Sau bốn năm câu, Giang Chu nghe thấy chuyện khiến hắn toát mồ hôi lạnh.
Khá lắm, rốt cuộc cô bé này đang nằm mơ cái gì?
Trời ạ!
Một lúc lâu sau, Tô Nam bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc.
Sau đó, nàng bỗng nhiên vươn tay, lau lau khóe miệng.
Lúc này Giang Chu mới phát hiện, thì ra cô bé này ngủ chảy nước dãi.
Vừa lau là lau nước dãi bên khéo miệng.
Khá lắm, rõ ràng là tính cách của Tiểu Nam Nhi rất sôi nổi, động một tí là muốn từ chức, thậm chí còn mang chuyện tham ô ra để uy hiểm mình.
Làm sao lại là một em gái mềm mại đáng yêu như này chứ.
Giang Chu đang nghĩ ngơi, Tô Nam bỗng nhiên tỉnh dậy.
Nàng sợ hết hồn mà đứng bật dậy: “Giang… Giang Chu…”
Bởi vì nàng vừa gối má trái để ngủ, cho nên trên mặt vẫn còn nước dãi óng ánh.
Nàng ngơ ngơ ngác ngác mà nhìn Giang Chu, nhìn trông đáng yêu đến tột đỉnh.
Giang Chu rút mấy tờ giấy ra, rồi lau cho nàng.
“Nước dãi của cô đã tràn qua Kim Sơn rồi này.”
Tô Nam lập tức cướp giấy, rồi lại lau hai cái, sau đó hoảng hốt nhìn Giang Chu: “Anh đến từ bao giờ? Vì sao tôi không biết?”
Giang Chu nhìn đồng hồ trên tay: “Đến tầm một tiếng rồi.”
“Không thể nào, tôi không ngủ lâu như vậy!”
“Cô chắc chắn chứ?”
Tô Nam vội vàng cầm điện thoại di động lên xem một chút.
Nàng nhớ là mình ngủ lúc một giờ, làm sao vừa chớt mắt mà đã là hai rưỡi rồi hả?
Giang Chu nhìn dáng vẻ hoảng hốt của điện thoại di động, lại nhịn không được mà thấy thú vị.
“Bây giờ cô biết mình quá đáng thế nào rồi chứ?”
“Tôi phát tiền lương cho cô, mời cô đến đây làm, thế mà cô lại ngủ khò khò.”
“Lại còn chảy nước dãi, làm bẩn bàn làm việc nữa.”
“Hơn nữa, tôi đã ngồi chờ hơn một tiếng rồi, thế mà giờ cô mới tỉnh dậy.”
“Tiểu Nam Nhi, rốt cuộc tôi là chủ hay cô mới là chủ?”
Tô Nam thở phì phò: “Anh thấy tôi ngủ mà không đánh thức tôi, tôi sẽ tham ô tiền của anh.”
Giang Chu bĩu môi khinh thường: “Tôi có tiền, còn sợ cô tham ô à?”
“Đừng nói chuyện này nữa, rốt cuộc anh đến đây làm gì?”
“Ngày hôm nay tôi gặp một cô gái không khác cô là mấy, cho nên mới ghé thăm cô một chút.”
Tô Nam lập tức cau mày: “Cái gì gọi là không khác tôi là mấy? Anh nói rõ ràng xem nào.”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Đều là người lãnh đạo một công ty chi nhánh trong bóng tối giống như cô.”
“Còn gì nữa không?”
“Dáng người cũng đẹp như cô.”
Tô Nam dùng hai tay che ngực của mình: “Không biết xấu hổ.”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Khi cô đi ra ngoài bàn chuyện làm ăn, có hay bị người khác xin phương thức liên lạc không?”
“Không có, chỉ thêm điện thoại của công ty thôi.”
“Ừm, làm tốt lắm, những tên đàn ông giả vờ bái phật đều là đám hư hỏng.”
Tô Nam cảm thấy không hiểu ra sao: “Cái gì với cái gì chứ.”
Giang Chu nhớ đến chuyện ngày hôm nay, nhếch miệng cười: “Không có gì, chỉ là muốn cô cố gắng bảo vệ mình thôi.”
“Ồ.”
“Được rồi, đã đến thời gian khiêu vũ rồi, mau đứng lên thay quần áo đi.”
“Cả ngày anh chỉ biết có khiêu vũ khiêu vũ khiêu vũ.”
“Có nhảy hay không?”
Tô Nam lấy lỗ tai mèo ở trong ngăn kéo ra, lại lộ răng mèo mà nguýt Giang Chu một cái.
Giang Chu dựa vào ghế, mỉm cười mà nhìn vào nàng.
Nhìn Tiểu Nam Nhi trượt tay qua những đường cong của mình, lại nhảy nhót, lại bắn tim, quả thật là dễ thương đến không chịu được.
“Nội dung tiếp theo phải trả tiền, anh có xem hay không?”
“Ngày hôm nay thì không xem, không mang tiền.”
Tiểu Nam Nhi lau mồ hôi một chút, trợn mắt liếc nhìn Giang Chu một cái: “Làm phiền anh làm một cái thẻ hội viên ở đây đi!”
Giang Chu không khỏi chép miệng một cái: “Quan hệ của chúng ta mà còn cần dựa vào tiền để cân nhắc à?”
“Đúng!”
Giang Chu đưa tay, gõ một cái lên cái đầu nhỏ của nàng.
Tiểu Nam Nhi tức giận nhe răng trợn mắt, trong miệng còn lẩm bẩm bẩm mấy cốc như sẽ đi ăn máng khác gì gì đó.
“Đừng thở phì phò nữa, giúp tôi một chuyện đi.”
“Chuyện gì?”
“Thông báo cho các nhà máy làm thay, làm cho tôi một nhóm hàng giả của các nhãn hiệu mỹ phẫm và đồ trang điểm.
Sau khi rời khỏi tòa nhà Song Tinh, Giang Chu vốn định đến công ty xem một chút.
Dù sao cũng đã thay đổi phương thức hợp tác, nên cũng phải về sửa đổi một chút.
Hắn cũng định vùi Phùng Nhạc vào trong hố, cho nên phải sắp xếp kế hoạch để mình có thể thoát ra.
Nhưng xe của hắn còn chưa đi đến nơi, QQ của Sở Ngữ Vi đột nhiên nhảy lên.
“Giang Chu, anh đang ở đâu?”
“Anh vừa mới xong việc, đang trên đường về trường học.”
“Ồ, vậy tối nay anh có ranh không?”
Giang Chu cảm thấy trả lời tin nhắn khi đang lái xe thì quá nguy hiểm.
Vì vậy hắn trực tiếp gọi điện thoại qua cho Sở Ngữ Vi.
Rất nhanh, Sở Ngữ Vi đã nghe máy.
“Alo, Giang Chu.”
Giọng nói của Sở Ngữ Vi có vẻ hơi lười biếng.
Có vẻ như nàng vừa ngủ trưa xong, vẫn chưa rời giường.
“Lại ngủ nướng?”
“Ừm, mấy hôm nay hội học sinh có rất nhiều việc, cho nên hơi mệt!”
“Được rồi, vậy em tìm anh có chuyện gì không?”
Chương 495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]