn lộ ra vẻ xấu hổ.
Chương 492 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]